Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 65: Thế Giới Vô Hạn Lưu 11
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:12
Editor: Yang Hy
Lưu Sơn lướt diễn đàn cả buổi chiều, mãi đến lúc bụng đói cồn cào mới giật mình nhận ra đã hết hơn nửa ngày rồi.
Cậu tiếc hùi hụi vì thế giới trò chơi không có dịch vụ giao đồ ăn, đành phải tự thân vận động ra ngoài kiếm cái bỏ bụng.
Cậu dùng luôn đạo cụ dịch chuyển để đến khu mua sắm.
Lưu Sơn cứ tưởng khu mua sắm là một cái trung tâm thương mại nào đó, ai ngờ đâu lại là một con phố sầm uất.
Các cửa hàng dọc phố đều giăng đèn kết hoa, hai bên đường là những quầy hàng bốc khói nghi ngút, nhìn chẳng khác gì thế giới thực bên ngoài cả.
Người bán hàng đều là NPC, khu mua sắm là nơi duy nhất cấm người chơi đ.á.n.h lộn hay cãi cọ, có cả lính canh NPC chuyên đi tuần tra. Hễ có người chơi nào vi phạm là bị tóm ngay để trừng phạt, nhẹ thì nộp phạt một đống điểm, nặng thì bị ném thẳng vào bất kỳ phó bản nào từ cấp S trở lên, sống hay ch.ết thì tùy vào may rủi. Mà kể cả có may mắn qua màn thì cũng chẳng có phần thưởng nào đâu. Thế nên người chơi chẳng ai dám gây chuyện ở đây cả.
Đi trên đường, Lưu Sơn đương nhiên cảm nhận được vô số ánh mắt thỉnh thoảng lại đổ dồn về phía mình. Trên diễn đàn, mọi người đã m.ổ x.ẻ thông tin về "Trình Vân Phi" nát nước rồi:
Trong top 300 bảng xếp hạng người chơi hay bảng tân binh đều chẳng có tên, vào phó bản thì ngoài việc tặng đạo cụ ra thì chỉ có nằm im hưởng thụ, ngoài cái sự giàu nứt đố đổ vách và cái mặt đẹp trai ra thì chẳng có gì hơn người.
Bảo là người chơi lâu năm thì trước giờ chưa ai gặp, cũng chẳng thuộc bang hội nào; bảo là người mới thì lại sở hữu số đạo cụ khiến khối người chơi cũ phải thèm nhỏ dãi. Có người chơi đoán già đoán non rằng rất có thể cậu sở hữu một thiên phú cấp cao nào đó nên mới sống như cá gặp nước vậy.
Tất nhiên là nhiều đạo cụ thật đấy, nhưng có giữ được hay không lại là chuyện khác. Chính vì thế mới có kẻ nhắm vào cậu, định bụng cướp đạo cụ từ tay cậu.
Thế nhưng, hôm nay lại có người chơi tận mắt nhìn thấy Lưu Sơn bước vào khu trung tâm, lại còn vào ở trong căn nhà đắt đỏ nhất.
Không ít kẻ đang rục rịch ý định cướp bóc đành phải tắt ngóm hy vọng, chỉ còn lại đầy bụng thắc mắc: Rốt cuộc cậu ta có bao nhiêu điểm, bao nhiêu đạo cụ vậy?
Mặc kệ người khác nghĩ gì, Lưu Sơn đã bước vào một quán cơm, gọi hai món mặn một món canh, đ.á.n.h chén sạch hai bát cơm đầy. Cơm nước tuy do NPC nấu nhưng mùi vị ngon đáo để. Bữa này ngốn mất gần 2000 điểm, người chơi bình thường sao mà kham nổi.
Ăn xong lại đi loanh quanh khu phố một vòng coi như cho tiêu cơm, Lưu Sơn mới quay về.
Mỗi người chơi sau khi kết thúc phó bản sẽ có 5 ngày nghỉ ngơi, đến ngày thứ 5 là phải có mặt ở cổng phó bản. Nếu quá hạn mà chưa vào phó bản thì sẽ bị ném cưỡng chế vào trong, đã thế phần thưởng qua màn còn bị giảm một nửa.
5 ngày này Lưu Sơn sống cực kỳ thoải mái, nếu không có cái dải băng thỉnh thoảng lại quấy rối cậu thì mọi chuyện đã hoàn hảo rồi. Dải băng mà Hệ thống chủ để lại trên người cậu cứ như thành tinh rồi ấy, suốt ngày chạy lung tung trên người cậu, ngày nào cậu cũng phải mắng cho vài câu mới chịu nằm yên.
Ví dụ như bây giờ, Lưu Sơn cảm thấy nhớp nháp ở cổ, cảm giác cứ như có cái lưỡi trơn tuột đang l.i.ế.m láp trên cổ vậy. Cậu túm lấy cái dải băng đang làm loạn, gằn giọng: "Còn làm bậy nữa là tao vứt mày đi đấy." Thật ra cậu có vứt được đâu.
Nhưng câu này nói ra hiệu nghiệm phết, dải băng ngoan ngoãn quấn lại vào cổ cậu, không cựa quậy nữa, nhìn chẳng khác gì dải băng bình thường.
Trước cổng phó bản đã có khá nhiều người đang xếp hàng, Lưu Sơn không chút do dự bước vào cánh cửa khổng lồ đó.
Thông tin phó bản
*Chuyến tàu Bốn Mùa*
Tàu G7704 là một chuyến tàu đặc biệt, để hành khách có trải nghiệm hoàn hảo hơn, trong toa tàu có lắp đặt thiết bị trải nghiệm thay đổi bốn mùa, giúp hành khách có thể cảm nhận đủ Xuân Hạ Thu Đông ngay trong một chuyến đi.
Điều kiện qua màn:
Nhiệm vụ 1: Lên chuyến tàu G7704 khởi hành lúc 14:00.
Nhiệm vụ 2: Tìm ra 10 điểm bất thường của đoàn tàu.
Nhiệm vụ 3: Sau khi lên tàu, hãy xuống ở ga Thanh Lệ.
Số lượng người chơi: 12
Trước nhà ga, hành khách đợi tàu tụ tập thành từng nhóm dăm ba người, kẻ xách nách mang, người kéo vali, có người còn dắt díu cả gia đình.
Lưu Sơn móc trong túi ra một tấm vé xe màu xanh lam, có điều tấm vé này quái lạ thật sự, ga đi và ga đến chẳng ghi rõ là ga nào, chỉ ghi mỗi dòng "Ga đi — Ga đến", thế này thì bố ai mà biết đi từ đâu đến đâu? Thậm chí đến số toa và số ghế cũng chẳng có nốt.
May mà cái phó bản Chuyến tàu Bốn Mùa này từng được nhắc đến trên diễn đàn, chỉ có điều không có hướng dẫn đầy đủ, thuộc dạng độ khó cao trong số các phó bản cùng cấp, tỷ lệ qua màn thấp đến t.h.ả.m thương.
Trước hết là về nhiệm vụ 1, giờ giấc trong phó bản này bị sai, đồng hồ có thể chạy nhanh hoặc chậm hơn giờ thật 15 phút. Hiện tại chưa ai biết tỷ lệ nhanh chậm thế nào, nhưng có thể nhìn NPC để đoán.
Về khoản này thì Lưu Sơn chẳng lo chút nào, cậu có cái "Đồng hồ luôn chính xác" mà. Liếc nhìn đồng hồ đeo tay, bây giờ là 13 giờ 45 phút, trong khi giờ trên màn hình hiển thị của nhà ga mới là 13 giờ 30.
Tiếp đến là chuyện vé tàu, vé trên tay người chơi bị thiếu thông tin, phải đổi sang vé có đầy đủ thông tin mới được lên tàu. Rất nhiều người chơi phải dừng bước ở đây. Không ít người nhắm vào mấy NPC đi cùng chuyến, định cướp vé tàu có đủ thông tin từ tay họ, nhưng tiếc là kết cục thường toàn thất bại, rồi bỏ mạng trong tay NPC.
Giờ chỉ còn đúng 15 phút nữa là chuyến tàu 14 giờ chạy rồi, làm sao cậu lấy được vé tàu có đầy đủ thông tin đây?
Cậu nhìn đám người chơi trong đám đông, dù người trong nhà ga khá đông nhưng muốn nhận ra người chơi cũng chẳng khó, mấy người tay không chẳng mang hành lý gì thì khả năng cao chính là người chơi. Trong đám đông có mấy "tấm chiếu mới" lần đầu vào phó bản, cứ ngơ ngác nhìn quanh, có vẻ chưa hiểu tại sao mình lại lạc đến cái chốn lạ hoắc này.
Có hai người đi về phía một người mới, ba người hình như nói gì đó với nhau, rồi thấy người mới kia lộ vẻ biết ơn ra mặt.
Lưu Sơn chẳng thèm nhìn nữa, thời gian gấp rút, việc quan trọng nhất bây giờ là phải kiếm được cái vé tàu đúng đã. Vốn định hỏi hệ thống xem có cách nào ngon ăn để lấy vé không, ai dè cái tên l.ừ.a đ.ả.o này đòi thu tận 500 điểm! Lưu Sơn không nhịn được thầm c.h.ử.i trong bụng một câu "đồ lòng dạ đen tối", "đồ keo kiệt".
Cậu ngẫm nghĩ một lát, dùng trí khôn thì chắc không xong rồi, thôi thì dùng nắm đ.ấ.m giải quyết luôn cho lẹ. Cậu nhìn quanh một lượt, tìm được một NPC đang đi lẻ, đó là một thanh niên tầm hai mươi tuổi đang đeo tai nghe, cậu bèn bước tới vỗ vai cậu ta.
Tên NPC quay đầu lại, nhưng người thì vẫn đứng im, chỉ có cái đầu là ngoẹo ra sau với tư thế cực kỳ quái dị, trông ghê rợn vô cùng. Cậu ta tháo tai nghe xuống, thắc mắc hỏi: “Chuyện gì?”
Lưu Sơn lịch sự hỏi: “Chào cậu, cậu cũng đi chuyến tàu G7704 lúc 14 giờ à?”
Tên NPC nhe răng cười âm u, để lộ nụ cười quái đản: “Đúng rồi.”
Lưu Sơn lôi vé tàu của mình ra: “Tôi muốn đổi chỗ ngồi với cậu.”
Tên NPC liếc nhìn vé tàu trên tay cậu, rồi nhìn cậu như nhìn một thằng điên, nhưng rất nhanh cậu ta nghĩ ra điều gì đó, thế mà lại đồng ý: “Được thôi, nhưng anh phải lấy thứ khác đổi với tôi.”
“Cậu muốn cái gì?” Lưu Sơn âm thầm lùi lại vài bước, đồng thời lôi khẩu s.ú.n.g đồ chơi ra, sẵn sàng đối phó bất cứ lúc nào.
“Tao muốn mạng của mày!” Nói rồi, tên NPC há toác miệng, lộ ra hàm răng nhọn hoắt, lao tới định c.ắ.n Lưu Sơn.
Lưu Sơn quyết đoán ngay lập tức, không chút do dự b.ắ.n cậu ta một phát.
Một phát ch.ết tươi.
Lưu Sơn mò mẫm trên người tên NPC đang nằm dưới đất, lấy ra một tấm vé tàu màu xanh lam rồi cất kỹ. Trong bụng cậu thầm c.h.ử.i hệ thống đúng là mặt dày, nếu ban nãy cậu đưa 500 điểm thật thì có phải lỗ chổng vó rồi không.
