Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 73: Thế Giới Vô Hạn Lưu 19
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:13
Editor: Yang Hy
“Giờ cậu chịu nói cho tôi biết tên thật của cậu chưa?”
Lưu Sơn cười nhạt, “Anh nói nhăng nói cuội gì đấy, tôi không phải tên Trình Vân Phi thì là gì?”
Phỉ Nhĩ nhìn cậu một lúc, cũng không ép uổng, “Không sao, sớm muộn gì tôi cũng biết thôi. Chúng ta có đầy thời gian mà. Giờ thì nói cho tôi biết, cậu chấp nhận hay từ chối tôi?”
Lưu Sơn nghĩ thầm: Đúng là cùng một giuộc, nói năng y chang nhau.
Cậu thấy phiền ch.ết đi được, thật sự chẳng muốn dính dáng gì đến Phỉ Nhĩ nữa. Rõ ràng là Hệ thống chủ của thế giới trò chơi mà không lo quản lý game cho tốt, chạy đi yêu đương với con người làm cái quái gì không biết!
À không đúng, cái này có tính là yêu đương quái đâu. Ít nhất yêu đương là do hai bên tự nguyện chọn lựa, đằng này Phỉ Nhĩ có cho cậu cơ hội chọn lựa đâu cơ chứ.
Trong đầu Lưu Sơn nhanh ch.óng cân nhắc giữa hai lựa chọn: từ chối rồi bị nhốt sau đó mới chấp nhận, hoặc là chấp nhận luôn ngay từ đầu. Nhưng cuối cùng, cậu quyết định chọn con đường thứ ba.
Cậu hắng giọng, cố gắng bày tỏ suy nghĩ một cách khéo léo nhất: “Anh cũng biết đấy, chúng ta chưa hiểu rõ về nhau lắm, nên tôi thấy ít nhất phải bắt đầu làm bạn bè trước đã. Với loài người chúng tôi ấy à, ít nhất cũng phải làm bạn bè tầm ba năm năm năm thì mới tính đến chuyện tiến xa hơn được.”
Phỉ Nhĩ nghe Lưu Sơn nói xong, dường như thực sự cân nhắc đề nghị này: “Bắt đầu từ bạn bè à? Đề nghị này thú vị đấy. Có điều, bạn bè với nhau mà cần nhiều thời gian thế thật sao?”
Lưu Sơn đáp ngay tắp lự: “Đương nhiên rồi, tình bạn chân chính cần thời gian để vun đắp và thử thách, đây là nền tảng quan hệ của con người mà. Có người làm bạn mười mấy, thậm chí mấy chục năm mới đến được với nhau đấy.”
Thế mà Phỉ Nhĩ lại cười bảo: “Nghe cũng hay đấy, nhưng tiếc quá, tôi đâu phải con người.”
Lưu Sơn: “...”
Mẹ nó chứ.
Suy đi tính lại, Lưu Sơn vẫn quyết định từ chối.
Chấp nhận Phỉ Nhĩ chẳng phải đồng nghĩa với việc gián tiếp chấp nhận cái hệ thống kia sao?
Cậu có thể trốn Phỉ Nhĩ, nhưng đâu có trốn được hệ thống!
Lưu Sơn rất muốn bỏ quách nhiệm vụ ở thế giới này đi cho xong. Dù cậu chưa từng thử bỏ dở nhiệm vụ bao giờ, nhưng ngẫm lại kỹ, cả thế giới trước lẫn thế giới này đều xuất hiện phân thân của hệ thống, không chừng thế giới sau lại gặp tiếp, chẳng lẽ lần nào cũng bỏ cuộc?
Hơn nữa cậu làm nhiệm vụ là để tăng thời gian nghỉ ngơi trong không gian hệ thống, chỉ khi thời gian nghỉ ngơi tăng lên thì cậu mới nhanh thoát khỏi hệ thống được.
Nghĩ vậy, Lưu Sơn dẹp bỏ ý định bỏ nhiệm vụ. Nhiệm vụ của thế giới này chẳng qua chỉ là ở đây cho đủ hai năm, dù Phỉ Nhĩ có nhốt cậu thật thì hết thời gian cậu vẫn hoàn thành nhiệm vụ như thường.
Có điều, không ngờ Phỉ Nhĩ bảo nhốt cậu lại, thì ra là nhốt trong một phó bản.
Điểm của cậu, đạo cụ của cậu đi tong hết cả rồi!
Mọi chức năng của hệ thống trò chơi cậu đều không dùng được, kể cả phòng livestream.
Lưu Sơn giật giật cái vòng cổ trên cổ mình, định giật nó xuống, nhưng rõ ràng là công cốc.
Cậu đi đi lại lại trong phòng, sợi xích nối với vòng cổ cứ kêu leng keng theo mỗi bước chân của cậu.
Căn phòng cậu đang ở là một phòng ngủ phong cách châu Âu, trang trí bên trong cực kỳ xa hoa. Đèn chùm pha lê, nội thất gỗ gụ cổ điển, t.h.ả.m trải sàn tinh xảo, cái nào cũng toát lên vẻ sang trọng.
Thế nhưng, cửa sổ thì chỉ có mỗi cái cửa giếng trời trên đỉnh đầu.
Trần phòng cao hơn ba mét, dù cậu có kê bàn ghế lên cũng chẳng với tới. Mà kể cả có với tới đi nữa, cái cửa giếng trời đó cũng bé tí, sao mà một người đàn ông trưởng thành chui lọt được.
Cậu bị nhốt ở đây cũng khá lâu rồi, mấy ngày nay cơm bưng nước rót ba bữa đều do đích thân Phỉ Nhĩ đưa tới. Hình như anh ta làm quản gia trong phó bản này, còn đây là phòng của quản gia.
Một người quản lý trò chơi mà lại đi làm NPC trong phó bản, rốt cuộc là rảnh rỗi đến mức nào vậy trời!
Ngoài Phỉ Nhĩ ra, cậu chẳng gặp được ma nào khác, cũng chẳng bước chân ra khỏi phòng được nửa bước. Ru rú trong phòng ngoài ăn uống vệ sinh với ngủ ra thì chẳng còn việc gì để làm.
Chán đến mức cậu đành phải nghe hệ thống lải nhải bên tai để gi.ết thời gian.
Mấy hôm trước cậu nghe thấy tiếng người nói chuyện ngoài cửa, cậu vội vàng đập cửa rầm rầm, nhưng người bên ngoài dường như chẳng nghe thấy tiếng cậu hét.
Cậu chỉ nghe loáng thoáng bọn họ bàn tán về quản gia gì đó, lúc ấy mới biết đây là phòng của quản gia. Cậu đoán người bên ngoài là người chơi, bọn họ đang muốn vào phòng tìm manh mối.
Trong đám người chơi bên ngoài có người biết mở khóa.
Lưu Sơn mừng thầm trong bụng, nhưng sau một hồi lục đục, đám người chơi đó vẫn không mở được cửa phòng này, đã thế còn đụng độ ngay Phỉ Nhĩ vừa đi đâu đó về.
Hy vọng đầu tiên cứ thế mà tan tành mây khói.
Lưu Sơn kéo lại cái áo choàng trên người, rõ ràng là bối cảnh trung cổ, thế mà lại đưa cho cậu mặc áo choàng tắm. Cậu thật sự chẳng buồn nói tới cái sở thích quái gở của Phỉ Nhĩ nữa.
Không phải cậu chưa từng nghĩ đến chuyện dứt khoát đổi ý chấp nhận cho xong, nhưng mà cái hệ thống dở hơi trong đầu cũng đang đợi câu trả lời của cậu, kiểu như cậu mà chấp nhận Phỉ Nhĩ là coi như chấp nhận nó luôn, nên đành bỏ ý định đó.
Giờ cậu chỉ còn nước đợi, đợi có người chơi nào tìm được cơ hội lẻn vào phòng này.
Lưu Sơn nằm ườn ra ghế sô pha êm ái, thở dài thườn thượt đầy bất lực. Căn phòng này thì thoải mái thật đấy, không gian rộng rãi, đồ đạc tinh xảo, giường lớn êm ái, chi tiết nào cũng toát lên vẻ sang trọng.
Nếu cậu được tự do ra vào thì ở đây cũng chẳng tệ. Nhưng ngặt nỗi, chỗ này với cậu chỉ là cái l.ồ.ng giam.
Cậu mới ở thế giới này được hai tháng, còn một năm mười tháng nữa mới được đi.
Nếu cứ bị nhốt thế này mãi, có khi cậu lên cơn điên trước mất.
Chẳng lẽ cậu thật sự phải chấp nhận Phỉ Nhĩ, chấp nhận cái hệ thống ch.ết tiệt kia sao? Suy nghĩ này cứ lởn vởn trong đầu, làm cậu rối rắm vô cùng.
Nếu đồng ý với Phỉ Nhĩ, cậu sẽ được tự do, mà đồng ý với Phỉ Nhĩ cũng có nghĩa là đồng ý với hệ thống, cậu cũng sẽ biết ngay kẻ đầu têu hại cậu ra nông nỗi này là ai.
Nếu chỉ bị nhốt vài ngày thì Lưu Sơn chưa đến mức nảy sinh ý nghĩ này đâu. Chỉ là, cậu đã ở trong cái phòng này hơn một tháng rồi.
“Lưu Sơn, rốt cuộc cậu lấn cấn cái gì chứ?” Mỗi lần cậu thấy rối bời là hệ thống lại tranh thủ lên tiếng, cố thuyết phục cậu, “Chuyện này có hại gì cho cậu đâu chứ?”
Lưu Sơn không trả lời, cứ ngồi im trên ghế sô pha, ánh mắt m.ô.n.g lung.
Đúng lúc này, chiếc đồng hồ cổ điển trên tường vang lên tiếng “boong” trong trẻo, báo hiệu đúng giờ.
Khi tiếng “boong” thứ ba dứt, cánh cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t từ từ mở ra.
Không cần quay đầu lại, Lưu Sơn cũng biết ai vào.
Mục T.ử Ngôn bước ra từ góc cầu thang, hai ngày nay, cậu ta phát hiện quản gia luôn mang thức ăn vào phòng lúc chín giờ sáng, mười hai giờ trưa và bảy giờ rưỡi tối. Nửa tiếng sau, quản gia sẽ mang đĩa trống đi ra.
Lúc đầu cậu ta tưởng quản gia tự ăn trong phòng, cho đến khi nghe đám người hầu gái trong lâu đài nói chuyện, mới biết hóa ra người nhà bếp sẽ chuẩn bị thêm một phần cơm bình thường. Phần cơm này nghe đâu là dành cho người sống trong phòng quản gia.
Điều kiện qua màn của phó bản này là trong vòng mười ngày phải tìm ra bí mật ẩn giấu trong lâu đài.
Bí mật này rất có thể liên quan đến người sống trong phòng quản gia.
Bây giờ là mười hai giờ trưa, nửa tiếng sau quản gia sẽ ra khỏi phòng.
Mục T.ử Ngôn nhanh ch.óng tổng hợp lại manh mối mình tìm được trong đầu, giờ ăn của người chơi trong lâu đài sớm hơn nửa tiếng so với ba khung giờ quản gia vào phòng.
Ngoài bữa sáng đồ ăn còn bình thường là bánh mì và sữa, thì bữa trưa và tối gần như toàn là thịt sống đầm đìa m.á.u, khó mà nuốt trôi.
Ngày đầu tiên, người chơi bị bỏ đói hai bữa, chịu hết nổi chạy xuống bếp tìm đồ ăn, tình cờ bắt gặp người nhà bếp đang làm phần cơm bình thường kia. Một người chơi lao tới cướp phần ăn đó, mới ăn được một miếng đã bị đầu bếp tấn công.
Người chơi chỉ được ăn thức ăn trên bàn ăn. Đây là kết luận rút ra sau khi hy sinh một người chơi.
Bừng tỉnh lại, Mục T.ử Ngôn nghĩ thầm, cậu ta cần phải vào phòng quản gia xem xét một chuyến.
Khung giờ trưa này là thích hợp nhất, vì sau khi quản gia ra khỏi phòng thì mãi đến tối mới quay lại.
