Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 76: Thế Giới Vô Hạn Lưu 22
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:14
Editor: Yang Hy
Mấy ngày tiếp theo, Mục T.ử Ngôn đều tranh thủ ghé qua chia sẻ manh mối với Lưu Sơn.
Lần này Mục T.ử Ngôn mang đến một tin, cậu ta tìm thấy một tầng hầm trong thư phòng của Công tước, đã hẹn với mấy người chơi khác tối nay cùng xuống đó thám thính xem sao.
"Tôi không nói cho ai biết anh ở đây đâu." Mục T.ử Ngôn nói, cậu ta theo bản năng không định kể chuyện này cho người chơi khác, dù sao cũng chẳng phải chuyện hay ho gì. Lần nào đến cậu ta cũng cẩn thận hết mức, nên chưa ai phát hiện ra cả.
Lưu Sơn bảo: "Đúng đấy, nhiều người biết dễ sinh nghi lắm." Hơn nữa cậu đã tính hợp tác với vị Tà thần kia rồi, giờ chỉ còn xem đối phương có xuất hiện hay không thôi.
Mục T.ử Ngôn do dự một chút, rồi vẫn không kìm được hỏi: "Nếu suôn sẻ thì tối nay tôi rời khỏi phó bản rồi, anh thật sự không đi cùng tôi sao?"
Lúc đầu cậu ta chịu giúp, cũng là vì hồi còn theo dõi livestream thấy cậu đẹp trai lại hào phóng, là người tốt hiếm có. Chưa kể cậu còn cung cấp manh mối cho cậu ta nữa. Nên cậu ta nghĩ giúp được thì giúp một tay.
Lưu Sơn lắc đầu: "Sang phó bản tiếp theo, khéo lại bị phát hiện sớm thôi, cứ ở lại đây liều một phen. Cùng lắm thì tôi còn con đường thứ hai mà đi."
Cái gọi là con đường thứ hai, chẳng qua là ở lỳ đây đợi hết thời gian nhiệm vụ thôi.
Mục T.ử Ngôn không rõ tính toán thật sự trong lòng Lưu Sơn, cứ tưởng cậu còn đường lui thật, nên không nói thêm gì nữa.
Chào tạm biệt xong, cậu ta vội vàng rời đi.
Lưu Sơn ở lại một mình trong phòng, thật ra trong lòng cũng chẳng chắc chắn mười mươi, nhưng cậu chẳng làm gì được, đành kiên nhẫn chờ đợi.
Cứ thế qua mấy ngày, cuối cùng cậu cũng đợi được người cần đợi.
Tà thần lặng lẽ đáp xuống từ giếng trời. Hắn vừa tìm thấy phó bản này cách đây không lâu, biết ở đây có giấu mảnh vỡ sức mạnh bị thất lạc của mình, nhưng không ngờ lại đụng độ Hệ thống chủ ở đây!
Tuy mấy lần chạm trán trước hắn chưa từng thấy mặt mũi đối phương ra sao, nhưng cái kẻ quấn băng đầy người thì chỉ có thể là anh ta thôi!
Tà thần không dám manh động, cẩn thận che giấu hành tung, sợ bứt dây động rừng. Vốn tưởng Hệ thống chủ đã phát hiện ra mình rồi. Ai dè quan sát một thời gian, Tà thần lại thấy buồn cười, cái tên Hệ thống chủ lạnh lùng kia mà cũng có lúc "nhà vàng giấu người đẹp" cơ đấy.
Tò mò nổi lên, Tà thần vốn định đi gặp cái người bị giấu kia xem sao, kết quả phát hiện Hệ thống chủ đã đặt cấm chế trong phòng, hắn không vào được.
Bất đắc dĩ, hắn đành tập trung vào việc đoạt lại sức mạnh trước đã. Mảnh vỡ sức mạnh của hắn nằm trên người trùm phó bản — Công tước. Vị Công tước này vì muốn trường sinh bất lão mà không ngần ngại hãm hại đứa cháu họ xa của mình. Sở dĩ tên đấy thành công hoàn toàn là nhờ dựa vào sức mạnh của Tà thần.
Tà thần thầm khinh bỉ mấy thủ đoạn hèn hạ của bọn người này.
Không cần đoán hắn cũng biết, chuyện này chắc chắn có bàn tay của Hệ thống chủ nhúng vào.
Tuy phải tốn chút công sức mới đoạt lại được sức mạnh ngay dưới mí mắt Hệ thống chủ, nhưng kết quả cuối cùng vẫn tốt đẹp. Điều làm hắn bất ngờ hơn là, hắn nghe được từ miệng một người chơi rằng có người muốn gặp hắn, mà người đó lại là người Hệ thống chủ đang nuôi.
Lúc này, sức mạnh của Tà thần đã khôi phục được chín phần, đương nhiên hắn muốn trả thù Hệ thống chủ vì đã cướp sức mạnh của mình và những ân oán đấu đá bao năm qua, nhưng đối đầu trực diện rất dễ ch.ết chùm. Tà thần giờ cũng có thứ mình trân trọng, làm việc gì cũng cầu sự chắc chắn.
Giờ có người tự dâng mình lên làm công cụ cho hắn sai khiến, hắn tất nhiên là vui vẻ rồi. Nhưng Tà thần cũng lo đây có thể là âm mưu của Hệ thống chủ, suy tính kỹ càng xong hắn quyết định đến thăm dò tình hình trước.
Lần này, Tà thần dễ dàng vào được căn phòng này.
Tà thần dùng ánh mắt soi mói đ.á.n.h giá con người trước mặt, ừm, nhìn trái nhìn phải đều không bằng con người mà mình thích.
Mắt nhìn người của Hệ thống chủ tệ thật, con người mình nuôi mà lại trăm phương ngàn kế muốn xử lý mình.
Nhưng mà, chuyện này cũng cho Tà thần một cơ hội hiếm có. Hắn đưa con d.a.o găm có thể chứa sức mạnh của mình cho con người kia. Con d.a.o găm này có thể giúp hắn giáng lâm trong nháy mắt, tung đòn chí mạng vào Hệ thống chủ.
Tà thần chẳng sợ đối phương lật lọng, hắn đã hạ lời nguyền lên người tên đó rồi, nếu dám đ.â.m sau lưng hắn thì chỉ có nước sống không bằng ch.ết, Hệ thống chủ có ở đó cũng chẳng cứu nổi cậu ta đâu.
Sau khi Tà thần rời đi, sự căng thẳng trong lòng Lưu Sơn vơi đi ít nhiều, đúng là Tà thần không phải thứ mà một con người như cậu có thể đối mặt trực diện được.
Đã thế tên Tà thần này còn cẩn thận gớm, lại còn hạ lời nguyền lên người cậu nữa chứ.
May mà hệ thống đột nhiên trỗi dậy lương tâm, giúp cậu giải lời nguyền.
"Cậu định làm thế thật đấy à?" Biết kế hoạch của Lưu Sơn xong, hệ thống hỏi, "Mấy ngày nay hai người chẳng phải sống chung rất tốt sao?" Câu này nó nói mà nghiến răng ken két, mấy ngày nay nó cứ quan sát suốt, cứ có cảm giác uất ức như mình tự cắm sừng mình vậy.
"Ai bảo tôi sống chung tốt với anh ta chứ?" Lưu Sơn phản bác, "Tôi đâu có muốn bị nhốt mãi thế này."
"Anh chắc chắn là sau khi Phỉ Nhĩ ch.ết, người chơi có thể trở về thế giới thực chứ?" Để cho chắc ăn, Lưu Sơn hỏi lại lần nữa.
"Được chứ, sức mạnh của Phỉ Nhĩ có thể giúp những người chơi này tái sinh ở thế giới thực, đồng thời ký ức về thế giới trò chơi của họ cũng sẽ bị xóa sạch." Hệ thống khẳng định chắc nịch, đây vốn là hướng đi đã định sẵn của thế giới này, chẳng qua bây giờ người ra tay tiêu diệt Phỉ Nhĩ là Lưu Sơn mà thôi.
Nhưng xét cho cùng, đây lại là kết quả mà Phỉ Nhĩ mong muốn.
Trong lúc Lưu Sơn đang sốt ruột đợi Phỉ Nhĩ về, thì Phỉ Nhĩ lúc này đang ở trong thư phòng của Công tước, anh ta ngồi ngay trước bàn làm việc, đối diện là Công tước vốn dĩ đã "ch.ết".
Công tước cung kính nói: "Ông chủ, tôi đã làm theo lời ngài trả lại mảnh vỡ sức mạnh cho Tà thần rồi. Nhưng mà, ngài thật sự muốn làm vậy sao?" Công tước suýt chút nữa là ch.ết trong tay Tà thần rồi, nếu không được ông chủ cứu một mạng thì có mà sống lại bằng niềm tin.
Phỉ Nhĩ gật đầu, khen ngợi: "Cậu làm tốt lắm, có thể đi hội họp với những người khác rồi."
Công tước xoa tay đầy phấn khích, cuối cùng cũng được đến thế giới loài người mở mang tầm mắt rồi!
Phỉ Nhĩ đứng dậy, chỉnh lại quần áo, đi ra khỏi thư phòng trước.
Mục T.ử Ngôn vừa ra khỏi phó bản cứ thấy sai sai ở đâu đó, hình như mọi chuyện suôn sẻ quá mức. Cậu ta nhớ lại tình hình trong phó bản, hình như vị quản gia kia thỉnh thoảng lại tiết lộ cho cậu ta vài thông tin quan trọng thì phải.
Mí mắt Mục T.ử Ngôn giật liên hồi, thầm cầu nguyện đừng có chuyện gì xảy ra là tốt nhất.
Không chỉ mình cậu ta nghĩ thế, Lưu Sơn cũng thấy mọi chuyện suôn sẻ quá mức, cứ như thể mọi thứ đều được sắp đặt đâu vào đấy vậy.
Lưu Sơn nghe chính miệng Phỉ Nhĩ nói Tà thần là kẻ thù không đội trời chung của anh ta, mà một khi Tà thần lấy lại được mảnh vỡ sức mạnh trong phó bản này, thì có thể đ.á.n.h ngang ngửa với Hệ thống chủ. Có điều, Phỉ Nhĩ cũng bảo, cho dù cả hai cùng bị thương nặng, anh ta vẫn trên cơ Tà thần, trừ khi Tà thần có khả năng giáng cho anh ta một đòn chí mạng.
Thế nên cậu mới muốn mượn sức mạnh của Tà thần để giúp mình thoát khỏi tình cảnh này. Nói về đ.á.n.h lén, còn ai hợp hơn cậu nữa chứ?
Thế nhưng, càng đến phút ch.ót, cậu càng thấy có gì đó sai sai. Nhưng đã đi đến bước này rồi, cứ chần chừ mãi chỉ tổ tốn thời gian.
Kết cục tệ nhất cũng chỉ là bị Phỉ Nhĩ phát hiện, rồi xử đẹp cậu thôi. Đằng nào thì cậu cũng được rời khỏi thế giới này sớm.
Lúc Phỉ Nhĩ về, Lưu Sơn quan sát kỹ thái độ của abh ta, anh ta có vẻ chẳng hay biết gì, vẫn ăn cơm với cậu như mọi khi, rồi mang đĩa trống ra ngoài, sau đó quay lại tháo cái vòng cổ cho cậu, bảo cậu đi tắm.
Lưu Sơn tắm xong, ngồi trên giường, bên tai vẫn văng vẳng tiếng nước chảy trong phòng tắm.
Cậu vốn tưởng, khi khoảnh khắc này sắp đến, mình sẽ căng thẳng đến mức không nói nên lời.
Nhưng khi cửa phòng tắm mở ra, Phỉ Nhĩ quấn khăn tắm bước ra, Lưu Sơn lại bình tĩnh đến lạ.
Mắt cậu dán c.h.ặ.t theo từng cử động của Phỉ Nhĩ, ánh nhìn dừng lại ở những dải băng gạc nổi bật trên người đối phương.
Cuối cùng Lưu Sơn cũng hỏi câu mà cậu thắc mắc bấy lâu nay: "Lúc anh tắm, là để nguyên mấy cái băng gạc này tắm luôn à?"
Phỉ Nhĩ ngồi xuống bên cạnh cậu, trên mặt thoáng nét cười trêu chọc: "Đây là một phần cơ thể tôi mà."
"Thế sao anh lại để cái hình tượng này?" Lưu Sơn vẫn chưa hiểu.
Phỉ Nhĩ nhìn cậu đầy ẩn ý: "Tiện."
Tiện ư?
Lưu Sơn bỗng nhiên hiểu ra vấn đề.
Khi đám băng gạc lại định quấn lấy cổ tay cậu, Lưu Sơn phản ứng ngay lập tức, đẩy ngược Phỉ Nhĩ ngã xuống giường.
Cậu ngồi đè lên người Phỉ Nhĩ, ho khẽ một tiếng đầy gượng gạo, rồi bảo: "Hôm nay hay là đổi kiểu đi."
Phỉ Nhĩ nhướng mày: "Đổi gì?"
"Đổi cách chơi." Lưu Sơn bị anh ta nhìn chằm chằm đến tê cả da đầu, nhưng vẫn rút cái đai lưng ra, bịt lên mắt anh ta.
Phỉ Nhĩ không nói gì, chỉ nằm im, có vẻ như đã đồng ý.
Lưu Sơn lờ đi bàn tay đang đặt trên đùi mình, nhanh ch.óng buộc một cái nút thật c.h.ặ.t.
Cậu vừa nảy ra ý nghĩ, con d.a.o găm Tà thần đưa đã xuất hiện trong tay. Để giấu con d.a.o này, cậu phải c.ắ.n răng đổi một cái ba lô hệ thống có thời hạn dùng trong ba tiếng, tốn mất 1000 điểm, xót ruột muốn ch.ết.
Lưu Sơn nắm c.h.ặ.t con d.a.o bằng cả hai tay, hít một hơi thật sâu, rồi dồn sức đ.â.m mạnh mũi d.a.o vào tim Phỉ Nhĩ. Nếu là bình thường, cậu đời nào làm đối phương bị thương dễ dàng thế được.
Ngay khoảnh khắc mũi d.a.o chạm vào n.g.ự.c Phỉ Nhĩ, Tà thần như cảm nhận được, đồng thời rót sức mạnh vào con d.a.o.
Phỉ Nhĩ hừ một tiếng đau đớn, nhưng ngay sau đó lại làm một hành động không ai ngờ tới. Anh ta nắm lấy tay Lưu Sơn, ấn mạnh xuống, để con d.a.o cắm ngập vào cơ thể mình.
"Thằng điên." Tà thần cũng chẳng ngờ anh ta lại làm thế, cú đ.â.m này hắn đã dồn toàn bộ sức mạnh vào rồi.
Sắc mặt vốn đã trắng bệch của Phỉ Nhĩ giờ càng thêm đáng sợ, môi run run, trông bị thương nặng lắm.
Dù cơ thể run bần bật, Phỉ Nhĩ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Lưu Sơn, không hề có ý định buông ra. Mãi đến khi Tà thần rời đi, anh ta mới giật cái đai bịt mắt xuống.
Lưu Sơn nhìn cảnh tượng trước mắt mà bàng hoàng.
Cơ thể Phỉ Nhĩ dù không yếu ớt như con người, nhưng cũng biết bị thương, biết chảy m.á.u.
Lúc này băng gạc trên người anh ta đã thấm đẫm m.á.u, trông chẳng khác gì một người bị trọng thương.
"Tôi sắp ch.ết rồi." Phỉ Nhĩ nói khẽ, giọng anh ta bình thản như đang kể một chuyện vặt vãnh, cứ như cái ch.ết đối với anh ta chỉ là chuyện tất yếu, không sợ hãi, cũng chẳng giận dữ.
Thái độ bình tĩnh và thản nhiên của anh ta ngược lại làm Lưu Sơn hoang mang: "Anh sẽ ch.ết thật à?"
Phỉ Nhĩ cười cười, cơ thể anh ta bắt đầu tan biến dần thành những đốm sáng từ dưới chân: "Đương nhiên, Tà thần có thể gi.ết được tôi mà. Vui không? G.i.ế.c được tôi rồi đấy."
Xác định anh ta sắp ch.ết thật, Lưu Sơn nở một nụ cười thật lòng: "Đương nhiên rồi. Đây là lúc tôi vui nhất từ khi quen biết anh đấy." Giọng cậu mang theo sự chân thành không chút che giấu.
Phỉ Nhĩ cũng cười theo.
Trước khi cơ thể tan biến hoàn toàn, anh ta mấp máy môi nói một câu không thành tiếng.
Lưu Sơn trợn tròn mắt kinh ngạc.
