Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 66: Thế Giới Vô Hạn Lưu 12
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:12
Editor: Yang Hy
Có mấy người chơi cũng học theo Lưu Sơn đi cướp vé của NPC, nhưng lại bị NPC tóm được, ch.ết thê t.h.ả.m. Cũng có người may mắn cướp được vé trong lúc ẩu đả với NPC.
Điều làm Lưu Sơn bất ngờ nhất là, thế mà có người chơi chỉ dùng mỗi cái miệng mà đổi được vé với NPC, làm cậu phải trầm trồ khen lạ. Còn cái nhóm ba người lúc nãy thế mà lại đem thân xác của cậu người mới kia ra đổi vé với hai tên NPC.
Cậu người mới tội nghiệp rõ ràng không ngờ hai người chơi cũ tỏ ra tốt bụng lại làm thế, còn chưa kịp phản ứng gì thì hai cánh tay đã bị giật phăng xuống, bị NPC nhét vào mồm nhai ngấu nghiến. Cảnh tượng đó làm người ta muốn nôn, Lưu Sơn không khỏi nhíu mày.
15 phút trôi qua cái vèo, người chơi tung hết chiêu trò, m.á.u me be bét khắp sân ga, thế mà hành khách cứ trơ mắt ra nhìn, nhân viên cũng chẳng thèm can ngăn. Điều này càng làm Lưu Sơn thấm thía đây chẳng phải thế giới thực, chẳng có trật tự gì cả, chỉ có cá lớn nuốt cá bé thôi. Giờ cậu cũng là một phần trong đó rồi.
Một đoàn tàu màu trắng dừng ngay trước mặt, trên thân tàu có dòng chữ màu xanh "G7704" và "Chuyến tàu Bốn Mùa".
Màn hình ở nhà ga hiện 13:45.
Chẳng có người chơi nào nhúc nhích.
Cửa toa tàu mở ra, đám NPC nối đuôi nhau đi vào, nhưng cũng có gần một nửa NPC đứng im tại chỗ, tình hình lúc đó hơi bị kỳ quặc.
Lưu Sơn chẳng hề do dự bước lên tàu, tìm chỗ ngồi ghi trên vé — toa số 1 hàng ghế thứ 4 sát lối đi.
Lúc tìm được chỗ ngồi, cậu thấy bên cạnh đã có người ngồi rồi. Người đó vắt chéo chân, một tay chống cằm, nhìn ra cửa sổ. Lưu Sơn nhìn một cái là thấy ngay trên phần da thịt lộ ra ngoài của anh ta quấn đầy băng gạc.
Là Hệ thống chủ.
Hệ thống chủ quay đầu sang nhìn cậu, mắt cười híp lại, vui vẻ nói: "Lâu rồi không gặp."
Lưu Sơn ngồi xuống, giọng bình thản: "Mới có mấy ngày, sao gọi là 'lâu' được."
Thế nhưng, cậu vừa mới đặt m.ô.n.g xuống, người Hệ thống chủ đã sáp lại gần, gần đến mức cậu gần như nghe được cả tiếng thở của đối phương. Lưu Sơn theo phản xạ muốn ngồi xích ra xa một chút, nhưng một bàn tay rắn chắc đã đặt lên eo cậu, chặn đứng ý định đó.
Ngón tay khẽ vuốt ve bên eo Lưu Sơn, cảm nhận được cơ thể cậu cứng đờ lại trong tích tắc, Hệ thống chủ thong thả nói: "Loài người chẳng phải có câu, một ngày không gặp tựa ba thu sao."
Bàn tay kia của anh ta lại từ từ vuốt lên cổ Lưu Sơn, trên đó đang quấn mấy vòng băng gạc, y hệt như anh ta: "Rất hợp với cậu đấy."
Nếu đổi thành cái vòng cổ thì chắc hoàn hảo hơn. Anh ta nghĩ thầm.
Ngay lúc Hệ thống chủ có hành động, cái hệ thống trong đầu chẳng hiểu sao lại phát ra tiếng rè rè khó chịu.
Lưu Sơn vừa lờ đi cái tiếng ồn ào đó, vừa gạt cái tay đang làm bậy của Hệ thống chủ ra: "Có gì thì nói t.ử tế, đừng có mà táy máy tay chân."
Hệ thống chủ không trả lời, chỉ dùng ánh mắt rợn người khó tả nhìn chằm chằm vào góc nghiêng mặt Lưu Sơn.
Lưu Sơn giả vờ không để ý, bắt đầu quan sát toa tàu. Hành khách lên xe cất hành lý xong thì lần lượt ngồi xuống, có người nghỉ ngơi luôn, có người trò chuyện với người bên cạnh, mọi thứ trông chẳng khác gì một chuyến tàu bình thường.
Trong mười phút tàu dừng, người chơi lục tục bước lên toa. Lưu Sơn quét mắt một lượt, thấy trong đó có cả cái người đổi được vé mà không cần ra tay, cùng với hai kẻ dùng người mới để đổi vé. Cậu thầm đếm, tính cả cậu là có tổng cộng 6 người chơi trên tàu, mà lại còn chung một toa nữa chứ.
Là trùng hợp à?
Cửa tàu đóng lại, đoàn tàu bắt đầu lăn bánh, cảnh vật ngoài cửa sổ như bị một bàn tay vô hình xóa sạch, thay vào đó là một màn đêm đen kịt.
Hệ thống chủ bất ngờ kéo tay phải Lưu Sơn lên, mười ngón tay trái của anh ta đan c.h.ặ.t vào tay cậu. Lưu Sơn giật mình, muốn rút tay về, nhưng Hệ thống chủ như đã đoán trước được hành động của cậu, lực tay không những chẳng lỏng ra chút nào mà còn siết c.h.ặ.t hơn. Lưu Sơn vùng vằng mấy cái, thấy không rút tay ra nổi đành thôi không tốn sức nữa, mặc kệ cho anh ta nắm.
Tâm trí cậu nhanh ch.óng bị thu hút bởi sự thay đổi bên trong toa tàu, những dây leo xanh non chẳng biết chui ra từ đâu, bò lan nhanh đến mức mắt thường cũng thấy được, chỉ trong chớp mắt đã phủ kín các vách toa. Ngay sau đó, từng nụ hoa trắng nhỏ xíu nhú ra từ cành dây leo, nở rộ, khoe sắc ở khắp mọi ngóc ngách.
Một nữ tiếp viên mặc đồng phục màu xanh đen từ toa bên kia bước vào, giới thiệu: "Chào buổi chiều quý khách, chào mừng đã lên chuyến tàu G7704. Vị trí hiện tại của mọi người là toa tàu Mùa Xuân. Ngoài ra, trên tàu còn có ba toa Hạ, Thu, Đông, nếu quý khách nào có hứng thú thì có thể đi theo tôi."
Nói xong, cô ta quay lại toa lúc nãy, rồi kéo cửa ngăn cách lại. Có người chơi muốn đi theo để thám thính tình hình, ai ngờ cửa ngăn cách đã bị khóa, đẩy kiểu gì cũng không ra. Người chơi kia đập cửa ầm ầm, hét toáng lên: "Mở cửa ra, cô đóng cửa làm cái gì?"
Biến cố xảy ra ngay lúc này, tiếng trẻ con khóc ré lên trong toa tàu, tiếng khóc ch.ói tai nhức óc, phá tan bầu không khí yên tĩnh trong toa.
Một hành khách đang bế con khó chịu bước về phía người chơi đang la hét kia: "Anh làm con tôi thức rồi đấy! Khó khăn lắm tôi mới dỗ nó ngủ được!" Giọng cô ta đầy vẻ tức giận.
Người hành khách lật người tên người chơi lại, bắt anh ta quay mặt về phía mình, rồi giơ đứa bé lên trước mặt anh ta: "Anh đ.á.n.h thức nó dậy thì phải chịu trách nhiệm đi."
Tên người chơi vừa định mở miệng thì bị đứa bé trước mặt dọa cho trố mắt, lùi lại liên tục, lưng đập vào cửa. Cái đầu của đứa bé đang khóc toáng lên kia bỗng dài ngoằng ra như cao su, xuyên thủng qua n.g.ự.c tên người chơi rồi nhanh ch.óng rút về, miệng phát ra tiếng cười rợn tóc gáy, khiến người ta lạnh sống lưng.
"Bé ngoan, bé đừng khóc nữa nào." Người hành khách dỗ dành đứa con trong lòng, đi về chỗ cũ ngồi xuống. Động tác của cô ta nhẹ nhàng bình thản, cứ như cái cảnh tượng kinh hoàng ban nãy chưa từng xảy ra vậy.
Cơ thể tên người chơi trượt xuống đất, trước n.g.ự.c đã xuất hiện một cái lỗ to tướng. Những dây leo và bông hoa được tưới m.á.u bỗng lớn nhanh như thổi, quấn c.h.ặ.t lấy t.h.i t.h.ể anh ta, nuốt chửng tất cả, đến cuối cùng chỉ còn lại vũng m.á.u trên sàn.
Nhìn cảnh tượng quái dị đó, Lưu Sơn vô thức nuốt nước bọt một cái, bỗng nghe thấy bên cạnh có tiếng cười khẽ: "Sợ không?"
Lưu Sơn quay sang nhìn, thấy người đàn ông đang ung dung tự tại thưởng thức biểu cảm của mình, ánh mắt anh ta ánh lên vẻ vui thích và hưng phấn.
Lưu Sơn cụp mắt xuống, đáp: "Cũng thường thôi."
"Muốn tôi chỉ cho cậu phải làm thế nào không?" Hệ thống chủ lại sáp lại gần Lưu Sơn, giọng nói đầy vẻ dụ dỗ mê hoặc, hệt như ác quỷ đang muốn lôi kéo người ta xuống vực thẳm, "Hay là để tôi đưa cậu rời khỏi đây luôn nhé?"
Cứ như chỉ cần Lưu Sơn gật đầu một cái là anh ta sẽ đưa cậu rời khỏi cái chốn nguy hiểm này ngay lập tức vậy.
