Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 71: Thế Giới Vô Hạn Lưu 17
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:13
Editor: Yang Hy
"Chúng nó với tôi là cùng một nguồn gốc, chúng nó chính là tôi." Hệ thống quên sạch sành sanh mấy lời kiểu "phân thân là phân thân, tôi là tôi" trước đây. Nó cũng chẳng hiểu tại sao lại cứ phải nói toạc móng heo ra vào lúc này, nhưng khi nhận ra thứ tình cảm mình đang mang, nó nôn nóng muốn nói cho Lưu Sơn biết.
"Chúng nó thích cậu, nên tôi cũng thích cậu."
Mặt Lưu Sơn như cái bảng pha màu, đủ mọi cung bậc cảm xúc, mãi một lúc lâu sau cậu mới tìm lại được giọng nói của mình, cố gắng thuyết phục cái con robot đen tối này rút lại mấy lời đáng sợ kia: "Anh chỉ là người máy thôi, biết cái gì là thích chứ. Cho dù anh có cảm xúc thật đi nữa, thì nói cách khác ha, thích cũng có dăm bảy loại, chưa chắc đã là kiểu yêu đương nam nữ như anh nghĩ đâu."
Giọng hệ thống nghe có vẻ khó chịu, rõ ràng là không hài lòng khi bị nghi ngờ: "Tôi đương nhiên phân biệt được đây là kiểu thích gì, chúng nó muốn ngủ với cậu, nên tôi cũng muốn ng..."
"Dừng, dừng ngay," Lưu Sơn vội vàng ngắt lời nó, "Anh xem, anh xem, anh thừa nhận là chúng nó có suy nghĩ đó trước, rồi anh mới nảy sinh cảm xúc tương tự theo sau. Điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ anh chỉ bị hiểu lầm thôi!"
Hệ thống: "?"
Thấy nó không cãi lại, Lưu Sơn chộp ngay cơ hội nói tiếp: "Anh chỉ nhầm lẫn suy nghĩ của chúng nó thành của mình thôi, thật ra anh đâu có tình cảm cá nhân thực sự đâu."
Hệ thống phản bác: "Chúng nó chính là tôi, khi phân thân quay về bản thể, ký ức và tình cảm của chúng nó sẽ hòa làm một với tôi. Xưa nay vẫn thế. Trước giờ chưa từng có phân thân nào nảy sinh tình cảm như vậy với người khác. Cho đến khi gặp cậu..."
Đối với nó thì đây cũng là trải nghiệm mới lạ và xa lạ, nhưng bất ngờ là hệ thống không hề ghét cảm giác này.
Nó có thể cảm nhận rõ ràng sự giằng xé trong tình cảm của phân thân, cái khao khát mãnh liệt muốn chạm vào cơ thể Lưu Sơn, cũng như nỗi tiếc nuối khôn nguôi khi chưa kịp thổ lộ lòng mình.
Nó vốn không muốn để lại bất kỳ sự tiếc nuối nào cho bản thân. Thế nên, nhất định phải nói ra tình cảm này!
"Tôi chính là thích cậu đó!" Giọng nó mang theo sự nghiêm túc và cố chấp hiếm thấy.
"Thích mà chỉ nói mồm thôi thì đâu tính là thích thật." Lưu Sơn đảo mắt, không cãi nữa mà bảo, "Nếu anh có thể đưa tôi về thế giới cũ, và nói cho tôi biết rốt cuộc là ai đã trói buộc tôi với anh, thì tôi mới tin là anh thích tôi thật."
"Đợi hết thời gian trừng phạt, tôi tự khắc sẽ thả cậu về thế giới cũ. Còn chuyện nói cho cậu biết kẻ đầu têu... nếu cậu chịu ở bên tôi, tôi có thể nói cho cậu biết mà không lấy một xu nào."
Hệ thống tự thấy mình phân biệt rạch ròi giữa công việc và tình cảm, là một thực thể sống thông minh, nó không cho phép mình bị tình cảm chi phối, nó chẳng muốn đi vào vết xe đổ của vị Chủ thần kia, kết cục là linh hồn tan nát.
Lưu Sơn cười cạn lời, cậu bắt đầu nghi ngờ không biết mình có làm chuyện gì tày trời không mà bị gài bẫy dính vào cái hệ thống trừng phạt này, giờ lại còn bị cái của nợ này thích nữa chứ.
Nghĩ thế, cậu trợn mắt lườm nó trong lòng, bực dọc nói: "Tôi ở bên anh được cái gì? Được cái mồm mép tép nhảy hay được cái bụng dạ đen tối của anh?"
Hệ thống ngớ người, sao khác với những gì nó nghĩ thế? Nó cố gắng để Lưu Sơn nhận ra sự khác biệt của mình: "Tôi là thực thể sống thông minh, sự tồn tại như tôi chỉ có ba người thôi, ngay cả Chủ thần cũng phải nể mặt chúng tôi vài phần..."
Lưu Sơn mất hết kiên nhẫn, chẳng muốn nghe nó tự sướng nữa, ngắt lời nó, qua loa nói: "Phải phải phải, anh giỏi, anh nhất."
Hệ thống nghẹn lời, nó đâu có ngu, nghe là biết Lưu Sơn đang trả lời cho có lệ và ghét bỏ ra mặt. Nghĩ thế, nó càng quyết tâm không thả người đi.
"Giờ cậu không chấp nhận cũng không sao, tôi đợi được, chúng ta còn nhiều thời gian mà."
Lưu Sơn cười khẩy một tiếng, chỉ thấy ngứa tay, không trả lời mà hỏi lại một câu: "Anh bảo Hệ thống chủ là phân thân của anh, tức là cũng coi như là anh đúng không."
"Đúng thế." Nó tưởng Lưu Sơn đã thông suốt, ai dè thấy cậu quay người túm lấy cổ áo Hệ thống chủ, vung nắm đ.ấ.m đ.ấ.m thẳng vào mặt.
Hệ thống: "..." Hóa ra là muốn đ.á.n.h nó. Lúc này nó có thể khẳng định, nếu nó có thân xác, Lưu Sơn tuyệt đối sẽ không đ.á.n.h Hệ thống chủ để trút giận thay thế đâu.
Nhưng mà, nhìn cậu tức giận như vậy, hệ thống bỗng thấy sướng rơn, như có một luồng điện chạy qua toàn bộ cơ sở dữ liệu của nó, thậm chí còn thấy hơi tiếc vì cú đ.ấ.m đó không đ.ấ.m vào người mình.
Dù đang bật chức năng chia sẻ, nhưng cảm nhận từ xa vẫn khác xa so với tiếp xúc thực tế.
Nếu không phải bản thể không thể tùy tiện bước vào mấy thế giới nhỏ này, nó đã muốn lao thẳng vào thay thế tên Hệ thống chủ luôn rồi.
Hệ thống chủ chẳng đề phòng gì Lưu Sơn cả, thình lình ăn trọn một đ.ấ.m, cả người ngã ngửa ra ghế sô pha, đôi mắt màu hổ phách trố ra đầy ngỡ ngàng.
Trưởng tàu đứng bên cạnh thì mắt tròn mắt dẹt, thế mà đời này lại được chứng kiến cảnh ông chủ bị tẩn. Ông ta có nên té trước không nhỉ?
Lưu Sơn vốn dĩ đâu phải kiểu người giỏi nhịn nhục, trước giờ nín nhịn chẳng qua là muốn dựa hơi Hệ thống chủ để sống sung sướng ở thế giới này thôi, ai dè tên này lại là phân thân của cái hệ thống chập mạch kia.
Không nhịn nổi nữa rồi! Cùng lắm thì sang thế giới tiếp theo, đi cái cốt truyện ép buộc ch.ó má gì đó luôn cho rồi!
Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y, định cho Hệ thống chủ thêm một đ.ấ.m nữa, nhưng cú đ.ấ.m thứ hai còn chưa kịp giáng xuống thì đã bị Hệ thống chủ kịp phản ứng túm lấy nắm đ.ấ.m. Hệ thống chủ tự dưng ăn một đ.ấ.m, cơn giận lẽ ra phải bùng lên thì vừa nhìn thấy vẻ mặt hầm hầm của Lưu Sơn đã tan biến sạch sành sanh, chỉ thấy lạ lẫm và thú vị.
"Sao thế, ai chọc cậu à?" Vừa nãy còn vui vẻ mà? "Hay là thấy tôi lơ cậu nên dỗi?"
Lưu Sơn chẳng thèm giải thích, cứ thế hùa theo lời Hệ thống chủ: "Đúng đấy, nên là để tôi đ.ấ.m thêm mấy cái cho bõ tức đi."
Cậu nói giọng hùng hồn, ánh mắt còn mang theo chút khiêu khích.
Hệ thống chủ liếc nhìn trưởng tàu bên cạnh, ông ta hiểu ý ngay, lập tức chuồn lẹ, nhường không gian lại cho hai người này.
Thật ra Hệ thống chủ không muốn đồng ý yêu cầu của Lưu Sơn đâu, nhưng nắm đ.ấ.m của cậu đối với anh ta cũng chỉ như gãi ngứa, đ.ấ.m vài cái cũng chả xi nhê gì, với lại để cho con người mình nuôi vui vẻ một chút thì cũng có sao đâu.
Thế là anh ta buông tay đang giữ nắm đ.ấ.m của Lưu Sơn ra, híp mắt cười bảo: "Mời."
Lưu Sơn cũng mặc kệ thái độ của anh ta, ngồi đè lên người anh ta đ.ấ.m túi bụi, cú nào cú nấy chứa đầy sự bực bội. Xả được cơn giận xong, bình tĩnh lại một chút, lúc này cậu mới phát hiện eo mình đang bị Hệ thống chủ ôm c.h.ặ.t. Cậu nhìn Hệ thống chủ chẳng sứt mẻ miếng nào, trong lòng đầy thắc mắc, hóa ra cậu đ.ấ.m đau cả tay mà anh ta chả hề hấn gì à?
Cậu hỏi: "Cơ thể anh làm bằng cái quái gì thế?"
"Không phải cơ thể con người." Hệ thống chủ chỉ nói đơn giản một câu như vậy, "Còn muốn nữa không?"
Câu nói này làm Lưu Sơn thấy mất hứng hẳn, cậu gạt tay Hệ thống chủ ra, đứng dậy khỏi người anh ta, chỉnh lại quần áo, hừ lạnh một tiếng: "Không thèm."
Hệ thống lại ngoi lên tạo nét: "Nếu cậu thích đ.á.n.h người thì tôi cũng có thể nặn ra một cơ thể cho cậu đ.á.n.h đã tay thì thôi."
Lưu Sơn đáp gọn lỏn: "Cút."
Hệ thống: "..." Nóng tính ghê.
Nhưng mà, giận dỗi là tốt.
Có cảm xúc vẫn hơn là không có gì.
