Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 62: Thế Giới Vô Hạn Lưu 8
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:11
Editor: Yang Hy
Từ Ninh An vừa giao xong gói đồ cho phòng 407, định đến nhận thức ăn cho mèo thì tình cờ bắt gặp cảnh Lưu Sơn và tên đàn ông trung niên dường như đang cãi nhau. Lưu Sơn quay lưng về phía anh ta nên anh ta không nhìn rõ đối phương đã làm gì, chỉ biết tên trung niên ngã lăn quay ra đất. Lúc này đi lại gần, Từ Ninh An mới thấy rõ bộ dạng t.h.ả.m hại của người nằm dưới đất.
Anh ta thầm thấy may mắn vì mình không ra tay bừa bãi, đồng thời cũng không nhịn được cười thầm, chế giễu tên trung niên không biết lượng sức mình.
Tuy nhiên, dù trong lòng nghĩ gì thì ngoài mặt anh ta vẫn trưng ra cái vẻ nhát gan sợ sệt: "Chuyện... chuyện gì thế này?" Anh ta quen dùng cái vẻ này để khiến người khác mất cảnh giác rồi.
Nhưng hôm qua Lưu Sơn đã thấy bộ mặt thật của anh ta rồi, cũng lười xem anh ta diễn, buông một câu bâng quơ: "Ai biết, chắc phạm luật gì đó rồi."
Từ Ninh An: "..." Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì chắc tôi tin thật rồi đấy.
Lưu Sơn nói xong thì đi vào tiệm tạp hóa lấy đồ mình cần, lúc đi ra thì Từ Ninh An đã đi mất rồi.
Lần này, quản lý nhận tiền, nhưng lại dúi cho cậu thêm một đống đồ ăn vặt.
Lưu Sơn từ chối, bảo là mình nhiều điểm lắm. Tuy toàn là do quản lý cho cả.
Quản lý cười một cái, Lưu Sơn đoán thế nhờ nhìn đôi mắt híp lại của anh ta.
Quản lý chỉ nói vỏn vẹn bốn chữ: "Quà xin lỗi đấy."
Cũng chẳng biết là xin lỗi vì vụ tiêu hết điểm của cậu, hay là vì vụ tối qua không mời mà đến quấn lấy cậu nữa.
Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ là mấy món đồ ăn vặt, nhận thì nhận thôi. Thế là cậu không từ chối nữa.
Ngay sau đó, Lưu Sơn kéo ống quần lên, để lộ dải băng trên chân, hỏi luôn cái thắc mắc trong lòng: "Cái này là có ý gì đây?"
Giọng điệu của quản lý dịu dàng hết mức có thể: "Để lại cho cậu làm kỷ niệm đấy."
Hệ thống cười khẩy: "Kỷ niệm á? Tôi thấy là đ.á.n.h dấu chủ quyền thì có."
Lưu Sơn tranh thủ đáp lại nó: "Anh cũng rành gớm nhỉ."
Hệ thống im bặt.
Thấy quản lý chẳng có ý định tháo dải băng ra, Lưu Sơn đành chịu. Cùng lắm thì đành nhờ hệ thống giúp vậy.
Nhưng mà, nếu chưa đến mức đường cùng thì cậu thật sự chẳng muốn giao dịch với cái tên bán buôn thất đức này chút nào.
Thôi kệ, biết đâu cũng giống như ch.ó đ.á.n.h dấu lãnh thổ thôi, đằng nào cũng chỉ là một dải băng. Lưu Sơn tự an ủi mình như thế.
Xách đồ đi về chung cư, vừa đẩy cửa lớn ra, cậu đã thấy tên côn đồ tóc vàng hớt hải lao ra từ lối thoát hiểm, đ.â.m sầm vào người cậu. Dù Lưu Sơn to cao vạm vỡ nhưng cũng bị cú tông này làm cho lùi lại mấy bước. Cậu đứng vững lại, một tay xách túi, tay kia thuận thế đỡ tên tóc vàng một cái.
"Mau, mau tìm quản lý đi!" Tên tóc vàng vừa thở hổn hển vừa hét, cậu ta mượn lực của Lưu Sơn để đứng vững, "Tranh vẽ, tranh vẽ!"
Nghe thế, Lưu Sơn lập tức liên tưởng ngay đến mấy quy tắc, buột miệng hỏi: "Cậu nhìn thấy tranh vẽ mèo đen rồi à?"
"Đúng, đúng thế." Đâu chỉ nhìn thấy, cậu ta bị đuổi theo suốt cả đoạn đường đây này.
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, từ trên lầu chạy xuống một con quái thú bốn chân cao cả mét, mặt mũi gớm ghiếc, đang nhìn chằm chằm vào hai người như hổ rình mồi. Ngay khoảnh khắc con quái thú lao tới, Lưu Sơn vội kéo tên tóc vàng chạy biến ra khỏi cửa chung cư.
Chạy thục mạng một mạch đến tiệm tạp hóa, quay đầu nhìn lại, con quái thú dường như không ra khỏi chung cư được, nó gầm gừ đầy giận dữ và cam chịu ở ngay cửa.
Tên tóc vàng thở phào nhẹ nhõm, chống tay lên đầu gối: "Cảm ơn nhé người anh em!" Nếu không nhờ Lưu Sơn kịp thời kéo cậu ta một cái thì con quái vật kia chắc đã vồ lấy cậu ta rồi.
Lưu Sơn xua tay ý bảo không có gì. Hai người cùng bước vào tiệm tạp hóa, tên đàn ông trung niên vẫn nằm dưới đất, chỉ là đã ngất xỉu rồi.
Tên tóc vàng nhìn thấy thế thì tỉnh cả người, quay sang kể lể với Lưu Sơn: "Cái thằng cha này hôm qua lừa em đi làm nhiệm vụ cùng, kết quả làm xong rồi, hứa chia điểm mà lại quỵt, còn bảo là chỉ đi đưa gói đồ thôi, tự ông ta làm cũng được. Thế thì ngay từ đầu đừng có tìm người ta chứ!" Nói rồi cậu ta vẫn chưa hả giận, đi tới đá cho tên trung niên mấy cái.
Ở thế giới thực, cậu ta cũng chỉ là một thằng nhóc học sinh cấp ba mười mấy tuổi đầu. Chuyện quậy phá nhất từng làm cũng chỉ là nhuộm tóc vàng khè, bấm vài lỗ tai, lâu lâu thì đ.á.n.h nhau vài trận. Đùng một cái bị ném vào cái thế giới trò chơi này, cứ tưởng cùng là người chơi với nhau thì phải đùm bọc lẫn nhau chứ, ai dè vừa mới chân ướt chân ráo đến đã bị người ta lừa một vố!
Lưu Sơn cười bảo: “Lần sau đừng có tin người quá. Làm việc quan trọng trước đã.”
Tên côn đồ lúc này mới vỗ trán cái bộp, bảo với quản lý là bức tranh cạnh thang máy tầng hai biến thành tranh mèo đen rồi.
“Con quái vật kia vẫn còn ở tầng một đấy!”
Quản lý gật đầu, cùng hai người đi về phía chung cư. Anh ta đi trước dẫn đường, tên côn đồ và Lưu Sơn đi theo sau lưng.
“À đúng rồi ông anh, em chưa giới thiệu, em tên là Hạ Niên. Ở phòng 405.” Tên côn đồ, hay nói đúng hơn là Hạ Niên, có thiện cảm với Lưu Sơn lắm vì cậu vừa giúp cậu ta, nhất là khi đối phương lại còn đẹp trai nữa. Hôm qua bị tên đàn ông trung niên lừa xong thì thấy đời tàn rồi, nay lại thấy thế giới này cũng chưa đến nỗi nào.
“Trình Vân Phi, phòng 307. Cậu thấy tranh mèo đen ở tầng nào thế, con quái vật đó chui từ trong tranh ra hả?” Lưu Sơn tò mò hỏi.
“Haiz, đừng nhắc nữa. Tối qua em bị phòng bên cạnh làm ồn không ngủ nghê gì được, cứ rầm rầm rình rình chả biết làm cái gì. Khó khăn lắm mới yên ắng được một tí thì bên ngoài lại có người gõ cửa xưng là quản lý.” Hạ Niên hiếm khi kiếm được người để trút bầu tâm sự, giờ bắt được sóng là nói luyên thuyên không dứt, “Tính em nóng, suýt chút nữa là mở cửa c.h.ử.i um lên rồi, may mà em còn chút khôn vặt, nhìn qua mắt mèo trước. Ôi trời đất ơi, bên ngoài là một người không đầu, làm em sợ thót tim, mất ngủ cả đêm, ráng thức đến sáng mới dám ngủ.”
“Ngủ một mạch đến lúc đói meo mới dậy, định đi mua đồ ăn. Chưa kịp bấm thang máy thì thấy con mèo xanh trong tranh biến thành mèo đen, em còn tưởng mình nhìn gà hóa cuốc chứ.”
“Kết quả là ghé sát vào xem thử thì có một cái móng vuốt thò ra từ trong tranh, sợ quá em chả dám đi thang máy nữa. Sau đó thì bị con quái vật rượt chạy té khói.”
Lưu Sơn: “...” Thằng nhóc xui xẻo này.
Quãng đường có hơn trăm mét, hai người nói qua nói lại mấy câu là đã đến cửa chung cư. Con quái vật vốn đang nhe nanh múa vuốt canh ở cửa, vừa thấy quản lý cái là ngoan như cún ngay, ngoan ngoãn bị lùa về, chui lại vào bức tranh ở tầng 4, biến lại thành con mèo xanh ngây thơ vô số tội.
Hạ Niên gãi đầu khó hiểu: “Thế là xong rồi á?”
Quản lý chỉ liếc xéo cậu ta một cái, chả thèm trả lời, quay lưng đi thẳng.
“Ủa anh Phi, cái tên quản lý này cũng bố đời quá rồi đấy!” Hạ Niên quay sang càm ràm với Lưu Sơn, “Hồi nãy đi trên đường anh ta cứ lườm em suốt!”
Lưu Sơn nghĩ thầm, anh ta chưa ra tay với cậu là tính khí còn tốt chán đấy.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng cậu vẫn an ủi: “Anh ta cũng chỉ là người làm thuê thôi, đi làm mà, ai mà chẳng có lúc bực bội.”
Hạ Niên vẫn còn là học sinh cấp ba nên tạm thời chưa hiểu được nỗi khổ của kiếp làm công ăn lương. Cậu ta nhớ tới mấy lời người ta nói trong phòng livestream, xoa xoa tay, ngại ngùng bảo: “Anh Phi, em nghe mọi người trong livestream bảo anh nhiều điểm lắm, chắc là người chơi lâu năm rồi...”
Tuy cậu ta không biết tại sao anh Phi lại bảo mình mới đi phó bản lần đầu, nhưng trong lòng thấy cũng chẳng sao cả, anh Phi của cậu ta có hại ai đâu.
Vừa nghe câu này, Lưu Sơn lại nhớ đến tên đàn ông trung niên ban nãy, không lẽ lại thêm một đứa đến xin đạo cụ nữa?
Hệ thống “hơ” một tiếng, có vẻ như đang cười nhạo cậu.
Hạ Niên nói tiếp: “Anh nghĩ em có nên nhận nuôi một con mèo để kiếm chút điểm không? Em còn có 40 điểm, dù một ngày ăn một bữa thì cũng chỉ cầm cự được thêm hai ngày nữa. Cũng không phải là không thể hai ngày ăn một bữa, nhưng em sợ nhỡ gặp chuyện gì thì không có sức mà chạy.”
Nói đến đây, cậu ta còn thở dài một hơi.
