Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 69: Thế Giới Vô Hạn Lưu 15
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:12
Editor: Yang Hy
Lưu Sơn cũng thấy ngại khi có mỗi mình mình là không bị thương, cậu ướm hỏi Hệ thống chủ: “Tiện tay giúp đồng đội tôi với được không?”
Hệ thống chủ khẽ nhướng mày, nhưng mặt anh ta trừ đôi mắt ra thì bị băng gạc che kín mít, Lưu Sơn đương nhiên chẳng thấy được biểu cảm của anh ta.
May mà Hệ thống chủ cũng nể mặt, ngọn lửa dưới chân Bạch Văn Tâm và gã to con dần tắt ngấm. Cả hai thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại thì thấy Lưu Sơn đang được một người đàn ông quấn băng kín người ôm trong lòng, ai nấy đều ngẩn tò te.
Lưu Sơn tỉnh táo lại ngay lập tức, vội vàng nhảy xuống khỏi người Hệ thống chủ.
Gã to con thắc mắc: “Bạn cậu à? Khoan đã, chẳng phải chỉ còn lại bốn người chơi thôi sao?”
Hệ thống trò chơi có thể xem số lượng người chơi còn lại, cả phó bản rõ ràng chỉ còn bốn người. Trừ ba người bọn họ ra, rõ ràng người thứ tư là cái tên đứng bên kia.
Ánh mắt gã to con lập tức trở nên kỳ quặc, gã hít sâu một hơi, nhớ tới hồi trước lướt diễn đàn cũng từng thấy chuyện người chơi yêu đương với NPC, không ngờ mình lại gặp trúng thật!
Gã chúc phúc ngay tắp lự, vỗ mạnh vào vai Lưu Sơn: “Người anh em, đỉnh đấy! Cua được cả NPC luôn.”
Lưu Sơn chẳng biết giải thích sao, đành im lặng cho qua.
Đám dây leo trong toa bị lửa thiêu rụi chỉ trong vòng hai ba phút. Nhưng khi lửa tắt, đám hành khách ngã nghiêng ngã ngửa, trên người chẳng còn chỗ nào lành lặn.
Cả toa xe nồng nặc mùi khét lẹt, ngửi mà muốn ói.
Tên người chơi còn lại tuy bị thương không nặng lắm, nhưng quần áo cũng bị cháy rách bươm, da dẻ phồng rộp lên.
Thấy nhóm Lưu Sơn chẳng sứt mẻ miếng nào, gã nghiến răng ken két vì hận, nhưng không dám làm liều.
“Mới có mấy phút mà ch.ết cháy hết rồi à?” Nhìn cảnh tượng thê t.h.ả.m trong toa, gã to con trợn tròn mắt, khó mà tin nổi.
“Có phải là hơi qua loa quá không?” Lưu Sơn cũng ngớ người.
Hệ thống chủ ôn tồn giải thích: “Vụ hỏa hoạn này vốn dĩ là chuyện đã từng xảy ra, hồi đó cháy đâu phải chỉ có mấy phút thế này.”
Lưu Sơn ngẫm ra: “Mấy cái phó bản này đều là thật à?”
Hệ thống chủ gật đầu hài lòng: “Có thể nói là vậy.”
[Tìm thấy 10 điểm bất thường của đoàn tàu (2/10)]
Tiếng thông báo bất ngờ vang lên làm Lưu Sơn giật mình, hóa ra là Bạch Văn Tâm tìm được một điểm bất thường.
Cô đang đứng trước một tấm áp phích, nội dung trên đó là quảng cáo về chuyến tàu Bốn Mùa.
Lưu Sơn đi tới nhìn thử, trên đó nhắc đến thiết bị trải nghiệm bốn mùa mới lạ này là ý tưởng của trưởng tàu. Hơn nữa, nhìn thời gian trên áp phích và ngày tháng trên vé tàu thì chuyến này lại là lần đầu tiên đưa vào hoạt động.
Lần đầu chạy mà đã xảy ra t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng thế sao? Trong lòng Lưu Sơn đầy thắc mắc.
Giọng Bạch Văn Tâm nghiêm trọng: “Theo thời gian trên vé thì tàu này sẽ chạy trong 3 tiếng. Chúng ta phải tranh thủ thôi.”
Lưu Sơn giơ tay xem giờ: “Đã qua nửa tiếng rồi.”
Đúng lúc này, cánh cửa lối đi vốn đang khóa c.h.ặ.t bỗng kêu “xoạt” một tiếng rồi mở ra.
Cô nhân viên tàu đứng ngay cạnh cửa, coi cái cảnh thê t.h.ả.m trong toa Mùa Xuân như không có gì, ánh mắt lạnh lùng quét qua mấy người đang đứng, rồi khựng lại khi nhìn thấy Hệ thống chủ đứng sau lưng Lưu Sơn.
Thật sự đúng như lời trưởng tàu nói, ông chủ đến rồi!
Cô ta lấy lại bình tĩnh, mở miệng nói: “Xem ra mọi người đã trải nghiệm xong vẻ đẹp của toa Mùa Xuân, tiếp theo mời đi theo tôi đến toa Mùa Hạ.” Cô ta nghiêng người làm động tác “mời”.
Nhóm Lưu Sơn nhìn nhau, Bạch Văn Tâm hỏi: “Chào cô, chúng tôi muốn biết khi nào tàu dừng ở ga Thanh Lệ?”
Nụ cười trên mặt cô nhân viên càng tươi hơn: “Rất tiếc, chuyện này phải hỏi trưởng tàu. Ông ấy ở trong buồng lái phía sau toa Mùa Đông.”
Mấy người đành bước vào toa thứ hai.
Hệ thống chủ đi cuối cùng cũng bước theo, lúc đi ngang qua cô nhân viên, cô ta lí nhí hỏi: “Ông chủ, ngài có muốn gặp trưởng tàu không?” Giọng điệu đầy vẻ kính sợ.
“Không cần, tôi đến nghỉ dưỡng thôi.” Đối mặt với nhân viên dưới trướng, giọng điệu của Hệ thống chủ ôn hòa hơn nhiều so với lúc nói chuyện với người chơi.
Thế nhưng cô nhân viên vẫn sợ toát mồ hôi lạnh, cô ta vô thức lau mồ hôi trên trán, trong đầu không kìm được nhớ tới mấy lời đồn đại: mỗi lần ông chủ đi “nghỉ dưỡng” ở phó bản nào là y như rằng phó bản đó Boss không bỏ trốn thì cũng bị đóng cửa vĩnh viễn.
Chẳng lẽ cô ta sắp mất việc luôn rồi sao?
Cô nhân viên tàu thoáng ngẩn người một chút, nhưng chịu áp lực từ ông chủ, cô vẫn gắng gượng giới thiệu với bốn người chơi còn lại: "Toa thứ hai mọi người đang đứng là toa Mùa Hạ, xin hãy mau ch.óng ngồi xuống, tôi sẽ cho mọi người thấy điểm đặc biệt của toa này."
Nhóm Lưu Sơn bước vào toa thứ hai thì phát hiện bên trong chẳng có hành khách nào cả, chỉ có mỗi bọn họ thôi.
Trong lòng tuy thấy lạ nhưng họ cũng đành nghe theo lời cô nhân viên tìm chỗ ngồi xuống trước, chăm chú chờ xem cô ta định làm gì tiếp.
Cô nhân viên đi đến cánh cửa lối đi thứ hai, nhấn vào cái nút bên cạnh cửa rồi nói: "Xin hãy tận hưởng vẻ đẹp tuyệt vời của toa Mùa Hạ nhé."
Nói xong, cô ta nhanh ch.óng bước sang toa thứ ba, rồi đóng sầm cửa lại.
Ngay sau khi cô nhân viên nhấn nút, dưới sàn xe bắt đầu phát ra tiếng xào xạc khe khẽ, từng chiếc lá xanh to bằng bàn tay từ từ chui lên từ các khe hở, lan ra phủ kín cả sàn xe. Sau đó, từng nụ hoa sen trông rất ma mị nhú lên giữa đám lá xanh, chúng nở rộ ngay trong toa tàu, tỏa ra một mùi hương nồng nặc.
Mùi hương xộc thẳng vào mũi, tranh nhau chui tọt vào khoang mũi mấy người, Bạch Văn Tâm hét lớn: "Bịt mũi miệng lại, đừng hít vào!"
Lưu Sơn vội vàng làm theo, nhưng vẫn hít phải một ít, lập tức cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, cậu c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi, cố dùng cơn đau để giúp mình tỉnh táo hơn chút.
Hệ thống chủ chẳng nói chẳng rằng, anh ta không ngồi cùng Lưu Sơn mà chọn ngồi ở hàng ghế ngay sau lưng cậu.
Đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm kia lúc này đang dán c.h.ặ.t vào gáy Lưu Sơn.
Anh ta đến phó bản này cũng không hoàn toàn là vì Lưu Sơn, mà là vì trưởng tàu có lời nhờ vả. Mấy năm nay, mấy tay trùm trong các phó bản đều chán ngấy cái cảnh suốt ngày ở trong phó bản gi.ết ch.óc người chơi rồi, kẻ thì muốn nghỉ hưu, kẻ thì muốn yêu đương với người chơi.
Chẳng biết cái trào lưu này bắt đầu từ bao giờ nữa.
Hệ thống chủ tuy không phải con người, nhưng đối với nhân viên cấp dưới cũng tạm coi là dễ tính, chắc là vì người xếp hàng chờ thay thế đông quá, nên ai đi ai ở với anh ta cũng chẳng thiệt hại gì mấy.
Nhưng đi thì đi, sức mạnh vẫn phải để lại. Anh ta cũng chẳng phải kẻ ác gì, cùng lắm là lấy đi một phần ba sức mạnh của cấp dưới, rồi đặt thêm chút cấm chế để tránh bọn họ làm loạn trật tự các phó bản thôi.
Bình thường, chuyện cấp dưới nương tay cho người chơi anh ta cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Mấy trò quậy phá lặt vặt anh ta cũng chẳng thèm quản, miễn đừng quá đáng thì cái gì cũng dễ nói chuyện.
Lo nghĩ nhiều quá, thành ra anh ta cũng nảy sinh chút tò mò về chuyện yêu đương của đám cấp dưới, thế là mới chọn đại một con người trông thuận mắt để thử xem sao.
Anh ta cũng chẳng biết sự tò mò này kéo dài được bao lâu, có thể là mười bữa nửa tháng, cũng có thể là ba năm năm năm?
Trong toa tàu không có gió, nhưng cành lá hoa sen lại tự đung đưa, cứ như đang phấp phới trong gió, mời gọi người ngắm đến hái.
Trong toa tàu, bóng dáng Hệ thống chủ đã biến mất tăm.
