Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 68: Thế Giới Vô Hạn Lưu 14
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:12
Editor: Yang Hy
"Cô trông bình tĩnh lắm, tay chân cũng lanh lẹ nữa." Lưu Sơn khen ngợi, cậu nhìn rõ mồn một cảnh Bạch Văn Tâm đối đầu với hai tên kia, cảm thấy cô chắc chắn sẽ qua được phó bản này ngon ơ, "Tôi không giỏi giải đố, mà trông cô có vẻ thông minh đấy."
Bạch Văn Tâm ngớ người, không ngờ lại là lý do này. Cô hơi nhíu mày, trong lòng thấy cứ sai sai. Nhưng mà, cô đã đắc tội với người khác rồi, cô không bỏ sót ánh mắt cay độc của cái tên còn lại kia. Tay chân cô có nhanh nhẹn đến mấy mà không có v.ũ k.h.í thì cũng khó sống, thôi thì cứ liều một phen.
Có điều, cô vẫn cẩn thận hỏi lại một câu: "Anh không sợ tôi phản bội anh à?"
Lưu Sơn cười sảng khoái: "Lập đội rồi thì đồng đội không đ.á.n.h nhau được đâu. Đợi hết phó bản là đội tự giải tán thôi."
Nụ cười của cậu mang theo một sức mạnh khiến người ta an tâm, Bạch Văn Tâm cân nhắc thiệt hơn trong lòng xong thì không do dự nữa: "Được thôi."
Thế là Lưu Sơn gửi lời mời lập đội cho Bạch Văn Tâm, hai người chính thức thành một đội.
"Cô thích v.ũ k.h.í gì? Dao, s.ú.n.g, roi hay cái gì khác?" Lưu Sơn hỏi, thấy vẻ mặt Bạch Văn Tâm đầy thắc mắc, cậu đệm thêm một câu, "Đã là đồng đội rồi, cô không có v.ũ k.h.í cũng khó xoay xở lắm, để tôi tặng cô một món." Giọng cậu nhẹ tênh, cứ như đang nói chuyện cơm bữa vậy.
Bạch Văn Tâm giật mình, lần đầu tiên cô gặp người như Lưu Sơn, mới quen đã đòi tặng đồ, trong một thoáng quên cả giữ kẽ, đôi mắt hoa đào trợn tròn xoe: "Ơ... vậy ngại lắm." Cô không tin trên đời này có bữa trưa miễn phí đâu!
Lưu Sơn giải thích với vẻ không quan tâm: "Tôi nhiều điểm lắm, nếu cô thấy ngại thì cứ bảo vệ tôi cho tốt vào."
Một người đàn ông cao hơn mét tám lại bảo mình bảo vệ cậu ta, Bạch Văn Tâm đờ người ra, thấy mặt mũi cậu nghiêm túc, chẳng biết là nói khách sáo hay nói thật nữa. Cô lấy lại phản ứng rồi bảo: "Cứ coi như tôi mượn anh đi." Cô chưa mở được cửa hàng, không biết giá cả thế nào, bèn nói: "Cho tôi một con d.a.o găm là được."
Giọng cô có chút không chắc chắn, chăm chú quan sát biểu cảm của Lưu Sơn, nhưng thấy cậu chẳng tỏ vẻ gì là không vui cả.
Lưu Sơn không ý kiến gì, cậu nhận ra sự cảnh giác của Bạch Văn Tâm, cũng biết hành động của mình đúng là dễ khiến người ta nghi ngờ, nên không nói thêm gì nữa. Cậu nhanh ch.óng chọn một con d.a.o găm giá cả vừa phải, đưa cho Bạch Văn Tâm.
Bạch Văn Tâm lại cảm ơn lần nữa, bất kể mục đích thật sự của người này là gì thì trước mắt đúng là đã giúp cô một việc lớn.
Có điều, cô nhịn không được hỏi Lưu Sơn: "Người đằng kia là bạn anh à?"
Từ nãy đến giờ, cái tên quấn băng kia cứ nhìn chằm chằm về phía bọn họ.
Lưu Sơn nhìn theo hướng cô chỉ, đúng là Hệ thống chủ, thấy cậu nhìn sang, đối phương lại híp mắt cười với cậu.
"Kệ anh ta đi." Lưu Sơn nói giọng bất cần, tên Hệ thống chủ này hình như rảnh rỗi quá mức, cũng chẳng chịu đi, cứ ngồi ì ra đó nhìn cậu chằm chằm.
Lưu Sơn lái câu chuyện sang phó bản: "Lúc cô cầm bông hoa trắng kia lên, có nhận được thông báo của hệ thống không?"
Bạch Văn Tâm gật đầu: "Có, tôi cũng chạm thử vào dây leo khô dưới đất rồi, nhưng cái đó không phải điểm bất thường." Đã là đồng đội rồi nên Bạch Văn Tâm không giấu giếm, "Tôi nghĩ nên thử dọn sạch mấy thứ bám trên toa tàu xem sao."
Lưu Sơn cũng đồng tình: "Không biết dùng lửa đốt có được không nhỉ."
Bạch Văn Tâm suy nghĩ một lát rồi nói: "Cả toa tàu toàn là cây cối thế này, cửa sổ lại không mở được, lỡ mà cháy to thì e là chúng ta cũng không chạy thoát đâu."
"Cũng đúng," Lưu Sơn rầu rĩ: "Chẳng lẽ phải c.h.ặ.t thật nhanh hả?"
Mấy cái dây leo đó mọc nhanh quá, vừa c.h.ặ.t được một khe hở thì giây sau nó đã mọc lại cái mới rồi. Đã thế còn phải đề phòng dây leo mới mọc tấn công nữa chứ.
Bạch Văn Tâm bảo: "Tôi thấy thông tin phó bản nói mấy cái Xuân Hạ Thu Đông này thật ra là thiết bị trải nghiệm, đã là thiết bị thì chắc phải có công tắc chứ nhỉ?"
Mắt Lưu Sơn sáng lên: "Có khả năng lắm, chúng ta tìm thử xem?"
Trong lúc hai người đang nói chuyện, gã to con vạm vỡ đi về phía họ. Gã đã c.h.ặ.t được kha khá dây leo mà chẳng thấy manh mối nào, gã cũng chả ưa cái tên lôi người mới ra làm bia đỡ đạn kia, thế là chọn Lưu Sơn và Bạch Văn Tâm trông có vẻ dễ nói chuyện hơn.
Gã đi đến trước mặt hai người, thở hồng hộc, bảo: "Hợp tác không? Tôi hì hục c.h.ặ.t nãy giờ mà đám cây đó chẳng vơi đi tí nào."
Mặc dù ban nãy lúc cô gặp nguy hiểm, gã này chỉ đứng nhìn, nhưng thêm một người là thêm sức mạnh, nên Bạch Văn Tâm không phản đối.
Lưu Sơn cũng không ý kiến gì, thế là ba người tạm thời đi chung, tìm xem có công tắc thiết bị nào không.
Ba người đi lại sục sạo trong toa tàu, mặc kệ tên người chơi còn lại. Tên kia thấy ba người hợp tác, dù trong lòng hận Bạch Văn Tâm, nhưng giờ quan trọng nhất vẫn là qua màn, đợi có cơ hội trả thù sau cũng chưa muộn. Thế là tên đấy lại tập trung vào việc tìm manh mối.
Bạch Văn Tâm vừa đề phòng tên kia, vừa tìm kiếm khắp nơi. Bất chợt, cô để ý thấy trên vách tàu có một chỗ lồi lên, gọi Lưu Sơn và gã to con lại xong, cô chỉ vào chỗ lồi đó đoán: "Bên dưới cái này có thể là công tắc đấy."
Gã to con chẳng nói chẳng rằng, vung v.ũ k.h.í trong tay lên, c.h.é.m chuẩn xác vào đám dây leo bên trên. Tiếng dây leo đứt lìa rơi xuống nghe rõ mồn một, lộ ra một cái nút tròn màu đỏ bên trong, bên cạnh còn có dòng chữ "Nhấn nút này để tắt 'Mùa Xuân'".
Cả ba đều mừng rỡ, gã to con lại c.h.é.m tiếp đám dây leo mới mọc ra. Lần này diện tích bị c.h.é.m khá lớn, cây có mọc nhanh đến mấy cũng cần vài giây, Bạch Văn Tâm vội vàng nhấn nút.
Trong tích tắc, lửa bùng lên, ngọn lửa lan nhanh khủng khiếp, đi đến đâu là nuốt chửng đám dây leo đến đó, biến chúng thành tro bụi. Hơi nóng hầm hập phả vào mặt, nhiệt độ trong toa tàu tăng vọt ngay lập tức.
Hành khách bị ngọn lửa bất ngờ này làm bỏng hét toáng lên, ai nấy bật dậy khỏi ghế, hoảng loạn lăn lộn khắp nơi, cố dập lửa trên người.
Trong phút chốc, toa tàu chìm trong hỗn loạn và tuyệt vọng.
Ba người nhóm Lưu Sơn cũng chật vật không kém, nhảy nhót lung tung tại chỗ để tránh lửa.
Lưu Sơn không nhịn được càm ràm: "Cái này thì khác quái gì tôi tự châm lửa đốt đâu chứ."
Bạch Văn Tâm cũng cạn lời. Ai mà biết lại ra nông nỗi này.
Ngay lúc Lưu Sơn đang nhảy lên nhảy xuống loi choi, bỗng nghe thấy tiếng cười khẽ, giây tiếp theo cả người cậu lọt thỏm vào một vòng tay rắn chắc.
Hệ thống chủ bế bổng cậu lên theo kiểu công chúa. Trong khi mọi người xung quanh ai nấy đều thê t.h.ả.m, thì cậu lại chẳng hề hấn gì. Có hành khách lao tới liền bị mấy dải băng linh hoạt như rắn trên người anh ta quất bay đi.
Hệ thống chủ cúi đầu nhìn Lưu Sơn, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "Tôi cũng được tính là giúp một tay rồi nhỉ?"
Lưu Sơn: "...Cảm ơn."
Ngượng chín cả mặt, chỉ muốn độn thổ cho xong.
