Kỷ Niệm 10 Năm Yêu Nhau, Người Ở Bên Cạnh Anh Lại Là Cô Trợ Lý - 2
Cập nhật lúc: 20/08/2026 06:03
Anh ta còn giải thích mình là đàn ông, làm sao hiểu đồ phụ nữ, hơn nữa đây lại là mẫu mới theo mùa của thương hiệu cao cấp do nhân viên tư vấn giới thiệu, chẳng lẽ như vậy cũng sai.
Tôi chìa tay phải ra trước mặt anh ta rồi nói: “Vậy anh đeo cho em đi.”
Tô Tư Nghiêm cầm chiếc nhẫn lên, vừa xỏ qua đầu ngón út của tôi thì sắc mặt bỗng đổi hẳn.
Ngón tay trắng trẻo mảnh mai ấy có một khớp xương biến dạng rất rõ, khiến chiếc nhẫn lập tức mắc lại, trông lạc lõng đến mức buồn cười.
Anh ta đứng sững tại chỗ, môi mấp máy nhưng không nói thành lời.
Tôi bật cười lạnh rồi rút tay về.
Tô Tư Nghiêm đã quên mất ngón út của tôi từng bị thương nặng, vì không được chữa trị kịp thời nên để lại di chứng vĩnh viễn, hoàn toàn không thể đeo loại nhẫn này.
Anh ta quên thật nhanh, mặc dù vết thương ấy vốn là vì cứu anh ta mà có.
Năm đó xảy ra t.a.i n.ạ.n xe, tôi lao tới đẩy anh ta tránh khỏi nguy hiểm, còn ngón út của mình thì bị bánh xe nghiền nát.
Khi ấy hai chúng tôi nghèo đến cùng quẫn, nợ tiền nhà suốt nửa năm, gần như sắp bị đuổi ra đường.
Tôi nhận tám vạn tệ tiền bồi thường từ người gây tai nạn, dùng một phần để trả trước tiền thuê nhà một năm, phần còn lại mua cho Tô Tư Nghiêm một bộ vest t.ử tế để đi phỏng vấn.
Mãi đến một đêm tôi đau đến bật khóc, anh ta mới phát hiện ngón tay của tôi nghiêm trọng đến mức nào.
Tôi chỉ bó bột sơ sài ở một phòng khám nhỏ, từ đầu đến cuối chưa từng được chữa trị ở bệnh viện chuyên khoa.
Đêm ấy, trong căn phòng tầng hầm chật chội, hai chúng tôi ôm nhau khóc đến kiệt sức.
Tô Tư Nghiêm từng nói cả đời này sẽ yêu thương và trân trọng tôi.
Thì ra “cả đời” trong lời anh ta, đến mười năm cũng không kéo dài nổi.
Đúng lúc căn phòng rơi vào im lặng, tiếng khóa mật mã ở cửa vang lên.
Cánh cửa mở ra, Hà Tâm Nhu rón rén bước vào rồi khựng lại khi nhìn thấy tôi và Tô Tư Nghiêm đều ở nhà.
Cô ta lập tức tỏ ra lúng túng, như thể đến lúc ấy mới nhận ra cách mình xuất hiện có gì đó không ổn.
Hà Tâm Nhu vội giải thích rằng máy tính của luật sư Tô bị bỏ quên trên xe, cô ta đoán anh vừa xuống máy bay đang ngủ bù vì lệch múi giờ nên sợ gõ cửa sẽ làm phiền.
Tôi nhìn cô ta không cảm xúc, lạnh nhạt hỏi mật mã nhớ rõ như vậy, chắc hẳn đây cũng chẳng phải lần đầu tự tiện vào nhà bằng cách này.
Giọng Hà Tâm Nhu hơi run, nhưng vẻ mặt lại bướng bỉnh như thể mình mới là người bị oan.
Cô ta nói bản thân không đến nhiều lần, chỉ vì trước đây từng giúp luật sư Tô lấy tài liệu nên được anh ta cho biết mật mã.
Cô ta còn nói biết tôi không thích mình, nhưng giữa cô ta và luật sư Tô hoàn toàn trong sạch, cô ta chỉ là trợ lý, giúp sếp chạy việc vốn là bổn phận.
Tôi không nhịn được cười thành tiếng.
Tôi hỏi cô ta, đến kỳ kinh nguyệt thì nửa đêm bắt sếp mang nước đường gừng tới, trong nhà có gián cũng gọi sếp qua làm anh hùng cứu mỹ nhân, bất kể giờ nào cũng có thể chen vào những buổi hẹn hò của chúng tôi, hóa ra đó đều là “bổn phận” của trợ lý sao.
Tôi cũng nhắc cô ta rằng một người tự nhận trong sạch lại nửa đêm chụp sếp cởi áo, vừa về nước đã chạy theo vào tận nhà riêng, nói thế nào cũng khó khiến người khác tin.
Đôi mắt Hà Tâm Nhu nhanh ch.óng đỏ hoe, bộ dạng chẳng khác nào vừa chịu một nỗi oan lớn.
Cô ta cứ nhìn về phía Tô Tư Nghiêm chờ anh ta lên tiếng, mãi không được đáp lại thì cuối cùng xoay người bật khóc.
Tô Tư Nghiêm lập tức bước tới, nhẹ nhàng vỗ lưng cô ta rồi cau mày nhìn tôi.
Anh ta hỏi có nhất thiết phải nói khó nghe đến thế hay không, Hà Tâm Nhu chẳng qua chỉ có ý tốt mang máy tính đến, sau này anh ta sẽ nhắc cô ta chú ý hơn.
Sau đó anh ta quay sang Hà Tâm Nhu, nhỏ giọng trách cô ta hấp tấp rồi bảo mau xin lỗi tôi.
Hà Tâm Nhu vừa khóc vừa nói mình không sai, cô ta chỉ thương anh ta suốt nửa tháng qua quá vất vả nên mới sợ đ.á.n.h thức anh ta.
Tôi thật sự bị chọc giận đến hết chịu nổi, lập tức lấy điện thoại ra.
Tôi nói cô ta tự ý xông vào nhà khi chưa được chủ nhà đồng ý mà còn dám khẳng định mình không sai, nếu luật sư Tô không dạy cô ta hiểu luật thì tôi sẽ gọi cảnh sát đến dạy.
Tô Tư Nghiêm quát một tiếng “Đủ rồi”, sải bước tới giật lấy điện thoại khỏi tay tôi.
Anh ta bảo tôi đừng quá đáng, nói bộ dạng hiện tại của tôi chẳng khác nào một mụ đàn bà đanh đá cậy thế bắt nạt người khác.
Anh ta còn lạnh lùng nhắc rằng người không hiểu luật chính là tôi, bởi căn nhà này đứng tên anh ta, chỉ cần anh ta cho phép thì Hà Tâm Nhu đương nhiên có quyền bước vào.
Cả căn nhà yên tĩnh đến mức gần như nghe được tiếng kim rơi.
Hà Tâm Nhu lập tức thẳng lưng, ánh mắt nhìn tôi lộ rõ vẻ đắc thắng.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm Tô Tư Nghiêm.
Tôi và anh ta học cùng trường, cùng chuyên ngành, còn lý do năm xưa anh ta theo đuổi tôi chính là vì trong những cuộc thi tranh biện, anh ta chưa từng thắng nổi tôi.
Vậy mà bây giờ, trong mắt anh ta, tôi lại biến thành một người đàn bà đanh đá không hiểu luật.
Gương mặt tôi đã nhìn suốt mười năm bỗng trở nên xa lạ đến mơ hồ.
Bắt gặp ánh mắt của tôi, Tô Tư Nghiêm thoáng hoảng hốt, nhưng rất nhanh lại lấy vẻ thản nhiên che đi.
Anh ta hạ giọng, nói ý mình chỉ là muốn chuyện lớn hóa nhỏ.
