Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 63: Thế Giới Vô Hạn Lưu 9
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:11
Editor: Yang Hy
Lưu Sơn nhìn chằm chằm Hạ Niên không chớp mắt, cố gắng đọc vị cậu ta. Thú thật, cậu hơi khó đoán xem cậu ta có đang nói bóng gió gì không, vẻ mặt thằng nhóc này chẳng giống đang diễn, có vẻ như thật sự chỉ đang hỏi ý kiến cậu thôi. Nhưng mà, dù có ẩn ý gì hay không, thì cậu vẫn giỏi nhất cái trò giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Tính tình Hạ Niên nóng nảy, làm việc cũng thiếu cẩn trọng, không giống Nhan Nặc, người khiến cậu vừa gặp đã muốn đầu tư ngay.
Nghĩ vậy, cậu đáp: "Tôi không nhận nuôi mèo nên cũng không rõ tình hình cụ thể thế nào. Nếu cậu đang cần điểm gấp thì cứ thử xem sao."
Hạ Niên nghe vậy gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ kiên quyết: "Em quyết định thử xem sao, hôm qua ông già kia chỉ đi giao gói hàng, nhận gói thức ăn mèo là kiếm được 100 điểm rồi. Dù sao cũng chỉ còn 4 ngày nữa, qua hết 4 ngày này là thoát khỏi cái phó bản này rồi!"
Hai người đang nói chuyện thì thang máy bất ngờ kêu ầm ầm, một lát sau thì dừng lại. Cửa thang máy mở ra, hai người nghe tiếng động liền quay đầu lại nhìn, bên trong là người đàn ông gầy gò đeo kính gọng đen, chính là người hôm qua chạm mặt Lưu Sơn.
Thấy hai người, người đàn ông rõ ràng khựng lại một nhịp, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng loạn khó nhận ra. Anh ta so vai rụt cổ, cúi gằm mặt, vội vàng bước ra khỏi thang máy, đi thẳng vào một căn phòng. Ngay khoảnh khắc anh ta mở cửa, cả hai đều nghe thấy tiếng mèo kêu vang lên liên hồi từ bên trong.
"Hóa ra anh ta là người ở phòng bên cạnh em." Hạ Niên hạ giọng thì thầm, "Hôm qua lúc em đi giao hàng cho anh ta, anh ta cũng chẳng thèm mở cửa, chỉ bảo tụi em để đồ trước cửa thôi."
Lưu Sơn "ừ" một tiếng, chẳng mấy hứng thú với gã đàn ông đó, nói thêm vài câu rồi chào tạm biệt Hạ Niên, ai về phòng nấy.
Buổi tối, Lưu Sơn không quấn mỗi cái khăn tắm như tối qua nữa, mà ăn mặc chỉnh tề nằm trên giường. Chỉ còn 3 ngày nữa thôi là phó bản này kết thúc rồi.
Cậu hỏi hệ thống: "Thời gian làm nhiệm vụ này tính thế nào vậy? Có tính cả thời gian tôi ở trong phó bản không?"
Hệ thống trả lời: "Có chứ, thời gian cậu ở trong phó bản cộng với thời gian ở trạm trung chuyển trò chơi, miễn sao đủ 2 năm là được."
"Trạm trung chuyển, kiểu như trạm nghỉ chân ấy hả?"
"Có thể hiểu như vậy. Mỗi người chơi qua được một phó bản sẽ được đưa đến trạm trung chuyển. Ở đó, người chơi có thể dùng điểm tích lũy thuê nhà sinh sống, chờ đến lần vào phó bản tiếp theo."
Tiếp tục trò chuyện với hệ thống thêm một lúc, biết được kha khá chuyện về thế giới trò chơi, trong lòng Lưu Sơn cũng yên tâm phần nào. Cậu thầm nghĩ, chẳng biết cái hệ thống này sao tự dưng đổi tính đổi nết, chịu tiết lộ cho cậu nhiều thế, gần như hỏi gì đáp nấy. Chẳng lẽ vì đằng nào đến trạm trung chuyển cậu cũng biết, nên nó mới chịu nói trước cho cậu nghe?
Cậu không thắc mắc nhiều về vấn đề này, tất nhiên cũng chưa tin hệ thống 100%, đến lúc tới trạm trung chuyển vẫn phải kiểm tra lại thông tin cho chắc.
Thời gian trôi qua từng chút một, thấy đã qua 12 giờ đêm mà quản lý vẫn chưa xuất hiện. Lưu Sơn chịu hết nổi cơn buồn ngủ nên lăn ra ngủ trước.
Một đêm không mộng mị.
Nghe hệ thống bảo tối qua quản lý không đến, Lưu Sơn thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là đêm qua lại có thêm một người chơi bị loại. Chắc là tên đàn ông trung niên kia rồi.
Trên đường về chung cư gặp Hạ Niên, cậu ta hớn hở khoe với cậu là hôm qua đã nhận nuôi một con mèo.
"Anh Phi, em không lo bị đói nữa rồi hì hì." Gương mặt Hạ Niên rạng rỡ nụ cười, ước muốn lớn nhất của cậu ta bây giờ chỉ là được ăn no uống đủ, sống sót trở về.
"Nhưng mà lạ lắm nha anh, hôm qua quản lý mới bắt em giao hàng cho phòng 407, hôm nay lại bắt giao tiếp."
Lưu Sơn hơi ngẩn ra: "Tôi nhớ hôm đầu tiên cậu cũng đi cùng một người chơi khác giao hàng cho phòng 407 mà nhỉ?"
"Đúng rồi, em có lén nhìn qua bao bì, phòng 407 toàn mua nước tẩy rửa thôi. Anh Phi, anh bảo xem, tiệm tạp hóa cũng bán nước tẩy rửa mà? Sao anh ta phải đặt mua trên mạng, mà còn mua nhiều thế chứ."
Lưu Sơn cũng khó hiểu: "Toàn là nước tẩy rửa à?"
"Vâng! Anh Phi, anh nghĩ xem, liệu tên này có phải là kẻ gi.ết người không?" Nghĩ đến việc sát vách nhà mình có thể là một tên sát nhân, cả người Hạ Niên căng như dây đàn. Bình thường cậu ta đ.á.n.h nhau cũng chỉ là xô xát qua loa, chứ chưa bao giờ phải liều mạng đấu đá thật sự với ai bao giờ! "Anh Phi, nếu đúng là kẻ gi.ết người thật thì em nguy hiểm lắm đúng không?" Tên đó ở ngay cạnh phòng cậu ta cơ mà!
Lưu Sơn an ủi cậu ta: “Chỉ dựa vào mỗi chuyện đó thì chưa thể kết luận chắc chắn người ta là kẻ gi.ết người được đâu. Với lại, cậu có mèo rồi mà, còn sợ cái gì nữa?”
Hạ Niên nhớ tới con mèo tối qua đã bảo vệ mình, lập tức yên tâm hơn hẳn: “Đúng thật, may mà em nghe lời anh Phi thử nuôi mèo. Anh Phi ơi, tối qua có con quái vật chạy thẳng vào phòng em luôn, nếu không nhờ con mèo đó bảo vệ thì chắc em 'đi đời' rồi. Anh Phi, anh cũng phải cẩn thận đấy nhé.”
Lưu Sơn nhìn gương mặt non choẹt lộ rõ vẻ lo lắng không hề che giấu, lại còn quầng thâm đen sì dưới mắt, trông có vẻ như chẳng được ngủ nghê t.ử tế, tự dưng thấy chạnh lòng, buột miệng hỏi: “Năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
Hạ Niên “a” một tiếng, rồi thật thà trả lời: “Em 17 rồi, vốn dĩ sang năm là thi đại học đấy. Ai ngờ đâu lại bị lôi vào cái chốn này, haiz.”
Còn nhỏ thế sao? Trong lòng Lưu Sơn thấy cứ sao sao ấy, thế là cậu đưa cho cậu nhóc một con b.úp bê thế thân. Lúc đầu Hạ Niên nhất quyết không chịu nhận, cứ bảo là mình không trả nổi đâu.
Lưu Sơn tỉnh bơ bảo: “Cậu đã gọi tôi một tiếng anh rồi, thì cứ coi như quà tôi tặng cậu đi. Với lại tôi cũng chẳng thiếu cái này. Cậu cứ lo mà sống cho tốt vào, còn sống được thì ráng mà sống.”
Hạ Niên cảm động rớt nước mắt, vỗ n.g.ự.c thề thốt sau này nhất định sẽ lên núi đao xuống biển lửa vì cậu, làm Lưu Sơn cười ngất: “Thôi được rồi, đi giao hàng đi ông tướng.”
Hạ Niên bị nụ cười của cậu làm cho ngẩn ngơ một chút, hai má hơi đỏ lên, cảm ơn rối rít rồi mới đi.
Hệ thống lại bắt đầu khịa cậu: “Sao bảo mình không phải là kho từ thiện sống mà? Sao lại tặng đạo cụ cho người ta nữa rồi?”
Lưu Sơn chẳng thèm chấp giọng điệu của nó: “Nhìn thằng bé tâm tính không xấu, lại còn nhỏ tuổi nữa, nếu mà ch.ết luôn thì tội lắm.”
Hệ thống có vẻ không đồng tình với suy nghĩ của cậu: “Người chơi nhỏ tuổi hơn cậu ta đầy rẫy ra đấy, chẳng lẽ cậu định giúp hết à? Với lại cậu giúp được lúc này chứ đâu giúp được cả đời.”
Lưu Sơn không ý kiến gì: “Tôi biết chứ,” Cậu tự thấy mình chẳng phải thánh nhân gì, “Chẳng qua giờ tôi đúng là không thiếu điểm với đạo cụ, đã gặp rồi thì giúp một tay thôi, còn sau này cậu ta thế nào thì không liên quan đến tôi nữa.”
Sang đến ngày thứ ba, thứ tư, hễ ra cửa gặp Nhan Nặc và Hạ Niên là Lưu Sơn đều nán lại tán gẫu vài câu. Nhan Nặc còn rủ cậu đi tìm manh mối về kẻ gi.ết người, Lưu Sơn từ chối, nhưng lại giới thiệu Hạ Niên cho cậu ta, tiện thể tài trợ thêm mấy món đạo cụ nhỏ, làm Hạ Niên cười tít cả mắt. Nhan Nặc ngại lấy không đạo cụ của cậu nên đề nghị lập đội, như thế thì manh mối bọn họ tìm được cũng có thể chia sẻ trực tiếp cho Lưu Sơn. Lưu Sơn cũng từ chối nốt, dù sao cậu cũng chẳng cần thêm điểm làm gì.
Đến ngày thứ ba thì tên quản lý không còn ở trong phó bản nữa, thay vào đó là một ông lão thấp bé. Ông lão tự nhận mình mới là quản lý chung cư, mấy hôm trước bị bệnh nên nhờ cháu trai trông coi hộ.
Ông lão này quái gở lắm, thường xuyên xuất hiện ở tầng một vào những giờ giấc không đâu, làm Lưu Sơn giật thót mình. May mà cậu nhớ kỹ quy tắc, không trả lời câu hỏi của ông ta nên cũng hú hồn chứ không gặp nguy hiểm gì.
Vừa sang ngày thứ năm, hệ thống trò chơi thông báo qua màn, Lưu Sơn chọn rời khỏi phó bản luôn. Do cậu không đi tìm sự thật của phó bản nên chỉ nhận được phần thưởng cơ bản là 1000 điểm.
“Được tận 1000 điểm cơ à?” Lưu Sơn cảm thán, thế này chẳng phải hào phóng hơn cái hệ thống ch.ó má kia sao?
