Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 103: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 24 (hết)
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:54
Editor: Yang Hy
Nhân lúc được nghỉ, hai người dắt nhau ra nước ngoài chơi một chuyến.
Lưu Sơn chơi bời nhảy múa thỏa thích đến tận hai ngày trước khi đi học lại mới về, cả người đen đi trông thấy, nhìn lại Triệu Mộc An thì vẫn cứ trắng trẻo phát sáng.
Sau khi Lưu Sơn đi học lại, Triệu Mộc An đúng là không đi dạy ở trường nữa mà dồn hết tâm sức vào chỗ làm việc riêng của mình.
Lưu Sơn ngoài những lúc lên lớp như thường ngày ra còn bảo Triệu Mộc An dạy cậu nấu ăn. Nghĩ bụng chẳng biết mình còn phải xuyên qua bao nhiêu nơi nữa, giờ đang có tiền lại rảnh rang nên tranh thủ học lấy cái nghề nấu nướng quan trọng nhất. Sau này nhỡ có lạc vào chỗ nào không có người giao đồ ăn đến tận cửa thì cũng không đến mức ch.ết đói.
Triệu Mộc An lại cứ tưởng cậu học nấu ăn là vì mình nên tận tình chỉ dạy lắm, lại còn cảm động đến mức cậu nấu món gì ra cũng cố ăn bằng sạch. Dù có khó nuốt đến mấy anh ta cũng nhắm mắt khen cho bằng được vài câu, làm chính Lưu Sơn cũng thấy chột dạ.
Một năm sau, Lưu Sơn cũng lấy được cái bằng ra trường như ý nguyện. Cái giấy chứng nhận đi làm thêm lúc trước là nhờ chỗ làm của Triệu Mộc An lo giúp cho. Cậu chẳng thèm vào công ty nào làm việc cả mà đi làm người phát sóng trò chơi điện t.ử trên mạng.
Sau bao ngày đêm luyện tập, tay nghề chơi game của cậu cũng đạt đến tầm cao thủ, cộng thêm cái mặt đẹp trai nữa nên người theo dõi trên trang mạng cũng có tới mấy trăm nghìn. Chỉ là chưa kịp mừng rỡ được bao lâu thì cậu đã lăn đùng ra ốm.
Đêm đó, Lưu Sơn đang vừa phát sóng vừa chơi một trò mới ra thì bỗng dưng bị chảy m.á.u cam. Lúc đầu cậu chẳng để ý, cứ tưởng do dạo này người bị nóng trong nên lấy tờ giấy lau sạch vết m.á.u là xong. Ai ngờ m.á.u cứ thế chảy mãi không ngừng, rồi cậu thấy mắt tối sầm lại, ngất xỉu luôn.
Lúc tỉnh lại, Lưu Sơn thấy mình đang nằm trong bệnh viện rồi, Triệu Mộc An ngồi bên cạnh mắt đỏ hoe nhìn cậu. Lưu Sơn bị cái dáng vẻ đó làm cho hết hồn, Triệu Mộc An trông phờ phạc hẳn đi, quầng thâm dưới mắt đen xì như thể lâu rồi chưa được chợp mắt vậy.
"Tỉnh rồi à, em thấy trong người thế nào?" Triệu Mộc An cố nặn ra một nụ cười, thấy Lưu Sơn định ngồi dậy liền đỡ cậu lên để cậu tựa vào đầu giường.
Lưu Sơn lắc đầu: "Không mệt, tôi bị làm sao thế?"
"Em bị ngất lúc đang phát sóng, ngủ suốt một ngày một đêm rồi." Giọng Triệu Mộc An bỗng nghẹn lại, may mà lúc đó anh ta đang ở nhà, lại thấy kịp lúc nên mới đưa cậu đi cấp cứu ngay.
Lưu Sơn thắc mắc: "Tôi bị bệnh nặng lắm à?"
Triệu Mộc An há miệng định nói gì đó nhưng chẳng biết phải mở lời làm sao.
"Không sao đâu, anh cứ nói thẳng ra đi."
"Bác sĩ bảo em chỉ còn ba tháng nữa thôi. Rõ ràng cách đây không lâu lúc đi khám mọi thứ vẫn ổn mà." Chuyện này Triệu Mộc An nghĩ mãi không ra. Dù bình thường Lưu Sơn trông khỏe như vâm nhưng để cho chắc, cứ nửa năm là anh ta lại dắt cậu đi khám sức khỏe tổng quát một lần. Lần khám gần nhất cũng mới trôi qua chưa đầy hai tháng.
"Ba tháng à." Lưu Sơn đưa tay xoa xoa cằm, "Còn ba tháng nữa là tôi tròn hai mươi lăm rồi, thế cũng đúng thôi."
Triệu Mộc An ôm c.h.ặ.t lấy eo cậu, vùi mặt vào lòng cậu mà khóc thầm: "Em thật sự phải đi rồi sao?"
Lưu Sơn vỗ vỗ lưng anh ta để an ủi, nhưng lời nói ra lại lạnh lùng vô cùng: "Ừ, đến giờ là phải đi thôi."
Triệu Mộc An chẳng nói lời nào, cứ thế khóc đến mức làm ướt cả mảng áo trước n.g.ự.c Lưu Sơn. Cậu đành chịu: "Anh ơi, già đầu rồi sao mà lắm nước mắt thế?"
Triệu Mộc An nghẹn ngào: "Vợ anh sắp ch.ết rồi, anh không được khóc à?"
Lưu Sơn: "Thôi được rồi, đàn ông khóc cũng chẳng có tội tình gì đâu."
Triệu Mộc An lại càng khóc to hơn: "Em đúng là đồ sắt đá."
"Cái này đâu phải do tôi gây ra." Lưu Sơn rút giấy lau nước mắt cho anh ta, thầm nghĩ: Tôi chỉ sống được đến hai mươi lăm chẳng phải do bản gốc của anh làm ra sao.
"Anh biết, bị ốm cũng không phải ý muốn của em." Triệu Mộc An cầm tay cậu để lau nước mắt, "Em có tính toán gì không? Có muốn thử chữa chạy xem sao không, biết đâu lại kéo dài thêm được mấy ngày?"
Lưu Sơn gạt phăng đi: "Không kéo được đâu, tôi muốn ra viện."
Triệu Mộc An khựng lại một lát: "Có cần báo cho những người khác biết không?"
Lưu Sơn nghĩ ngợi một hồi: "Cứ nói đi."
Triệu Mộc An làm giấy tờ cho cậu ra viện, dắt cậu về nhà, sau đó báo cho đám người Triệu Hữu Nghi. Thế là Lưu Sơn cứ hết tiếp người này đến người khác tới thăm, rồi lại phải quay ra an ủi ngược lại họ.
Những ngày tháng sau đó, Triệu Mộc An chăm sóc cậu không rời nửa bước, mấy người Triệu Hữu Nghi cũng thỉnh thoảng lại tới thăm cậu.
Dáng người Lưu Sơn vì ốm đau mà gầy rộc đi, nhưng vẻ mặt vẫn còn tươi tỉnh lắm, chắc là nhờ hệ thống làm bớt đau đi một nửa nên cậu không phải chịu khổ mấy. Cậu còn ngồi bàn với Triệu Mộc An chuyện đám ma của mình, rồi vẽ một bức hình của Kỷ Trường Vũ thật đưa cho Triệu Mộc An giữ.
"Đây mới là Kỷ Trường Vũ thật, lúc nào làm mộ thì dán hình này lên nhé."
Triệu Mộc An lặng lẽ nhận lấy bức hình, "Được."
Thấy anh ta như vậy, Lưu Sơn nhớ đến hai cái người ở hai nơi trước kia, cậu bảo: "Anh đừng có mà đi theo tôi đấy."
Triệu Mộc An chẳng còn vẻ hăng hái như trước, mặt mày chẳng mấy khi thấy nụ cười.
Lưu Sơn bảo: "Đừng buồn nữa, rồi bọn mình sẽ gặp lại nhau thôi."
Đợi đến lúc Triệu Mộc An quay về làm một phần của hệ thống, chẳng phải là gặp lại rồi sao?
"Anh không tin đâu." Triệu Mộc An buồn bã nói, "Lâu thế rồi mà em vẫn chẳng thương anh. Anh không đáng để em thương lấy một chút sao?"
Lưu Sơn bảo: "Anh tốt lắm. Thế nên tôi mới muốn anh phải sống cho thật tốt đấy."
Triệu Mộc An im lặng hồi lâu mới nói khẽ: "Nếu đó là điều em muốn, anh sẽ sống thật tốt."
Ba tháng trôi qua với Triệu Mộc An nhanh như chớp mắt, anh ta tự tay lo liệu mọi việc sau khi Lưu Sơn đi. Đám ma diễn ra rất đứng đắn, Triệu Mộc An mặc bộ đồ đen, mặt mày nghiêm nghị, mắt đỏ hoe nhìn chàng trai nằm trong quan tài. Đó chính là vẻ ngoài thật của Kỷ Trường Vũ, giống hệt bức hình Lưu Sơn đưa cho anh ta.
Mọi người giờ chỉ nhớ về Kỷ Trường Vũ với dáng vẻ thật của hắn. Chỉ có Triệu Mộc An là nhớ rõ Lưu Sơn trông như thế nào. Nếu không nhờ đống hình vẽ cất trong máy tính, chắc anh ta đã nghĩ là mình nhớ nhầm rồi.
Anh ta thấy may vì những gì về Lưu Sơn vẫn còn đó, anh ta vẫn nhớ mặt Lưu Sơn, nhớ lúc Lưu Sơn cười, lúc Lưu Sơn giận... nhớ tất cả mọi thứ về Lưu Sơn.
Triệu Mộc An tháo chiếc nhẫn trên tay Kỷ Trường Vũ ra, đeo vào tay mình. Đợi từng người vào chào lần cuối xong, nắp quan tài đóng lại, được đưa xuống cái hố đã đào sẵn.
Nắng xuyên qua mây, đậu lên vai Triệu Mộc An, như viền thêm một lớp vàng nhạt. Anh ta đứng trước mộ, lặng lẽ nhìn tấm hình của Kỷ Trường Vũ, cái người có gương mặt khác hẳn Lưu Sơn.
Triệu Mộc An gồng mình chịu đựng cho đến tận lúc xong xuôi mọi việc. Anh ta về nhà, cởi áo khoác ra, nằm vật xuống ghế dài, nhìn trân trân lên trần nhà, chẳng buồn nhúc nhích.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, Triệu Mộc An cuối cùng cũng đứng dậy, mở cửa phòng làm việc, trên bàn đặt một cái hũ thủy tinh đựng đầy những viên kẹo trái cây đủ màu. Anh ta ngồi đờ người trên ghế, mở nắp hũ ra. Anh ta vẫn nhớ lúc Lưu Sơn thấy mình cất giữ gói kẹo được tặng thế này đã ngạc nhiên đến mức nào.
"Triệu Mộc An, anh không sợ kẹo chảy ra à. Anh thích thì tôi mua cho cái khác."
Lúc đó anh ta trả lời thế nào nhỉ?
"Không giống đâu, đây là món quà đầu tiên em tặng anh mà."
Đúng thế, không giống chút nào.
Triệu Mộc An lựa trong đống màu sắc đó lấy ra viên kẹo màu xanh lá. Kẹo bị chảy làm lớp vỏ dính dớp, bóc ra cũng chẳng dễ dàng gì. Anh ta bỏ viên kẹo vào miệng nhấm nháp thật kỹ.
Chẳng thấy ngọt nữa rồi.
