Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 75: Thế Giới Vô Hạn Lưu 21
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:13
Editor: Yang Hy
"Phó bản này là cái gì thế?" Lưu Sơn hỏi.
Phỉ Nhĩ nhướng mày, có vẻ bất ngờ vì Lưu Sơn đột nhiên tò mò về phó bản, nhưng anh ta không hỏi tại sao mà giải đáp luôn: "Phó bản này tên là 'Lâu đài của Công tước Galai'. Galai Torres 19 tuổi được thừa kế tước vị và lâu đài của một người bà con xa, sau đó thì sống luôn trong tòa lâu đài này."
Lưu Sơn hỏi: "Tại sao người bà con xa đó lại chọn cậu ta làm người thừa kế?"
Cái này khác với thông tin Mục T.ử Ngôn kể cho cậu, tóm lại là cậu ta không hề nhắc đến chuyện vị công tước này vốn dĩ thừa kế tước vị của bà con xa.
"Công tước cũ không có con cái, ông ta bệnh nặng lắm, cần gấp một người đến tiếp quản mọi thứ của mình."
Lưu Sơn đợi một lúc, thấy Phỉ Nhĩ chẳng có ý định nói tiếp, đành phải chủ động hỏi lại: "Công tước trước đó không có anh chị em gì à?"
"Đương nhiên là có, ông ta có một chị gái và một em trai. Chị gái có một con trai, còn em trai thì có một trai một gái."
"Thế chẳng phải có người phù hợp hơn sao, sao lại chọn một người bà con xa lắc xa lơ thế?"
"Ai biết được, có khi là có bí mật gì đó." Phỉ Nhĩ cười khẽ, đợi câu hỏi tiếp theo của cậu.
Lưu Sơn giật giật lông mày, cái này đâu còn là ám chỉ nữa, mà là nói toạc ra vấn đề nằm ở đâu rồi.
Thấy Phỉ Nhĩ không định bóc mẽ mình, Lưu Sơn uống một ngụm trà nóng, cố che giấu sự chột dạ, nhưng nghĩ lại thì tại sao cậu phải chột dạ, có gì đáng để chột dạ đâu chứ?
Thế là cậu bình tĩnh lại ngay, giả vờ như đang tán gẫu hỏi: "Thế anh đóng vai gì trong phó bản này?" Cậu biết thừa mà vẫn hỏi.
"Quản gia trước bị bệnh qua đời, tôi thế chỗ ông ấy làm quản gia mới." Phỉ Nhĩ cười tít mắt.
"Anh không có việc gì khác để làm à, dù gì cũng là người quản lý, sao không lượn lờ trong phó bản thì lại ở đây chơi trò ép buộc yêu đương với tôi?" Lưu Sơn chẳng thèm che giấu vẻ ghét bỏ trên mặt, giờ cậu chỉ mong chọc cho anh ta điên lên để bơ mình đi.
"Tất nhiên là vì thú vị rồi," Phỉ Nhĩ như nhớ ra điều gì, trong mắt lóe lên tia sáng, "Cậu có biết 'Tà thần' không?"
Lưu Sơn thấy hứng thú: "Cthulhu á?"
Đó là thứ duy nhất cậu có thể liên tưởng đến.
"Không giống hoàn toàn đâu." Phỉ Nhĩ đẩy tách trà trước mặt mình đến trước mặt Lưu Sơn, ngón tay gõ nhẹ vào miệng tách, nước trà bỗng gợn sóng, vô số đôi mắt đỏ ngầu nổi lên từ trong nước trà, tranh nhau mở ra, nhìn chằm chằm vào Lưu Sơn.
Lưu Sơn chỉ thấy tim đập thình thịch, như thể có một thế lực vô hình nào đó đang xâu xé cơ thể cậu, khiến cậu không thở nổi.
Đúng lúc này, Phỉ Nhĩ lại gõ nhẹ vào tách trà, nước trà lập tức tĩnh lặng trở lại, cái cảm giác ngột ngạt kia cũng biến mất theo.
Lưu Sơn thở phào một hơi, tay run run cầm lấy tách trà của mình, ực mạnh mấy ngụm lớn, nước trà ấm áp trôi xuống cổ họng, như cuốn trôi đi cái cảm giác kinh hãi đó.
Chỉ nghe Phỉ Nhĩ nói tiếp: "Một phần sức mạnh của Tà thần đang ở trong phó bản này, chỉ đợi hắn đến thu hồi thôi."
"Sao còn có cái thiết lập này nữa?" Lưu Sơn lầm bầm một câu, rồi tò mò hỏi: "Anh mạnh hơn hay Tà thần mạnh hơn? Tại sao sức mạnh của hắn lại xuất hiện trong phó bản?"
"Cậu muốn biết lắm à?"
Sự tò mò của Lưu Sơn tắt ngóm ngay khi thấy Phỉ Nhĩ ghé sát lại gần: "Cũng không hẳn."
Chắc là do hôm qua biết được quản gia trong phó bản lại chính là Hệ thống chủ của trò chơi, nên Mục T.ử Ngôn đặc biệt quan sát kỹ vị quản gia trẻ tuổi này.
Thấy anh ta mặc bộ đồng phục màu đen cắt may vừa vặn, dáng người cao ráo, mái tóc màu trắng bạc chải ngược ra sau gọn gàng, ngũ quan tinh xảo kết hợp với nụ cười đúng mực kia, trông cực kỳ dễ gần. Chỉ có điều dưới cằm anh ta có một vết răng mờ mờ, trên làn da trắng bệch bệnh hoạn kia trông nổi bật vô cùng.
Để ý thấy ánh mắt của Mục T.ử Ngôn, vị quản gia kia còn cố tình hỏi: "Vị khách này có cần giúp gì không?"
Mục T.ử Ngôn tự dưng run b.ắ.n lên, vội vàng bảo không có.
Cả buổi sáng Mục T.ử Ngôn đi thám thính trong lâu đài, dò la tin tức từ đám người hầu, cậu ta tập trung vào vị công tước chưa từng lộ diện kia, nhưng đám người hầu cũng chỉ biết lơ mơ về vị công tước thích ẩn dật này.
Đợi qua mười hai giờ rưỡi trưa, thấy quản gia ra khỏi phòng, Mục T.ử Ngôn lại giở trò cũ mở cửa phòng, nhìn thấy bộ dạng ủ rũ của Lưu Sơn thì giật mình thon thót: "Anh không sao chứ?"
Lưu Sơn xua tay, giọng khàn khàn: “Chưa ch.ết được đâu.”
Thấy cậu không muốn nói nhiều, Mục T.ử Ngôn cũng không hỏi nữa mà nói thẳng mục đích đến đây: “Hôm qua tôi về hỏi thăm rồi, trong khu mua sắm có một loại đạo cụ liên kết, chỉ cần một người vào phó bản thì người kia cũng sẽ xuất hiện trong cùng phó bản đó. Anh có muốn thử liên kết với em xem sao không?”
Lưu Sơn hơi ngẩn ra, trong mắt thoáng vẻ bất ngờ. Tuy cậu có nghe nói Mục T.ử Ngôn từng theo dõi livestream của mình, nhưng hai người mới tiếp xúc thật sự chỉ vỏn vẹn một tiếng đồng hồ hôm qua thôi.
Cậu thật sự khó mà tin được, chỉ dựa vào chút xíu tiếp xúc đó mà Mục T.ử Ngôn lại sẵn sàng dang tay giúp đỡ không đòi hỏi gì cả.
Nhưng mà, cậu cũng biết rõ, đây đúng là một cách khả thi.
Thế là cậu chậm rãi hỏi: “Việc này có gây phiền phức cho cậu không? Liên kết xong thì có ảnh hưởng gì không?”
“Chẳng ảnh hưởng gì đâu,” Hôm qua Mục T.ử Ngôn cũng đã tìm hiểu về đạo cụ này rồi, “Chỉ là đạo cụ dùng một lần thôi.”
“Tốn bao nhiêu điểm?” Lưu Sơn hỏi.
“Mười nghìn.”
Mười nghìn đâu phải con số nhỏ, trừ tiền mua đạo cụ ra thì chi phí sinh hoạt với đi phó bản cũng tốn kém lắm, mà giờ cậu lại chẳng còn cách nào kiếm ra điểm nữa.
Phỉ Nhĩ đúng là chặn hết đường sống của cậu rồi.
Mặt Lưu Sơn trầm xuống: “Thôi bỏ đi, cũng không tiện làm phiền cậu mãi.”
Mục T.ử Ngôn định mở miệng nói thì Lưu Sơn bỗng chuyển chủ đề: “Cậu có biết Tà thần không?”
Mục T.ử Ngôn gật đầu: “Trong một số phó bản đúng là có Tà thần tồn tại.”
Lưu Sơn từ từ kể lại thông tin hôm qua nghe được từ Phỉ Nhĩ: “Công tước có thể có liên quan đến Tà thần đấy.”
Mắt Mục T.ử Ngôn sáng rực lên, cảm kích nói: “Cảm ơn anh nhiều lắm, tôi sẽ bắt đầu điều tra từ phía Công tước.”
Lưu Sơn: “Tôi mong cậu giúp tôi một việc này.”
Vẻ mặt Mục T.ử Ngôn nghiêm túc hẳn lại: “Anh nói đi.”
Lưu Sơn ghé vào tai cậu ta thì thầm lời nhờ vả của mình.
Nghe xong, Mục T.ử Ngôn im lặng một lát rồi gật đầu chắc nịch: “Tôi sẽ thử xem sao. Nhưng tôi không dám chắc là sẽ thành công đâu nhé.”
“Không sao, đằng nào tôi cũng chẳng hy vọng nhiều lắm.”
“Anh đợi tin tôi nhé.” Mục T.ử Ngôn không nán lại nữa, chào tạm biệt Lưu Sơn xong là vội vàng đi tìm manh mối ngay.
