Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 72: Thế Giới Vô Hạn Lưu 18

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:13

Editor: Yang Hy

Hệ thống chủ ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Lưu Sơn, thong thả hỏi: "Nói cho tôi nghe lý do cậu giận được không?"

Trong mấy phút vừa rồi, anh ta đã nhanh ch.óng phân tích, Lưu Sơn không đời nào giận vì cảm thấy bị anh ta lơ là, dù sao số lần họ gặp nhau đếm trên đầu ngón tay.

Anh ta có tự cao đến mấy cũng biết thừa đối phương không thể nào thích anh ta nhanh thế được. Đã không thích thì quan tâm gì đến chuyện có bị lơ hay không?

Nhưng thái độ thay đổi cái rụp thế này làm Hệ thống chủ cũng thấy khó hiểu.

Anh ta biết phần lớn con người thích đối tượng dịu dàng chu đáo, cái này anh ta làm được. Hơn nữa anh ta nhìn ra được, Lưu Sơn đúng là chịu cái kiểu này. Chỉ không ngờ là mới có mấy phút mà thái độ đối phương đã quay ngoắt 180 độ.

Điều này làm Hệ thống chủ thấy đau đầu thật.

Lưu Sơn đang vặn nắm đ.ấ.m cửa, thấy cửa khóa, nghe tiếng Hệ thống chủ thì chợt nghĩ: Không lẽ cái gọi là phân thân này chẳng biết chuyện gì xảy ra nhỉ? Chẳng lẽ ký ức không thông nhau?

Cậu nheo mắt, kiên nhẫn hỏi hệ thống: "Phân thân của anh không biết cuộc đối thoại giữa tôi và anh à?"

Hệ thống vui vì cậu chủ động nói chuyện với mình nên cũng không giấu giếm: "Đúng thế, bọn họ không có ký ức của bản thể, trước khi quay về bản thể thì không có liên hệ gì với tôi cả." Tất nhiên, nó có thể đơn phương mở chức năng chia sẻ.

Lưu Sơn nửa tin nửa ngờ, quay người nhìn chằm chằm vào mắt Hệ thống chủ. Vì mặt đối phương quấn đầy băng gạc nên cậu chỉ có thể dò xét cảm xúc qua đôi mắt anh ta.

Thế nhưng, đôi mắt đó như chứa cả dải ngân hà vô tận, lại như hố đen sâu hun hút, khiến người ta không đoán nổi.

Lưu Sơn: "..." Chẳng nhìn ra tí cảm xúc nào.

Cậu bỏ cuộc, cứng cổ đáp: "Không có gì, tự dưng phát hiện anh rất giống một kẻ tôi cực ghét thôi."

Hệ thống chủ nhíu mày: "Giống chỗ nào?"

"Chỗ nào cũng giống."

Hệ thống chủ tức quá hóa cười, nhưng anh ta là một thực thể sống lý trí, hứng thú với Lưu Sơn đủ để bù đắp cho sự mạo phạm này.

Anh ta đứng dậy đi về phía Lưu Sơn, mỗi bước chân đều mang theo áp lực, khí thế uy nghiêm, ánh mắt trầm xuống, làm Lưu Sơn không nhịn được lùi lại vài bước. Nhưng sau lưng là cửa xe đã khóa, cậu hết đường lui.

Hệ thống chủ đã đến trước mặt cậu, từ trên cao nhìn xuống bóp cằm cậu, bắt cậu ngẩng đầu nhìn mình. "Tôi rất tiếc vì cứ để cậu nhìn thấy bóng dáng người khác trên người tôi."

Đầu tiên là một người bạn, sau đó là kẻ đáng ghét.

"Nhưng mà tôi tự tin lắm, sau này cậu sẽ chỉ nhìn thấy tôi thôi, chứ không thấy người khác nữa đâu."

Giọng anh ta vẫn ôn hòa, nhưng lại mang sự áp đặt không cho phép chối từ, nghe mà Lưu Sơn nhíu mày liên tục.

Thấy Lưu Sơn không nói gì, ánh mắt Hệ thống chủ rơi vào đôi môi đang mím c.h.ặ.t của cậu, chỉ thấy khô cả cổ họng, cúi đầu định hôn lên. Nhưng Lưu Sơn như đoán được trước, nghiêng đầu né tránh, nụ hôn rơi vào khóe miệng.

Cách một lớp băng gạc nên chẳng có cảm giác mềm mại của da thịt chạm nhau.

Lưu Sơn đưa tay chặn trước n.g.ự.c anh ta, đẩy mạnh một cái. Sự yếu ớt của con người lộ rõ ngay lúc này, cậu đẩy mãi mà không được.

Hệ thống chủ giật giật lớp băng trên mặt, băng gạc rơi xuống ngay, rồi chuyển sang quấn lấy cổ tay Lưu Sơn, trói c.h.ặ.t hai tay cậu lại.

Lưu Sơn lạnh lùng nhìn đối phương, khuôn mặt luôn bị che kín của Hệ thống chủ lộ ra.

Đó là khuôn mặt cực kỳ giống Raphael, làn da trắng bệch gần như bệnh hoạn, tưởng như phản chiếu được cả ánh sáng xung quanh. Ngũ quan đẹp đẽ nhưng không hề nữ tính, tinh xảo như tượng tạc.

Rất giống nhưng lại không giống, Lưu Sơn không nói rõ được, chắc là do khí chất khác nhau. Khí chất của Raphael lạnh lùng hơn, còn Hệ thống chủ thì giống một con thú dữ đang rình mồi, đầy vẻ nguy hiểm.

Đối mặt với ánh mắt như hổ đói kia, Lưu Sơn gắt gỏng: "Nhìn cái gì mà nhìn, có gì đẹp mà nhìn?" Cậu chẳng sợ chọc giận đối phương, thậm chí biết rõ cơn giận của mình chẳng là cái thá gì.

Chỉ nghe Hệ thống chủ cười khẽ một tiếng, chẳng nói chẳng rằng bóp c.h.ặ.t cằm Lưu Sơn. Thấy Lưu Sơn mím c.h.ặ.t môi, Hệ thống chủ cũng không vội vã, chỉ khẽ chạm vào môi cậu, sau đó đặt một nụ hôn lên đuôi mắt cậu.

"Tôi thích đôi mắt của cậu." Hệ thống chủ cười cười, "Nhìn tôi cho kỹ vào, đừng có nhìn xuyên qua tôi để thấy người khác, chỉ nhìn tôi thôi."

"Tôi không hiểu," Lưu Sơn nghĩ ngợi một lát rồi vẫn hỏi câu thắc mắc trong lòng, "Tôi có cái gì đáng để anh thích chứ?"

Nếu nói về ngoại hình, cậu chẳng đẹp tinh xảo bằng đối phương, nếu nói về tính cách, tính cậu cũng chẳng tốt đẹp gì. Mà chỉ tính mấy người chơi cậu từng gặp thôi cũng khối người vừa giỏi vừa đẹp rồi.

Từ mấy lời của hệ thống, cậu cũng biết là do mấy cái phân thân này thích cậu nên hệ thống mới cho rằng bản thân nó cũng thích cậu.

"Tại thấy cậu thuận mắt." Hệ thống chủ không nói mấy lời sướt mướt tình cảm, nhưng lại rất thật lòng, "Tôi có ham muốn với cậu, chỉ thế thôi."

Lưu Sơn cạn lời, cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà vòng vo với anh ta nữa, bèn hỏi thẳng: "Anh giữ tôi lại làm gì?"

Hệ thống chủ cũng nhớ ra mục đích chính của mình, anh ta thở dài. Theo thông tin anh ta có được thì người ta yêu nhau là phải tìm hiểu lẫn nhau. Anh ta muốn để đối phương hiểu công việc hàng ngày của người quản lý duy nhất thế giới trò chơi này, ai dè lại xảy ra cái vụ xen ngang ban nãy.

"Tôi muốn cậu hiểu tôi, dù chúng ta không cùng một giống loài, nhưng vẫn có thể xây dựng mối quan hệ thân mật mà."

Hệ thống chủ tháo băng gạc trên tay Lưu Sơn ra. Là một phần cơ thể anh ta, đám băng gạc này luôn tự động làm theo ý nghĩ của anh ta. Nhìn vết hằn trên cổ tay Lưu Sơn, ánh mắt Hệ thống chủ tối sầm lại một chút, rồi lại bình thường ngay.

Lưu Sơn nhớ tới câu "chúng nó muốn ngủ với cậu" của hệ thống lúc nãy, buột miệng: "Quan hệ thân mật á? Anh muốn ngủ với tôi hả?"

Hệ thống chủ ngớ người, không ngờ cậu lại thẳng thắn thế, nhưng cũng chẳng chối: "Quan hệ thân mật của loài người chẳng phải xây dựng trên d.ục vọng sao? Thế nên tôi muốn ngủ với cậu cũng là chuyện bình thường thôi. Nếu tôi không mong cầu gì ở cậu, thì sao tôi phải bao dung với cậu hết lần này đến lần khác chứ?"

Anh ta ngừng một chút rồi nói tiếp: "Nhưng cậu yên tâm, trước khi cậu đồng ý, tôi sẽ không làm chuyện gì quá đáng đâu."

Lưu Sơn nói giọng oán trách: "Hồi trước anh quấn lên người tôi mà còn chưa quá đáng à?" Trong lời nói có chút bất mãn.

Hệ thống chủ bất lực bảo: "Được rồi, ý tôi là sẽ không làm đến bước cuối cùng. Nhưng cậu cũng phải cho tôi chút ngon ngọt chứ?"

Lưu Sơn lạnh lùng: "Nếu tôi từ chối thì sao?"

Hệ thống chủ vẫn híp mắt cười, nhưng trong đáy mắt chẳng có tí ý cười nào: "Tôi sẽ không ép cậu chấp nhận tôi. Chỉ là, nếu cậu từ chối, tôi đành phải nhốt cậu lại, đến khi nào cậu thông suốt mới thôi. Tất nhiên, trong lúc chúng ta qua lại, tôi sẽ không cấm cản cậu kết bạn, cậu muốn làm gì thì làm."

Nghe thì như có lựa chọn, thật ra là chẳng có lựa chọn nào cả.

Lưu Sơn lập tức hiểu ra tại sao Hệ thống chủ lại cho cậu 900.000 điểm tiêu xài mỗi ngày, bởi vì cơ chế làm mới mỗi ngày khiến cậu không bao giờ gom đủ 1.000.000 điểm, mà đó lại là cơ hội duy nhất để rời khỏi thế giới trò chơi.

Chỉ cần Hệ thống chủ muốn thì cậu không thể nào ch.ết được.

Cậu không khỏi thấy may mắn vì mình là người xuyên không, không cần phải ở lại thế giới này mãi mãi.

Có điều, cậu thoát được Hệ thống chủ, nhưng Hệ thống chủ lại là phân thân của Hệ thống trừng phạt, tính đi tính lại thì chẳng phải vẫn là cái Hệ thống trừng phạt ch.ết tiệt đó sao?

Nghĩ đến đồng hồ đếm ngược trừng phạt hơn chín mươi năm trong không gian hệ thống, Lưu Sơn suýt ngất xỉu, cảm giác bất lực như tương lai tối tăm mù mịt.

Hệ thống chủ không biết cậu đang nghĩ gì, chỉ cho rằng cậu tạm thời chưa chấp nhận được mình: "Để bắt đầu tìm hiểu nhau, bước đầu tiên chúng ta nên trao đổi tên họ trước đã."

Lưu Sơn rất muốn cười "ha ha" vào mặt anh ta, sờ soạng hôn hít chán chê rồi mới bày đặt làm cái trò này.

Hệ thống chủ không có tên, cũng chẳng cần tên, cấp dưới đều gọi anh ta là ông chủ, nhưng bây giờ xưng hô rất quan trọng. Anh ta suy nghĩ một chút rồi nói: "Cậu có thể gọi tôi là... Phỉ Nhĩ."

Anh ta kéo tay Lưu Sơn, viết hai chữ "Phỉ Nhĩ" vào lòng bàn tay cậu.

Lưu Sơn trố mắt ngạc nhiên, rất muốn phang một câu: Thật ra anh là phân thân của Raphael (Lạp Phỉ Nhĩ) đúng không. Nhưng cậu nhịn lại được.

Hệ thống chủ, hay còn gọi là Phỉ Nhĩ, hoàn toàn không nhận ra sự kỳ lạ trong mắt Lưu Sơn, hỏi tiếp: "Bây giờ, cậu có chịu nói cho tôi biết tên thật của cậu chưa?"

Anh ta chưa bao giờ tin "Trình Vân Phi" là tên thật của đối phương, chắc chắn là có thứ gì đó đã sửa đổi dữ liệu.

Anh ta sớm muộn gì cũng sẽ tìm ra nguyên nhân thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.