Kỷ Niệm 10 Năm Yêu Nhau, Người Ở Bên Cạnh Anh Lại Là Cô Trợ Lý - 3
Cập nhật lúc: 20/08/2026 06:04
Tôi cầm lấy túi xách, bật cười nhạt rồi đáp rằng anh nói đúng, đây là nhà của anh, vậy người nên rời đi chính là tôi.
Hà Tâm Nhu vội chắn trước mặt tôi, giả vờ cuống quýt xin lỗi.
Cô ta khuyên tôi đừng giận dỗi bỏ đi, bởi nếu tôi đi thì luật sư Tô lại phải vất vả chạy đi tìm.
Cô ta còn nói anh ấy đã rất mệt, cô ta sẽ về ngay, chỉ mong hai chúng tôi đừng cãi nhau nữa để anh ta được ngủ một giấc ngon.
Miệng nói những lời dịu dàng, tay cô ta lại siết c.h.ặ.t cánh tay tôi, móng tay sắc nhọn bấm sâu vào da thịt.
Tôi giằng tay ra, sau đó thẳng tay tát mạnh vào mặt cô ta.
Tiếng bạt tai vang giòn, Hà Tâm Nhu loạng choạng lùi lại rồi ngã xuống sàn.
Tô Tư Nghiêm ở phía sau quát tên tôi và đuổi theo hai bước, nhưng tiếng kêu đau của Hà Tâm Nhu lập tức khiến anh ta quay lại.
Tôi đóng sầm cửa, không hề ngoái đầu.
Trong gara, chiếc Cullinan của Tô Tư Nghiêm đỗ ngay cạnh chiếc Ferrari của tôi.
Ghế phụ của Cullinan phủ đầy đồ trang trí màu hồng, thậm chí còn dán một tấm biển hình quả dâu với dòng chữ “Chỗ ngồi riêng của trợ lý nhỏ đáng yêu”.
Khi mua chiếc xe này, Tô Tư Nghiêm vừa mới chen chân vào nhóm những luật sư của văn phòng hàng đầu.
Hôm ấy anh ta đắc ý vô cùng, nhất quyết đăng ký chiếc xe dưới tên tôi rồi hào hứng chở tôi ra ngoại ô dạo một vòng.
Lưng tôi vốn không tốt, từng muốn đặt một chiếc đệm tựa màu hồng ở ghế phụ.
Khi đó anh ta chỉ nhìn chiếc đệm rồi cười bất lực, bảo để thứ như vậy trong xe sẽ khiến người khác nghi ngờ tính chuyên nghiệp của mình.
Tôi không biết từ khi nào, “tính chuyên nghiệp” của anh ta đã đủ rộng lượng để chứa cả một ghế phụ ngập sắc hồng.
Thì ra nguyên tắc vốn chỉ tồn tại cho đến khi anh ta gặp đúng người khiến mình muốn phá bỏ.
Tình cũ, suy cho cùng vẫn không địch nổi cảm giác mới mẻ.
Tôi quay sang mở cửa chiếc Ferrari của mình.
Xe chạy vào dòng phố, tôi mới giật mình nhận ra Bắc Kinh rộng đến vậy mà mình lại chẳng có nơi nào thật sự muốn đến.
Quê tôi là một thành phố miền núi cách đây hơn một nghìn cây số.
Những năm qua, tôi dồn gần như toàn bộ thời gian cho công việc ở văn phòng luật, ngoài Tô Tư Nghiêm và đồng nghiệp, thậm chí chẳng có lấy một người bạn tri kỷ.
Năm xưa tôi nhất quyết không về quê, cứ khăng khăng ở lại Bắc Kinh cùng Tô Tư Nghiêm gây dựng sự nghiệp, quyết định ấy từng khiến bố mẹ buồn lòng không ít.
Ba năm trước, tôi ngoài ý muốn có t.h.a.i đúng vào giai đoạn quan trọng nhất của văn phòng.
Khi ấy cả hai thật sự không có điều kiện kết hôn rồi sinh con, cuối cùng tôi đành đau đớn bỏ đứa bé.
Mẹ lặn lội đường xa tới chăm tôi trong thời gian dưỡng sức sau thủ thuật.
Nhìn dáng vẻ tiều tụy của con gái, bà vừa khóc vừa nói sau này chắc chắn tôi sẽ hối hận.
Lần đó khiến sức khỏe của tôi tổn hại nghiêm trọng, thể lực không còn chịu nổi cường độ làm việc cao như trước, vì thế tôi buộc phải rút khỏi văn phòng và ở nhà dưỡng bệnh.
Sau khi nghỉ việc, những mối quan hệ với đồng nghiệp cũ cũng dần đứt đoạn.
Tôi lái xe ra khỏi thành phố, cuối cùng dừng bên một đoạn đường vắng rồi ngồi thẫn thờ rất lâu.
Tôi có nên hối hận không?
Có nên hối hận vì từ năm mười chín tuổi đã nắm lấy bàn tay ấy, dù đi đến thương tích đầy mình vẫn không chịu buông ra?
Tôi vô thức vuốt ngón út biến dạng của mình, nhưng vẫn không tìm thấy đáp án.
Đúng lúc ấy, điện thoại hiện lên tin nhắn từ Tô Tư Nghiêm.
Anh ta nói đã bảo Hà Tâm Nhu rời đi, mật mã cửa cũng đổi rồi, sau này sẽ không để chuyện tương tự xảy ra nữa.
Anh ta vẫn khăng khăng mình không ngoại tình, Hà Tâm Nhu cũng không phải loại người như tôi nghĩ, còn nói cô ta đã khóc rất lâu và vô cùng áy náy.
Ngay sau đó, điện thoại báo tôi nhận được khoản chuyển tiền năm trăm hai mươi nghìn tệ.
Tô Tư Nghiêm nhắn thêm rằng gần đây tâm trạng tôi không tốt, cứ ra ngoài giải khuây vài hôm, chờ anh ta xử lý xong đợt bận rộn này sẽ chốt ngày cưới, lần này chắc tôi có thể yên tâm.
Giọng điệu cao ngạo của anh ta gần như xuyên qua màn hình.
Tôi bỗng thấy buồn cười, không hiểu từ lúc nào chuyện kết hôn với anh ta lại biến thành một ân huệ ban cho tôi.
Tôi nhớ đến một bữa tiệc cách đây chưa lâu.
Khi từ nhà vệ sinh quay lại, tôi vô tình nghe thấy một người bạn chung trêu Tô Tư Nghiêm rằng anh đã mua biệt thự ven hồ làm nhà tân hôn, đúng là vừa thành công trong sự nghiệp vừa sắp cưới được người đẹp.
Có người khác cợt nhả nói với địa vị hiện tại của luật sư Tô, cưới một tiểu minh tinh cũng chẳng khó, vậy mà anh ta vẫn thâm tình, bao năm không đổi người.
Tô Tư Nghiêm chỉ cười trầm thấp rồi nói Nam Tuyết đã cùng mình chịu khổ suốt mười năm, nếu cuối cùng anh ta không cưới cô ấy thì chẳng khác nào trở thành kẻ tội đồ.
Mười năm đi đến cuối, cưới tôi trong suy nghĩ của anh ta đã biến thành trách nhiệm.
Tôi không còn là người khiến anh ta say mê, mà đã trở thành một món nợ nặng nề phải trả.
Tôi không nhận khoản tiền kia, cũng không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.
Ngay sau đó, một số điện thoại khác gửi tin đến hỏi có phải mấy hôm trước tôi nói sẽ sang Úc giúp anh chỉ là nói đùa hay không.
Người đó còn bảo vừa nãy Tô Tư Nghiêm vẫn đang hỏi thông tin công ty tổ chức tiệc cưới trong nhóm lớp, hai chúng tôi sắp kết hôn đến nơi, chẳng lẽ tôi thật sự nỡ yêu xa.
Tôi bật cười, trả lời rằng tôi đã chia tay với Tô Tư Nghiêm rồi.
