Ký Sự Chạy Nạn Làm Ruộng Ở Cổ Đại - Chương 42: Nhận Thân
Cập nhật lúc: 13/04/2026 09:02
Khi nằm trên chiếc giường mềm mại, Ngư Nương nhớ lại những chuyện xảy ra trong ngày mà vẫn còn chút hoảng hốt.
Sau khi Lý Bá Sơn bị nhận diện, nam t.ử béo lùn kia nhất quyết đòi báo ân mà không cho họ bỏ tiền vào thành. Cuối cùng Lý Đại Thành phải nói:
“Báo ân là báo ân, chuyện vào thành là chuyện khác, số tiền này chúng ta không thể không trả.”
Nam t.ử béo lùn lúc này mới chịu nhận tiền nhưng quay đầu lại liền mời hai nhà đến ở nhà hắn.
Lý Đại Thành vốn định từ chối.
Nam t.ử béo lùn nói:
“Đây là tấm lòng của vãn bối, lấy tiền của các vị vãn bối đã thấy muôn phần hổ thẹn rồi, nếu ngay cả việc này cũng từ chối thì trong lòng vãn bối thực sự áy náy khôn nguôi.
Hơn nữa đêm hôm khuya khoắt sương gió thế này, các vị biết đi đâu tìm khách điếm thích hợp? Nhà vãn bối cách đây không xa, tuy không rộng rãi lắm nhưng cũng đủ phòng ở, ở đâu cũng không bằng ở nhà vãn bối.”
Lý Đại Thành cuối cùng cũng đồng ý.
Nam t.ử béo lùn dẫn đường cho họ, trên đường bắt chuyện:
“Vãn bối họ Thạch, tên một chữ Quý, các vị cứ gọi vãn bối là Thạch Quý.
Đứa bé mà ân công cứu là nhi t.ử độc nhất của vãn bối, đa tạ ân công đã khảng khái giải nguy, nếu không lạc mất đứa bé này thì cái nhà này coi như xong đời.”
Nói rồi hắn trịnh trọng cúi người vái chào Lý Bá Sơn.
Lý Bá Sơn vội vàng đỡ Thạch Quý dậy:
“Thạch huynh đệ, người cứu nhi t.ử huynh không phải ta mà là đường chất nữ của ta.”
Lý Bá Sơn ra phía sau gọi Ngư Nương tới đẩy đến trước mặt Thạch Quý, cười nói:
“Thạch huynh đệ, đây mới là ân nhân cứu mạng mà huynh nên cảm tạ.”
Ngư Nương đứng trước mặt Thạch Quý tỏ ra rất e dè.
Thạch Quý ngẩn người, không hiểu ý Lý Bá Sơn là gì.
Lý Bá Sơn giải thích:
“Chất nữ nhà ta thấy kẻ xấu bế con trai huynh đi, cái khó ló cái khôn liền dùng đá ném trúng con ch.ó hoang khiến nó sủa ầm ĩ đ.á.n.h thức mọi người dậy. Cuối cùng ta chỉ là chỉ đường cho huynh thôi, ân tình này không dám nhận vơ. Người huynh cần cảm tạ nhất chính là chất nữ nhà ta.”
Nghe xong lời Lý Bá Sơn, Thạch Quý lại cúi người vái chào Ngư Nương thật sâu.
Ngư Nương đỏ mặt:
“Thạch thúc mau đứng lên, đừng làm cháu tổn thọ.”
Thạch Quý đ.á.n.h giá Ngư Nương một lượt, thấy nàng mới chỉ là đứa trẻ sáu bảy tuổi, tắc lưỡi tán thưởng:
“Quả là anh hùng xuất thiếu niên.”
Thạch Quý dẫn hai nhà vào nhà mình, sắp xếp mọi người ở sương phòng dành cho khách.
Thê t.ử của Thạch Quý trạc ba mươi tuổi, mặc bộ y phục vải mịn sẫm màu, trên đầu cài nghiêng mấy cây trâm bạc trông rất hiền lành. Biết Ngư Nương và Lý Bá Sơn là ân nhân cứu con mình, nàng cứ nắm tay Ngư Nương mãi không buông liên tục nói lời cảm tạ.
Thạch Quý nói:
“Tiếp đãi không chu toàn mong các vị thứ lỗi. Nhà chỉ có phu thê vãn bối và vài người hạ nhân, nếu cần gì các vị cứ việc sai bảo.”
Lý Đại Thành đáp:
“Thạch tiểu huynh đệ chu đáo quá, chúng ta vô cùng cảm kích.”
Thạch Quý nói:
“Vậy vãn bối không làm phiền mọi người nữa, vãn bối sẽ bảo hạ nhân mang chút đồ ăn lót dạ lên. Đêm hôm vất vả đến giờ này, chắc mọi người cũng đói rồi.”
Lý Đại Thành định từ chối nhưng Thạch Quý xua tay:
“Lý thúc, ngài đừng từ chối nữa, đây là chút tấm lòng của vãn bối.”
Sau khi Thạch Quý đi khỏi, Lý Đại Thành nói với mọi người:
“Chúng ta cũng nhờ phúc của Ngư Nương đấy, nếu không giờ này chắc còn đang hứng gió lạnh ngoài đường.”
Lý Bá Sơn tiếp lời:
“Chứ còn gì nữa.”
Rồi chỉ vào bọn Nhị Ngưu:
“Sau này mấy đứa phải học tập tỷ tỷ đấy, đừng có suốt ngày nghịch ngợm.”
Nhị Ngưu làm mặt quỷ với Ngư Nương, Vương thị thấy vậy liền vỗ nhẹ vào đầu hắn:
“Cha con nói con đấy, đồ không có quy củ, liệu hồn mà thành thật chút đi.”
Chẳng bao lâu sau, hai gã sai vặt xách tới một hộp đồ ăn, bên trong toàn là những món điểm tâm dễ tiêu, ăn lót dạ buổi tối rất hợp lý.
Ngư Nương cầm một miếng bánh đậu đỏ c.ắ.n thử, bánh mềm xốp tan trong miệng, ngọt thanh chứ không ngấy, ăn rất ngon.
Ăn xong điểm tâm, gã sai vặt lại bưng nước ấm lên để rửa mặt. Trần thị lau qua người cho Ngư Nương xong, nàng cuộn mình trong chăn nằm trên chiếc giường êm ái thở dài đầy thỏa mãn.
Tam Ngưu là một tiểu quỷ lôi thôi, không chịu tắm rửa mà đòi lên giường đi ngủ ngay.
Ngư Nương vừa nghĩ đến đám chấy rận trên người Tam Ngưu liền phản đối với Trần thị:
“Nương, nương phải tắm cho Tam Ngưu đi, người đệ ấy đầy chấy rận rồi!”
Tam Ngưu bĩu môi:
“Người đệ mới không có chấy rận.”
Ngư Nương ló đầu ra khỏi chăn:
“Được thôi, nếu đệ không chịu tắm thì hôm nay đừng hòng lên giường ngủ. Đợi đệ ngủ say, tỷ sẽ lật chăn đá đệ xuống gầm giường.”
Tam Ngưu mách Trần thị:
“Nương, nương quản đại tỷ đi, tỷ ấy không cho con ngủ.”
Ngư Nương mặc kệ chiêu này:
“Có giỏi thì đệ cứ lên đây, xem tỷ trị đệ thế nào.”
Trần thị phì cười, xách Tam Ngưu lên:
“Con đừng trách đại tỷ nói con. Đừng nói tỷ con, đến nương cũng thấy ghê. Khó khăn lắm mới không phải ngủ trên xe đẩy, nếu con không tắm rửa mà lây chấy rận ra giường người ta thì ngày mai chúng ta bị đuổi ra đường đấy.”
Tam Ngưu bị Trần thị dọa sợ, đành ngoan ngoãn cởi quần áo nhảy vào bồn tắm.
Trần thị dùng bồ kết kỳ cọ thật kỹ cho Tam Ngưu, chà đến mức da cậu bé đỏ ửng lên.
Cuối cùng, lấy ra cái kéo cạo trọc đầu Tam Ngưu.
Chấy rận ngoài sống trên người thì thích nhất là làm tổ trên tóc lại còn hay đẻ trứng bám vào sợi tóc. Nếu không cạo trọc đầu Tam Ngưu thì chỉ tắm gội thôi không thể nào hết sạch được.
Sau khi cạo trọc đầu Tam Ngưu, Trần thị lại dùng bồ kết gội cho cậu bé mấy lần nữa, cuối cùng mới vớt Tam Ngưu từ trong bồn tắm ra.
Tam Ngưu ôm cái đầu trọc lốc, mặt dài thượt mặc cho Ngư Nương trêu chọc thế nào cũng không thèm nói một lời.
Ngư Nương dỗ dành:
“Thật ra để đầu trọc cũng tuấn tú lắm đấy, thật mà.”
Ngư Nương chớp chớp mắt cố gắng tỏ vẻ chân thành nhất có thể.
Tam Ngưu lạnh lùng hừ mạnh một tiếng.
Ngư Nương nén cười, giả vờ sờ tóc mình than thở:
“Đều tại tỷ quá sạch sẽ, muốn nương cắt tóc cho mà nương không chịu.”
Tam Ngưu tức điên, vươn móng vuốt lao vào người Ngư Nương đ.ấ.m thùm thụp, vừa khóc vừa gào:
“Sao tỷ lại xấu tính thế? Từ nay đệ không gọi tỷ là tỷ nữa.”
Ngư Nương rốt cuộc không nhịn được nữa, nằm bò ra giường cười ngặt nghẽo.
“Ái chà, đừng cào mặt tỷ, được rồi được rồi, tỷ xin thua, đừng cào bụng tỷ nữa…”
Trần thị vứt quần áo của Tam Ngưu sang một bên, định mai sẽ giặt thật kỹ, thấy hai tỷ đệ lại đùa nghịch ầm ĩ thì lắc đầu.
Lý Trọng Hải đẩy cửa bước vào, thấy hai đứa trẻ đang nô đùa trên giường bèn hỏi Trần thị:
“Sao thế này? Lại quậy phá gì nữa rồi?”
Trần thị đáp:
“Còn vì cái gì nữa, toàn mấy chuyện lông gà vỏ tỏi ấy mà.”
Nàng chỉ vào bồn tắm:
“Nước tắm còn thừa của Tam Ngưu đấy, chàng dùng tạm đi.”
Lý Trọng Hải liếc nhìn bồn tắm rồi lắc đầu:
“Thôi bỏ đi, ta tự ra sân múc nước tắm vậy.”
Ngừng một chút, Lý Trọng Hải nói thêm:
“Tam Ngưu ở bẩn quá, ta không muốn dùng lại nước tắm của nó đâu.”
Ngày hôm sau Ngư Nương đang ngủ ngon lành thì bị Trần thị gọi dậy. Đang ở nhờ nhà người khác, vẫn nên cần mẫn một chút thì hơn.
Trần thị định buộc tóc cho nàng c.h.ặ.t một chút nhưng Ngư Nương không chịu:
“Nương, ban ngày con muốn gội đầu, đợi con gội xong nương hãy buộc c.h.ặ.t cho con nhé.”
Thế là Trần thị chỉ buộc lỏng cho Ngư Nương. Nàng vuốt tóc mình cuối cùng cũng không bị buộc căng da đầu nữa.
Bữa sáng ở Thạch gia không quá thịnh soạn nhưng rất ngon miệng.
Ngư Nương cầm một miếng bánh dày rưới nước đường đỏ, ăn vào vừa ngọt vừa dẻo.
Ở trấn Hạ Hà nàng chưa từng thấy cách ăn này, có lẽ là do phủ thành nằm gần phương Nam hơn.
Ăn sáng xong, Trần thị định đem mớ quần áo bẩn tích cóp bấy lâu ra giặt. Họ sẽ không ở lại phủ thành quá lâu, giờ không giặt thì sau này càng không có cơ hội.
Ai ngờ tỳ nữ của Thạch gia tới truyền lời, nói Thạch phu nhân có việc muốn mời còn dặn dò Trần thị nhất định phải dẫn theo Ngư Nương.
Trần thị nhìn bộ quần áo vải thô trên người Ngư Nương, hối hận vì sao không thay cho nàng bộ khác. Bộ này tuy sạch sẽ nhưng cũ quá, mặc thế này đi gặp Thạch phu nhân thì có phần hơi mất mặt.
Ngư Nương hoàn toàn không biết suy nghĩ của Trần thị, nàng thầm nghĩ Thạch phu nhân gọi nàng qua làm gì nhỉ? Chắc hẳn vẫn liên quan đến chuyện cứu nhi t.ử của họ.
Hôm nay Thạch phu nhân đã thay y phục khác, bộ đồ vải thô hôm qua được thay bằng lụa là gấm vóc, trâm bạc trên đầu cũng đổi thành trâm vàng trông phú quý hơn hẳn hôm qua.
Trần thị vừa thấy Thạch phu nhân liền định hành lễ, Thạch phu nhân vội vàng ngăn lại:
“Thế này không được đâu, hai nhà chúng ta kết giao ngang hàng thì làm gì có chuyện hành lễ.”
Thạch phu nhân nói tiếp:
“Ta họ Trần, chắc lớn hơn muội vài tuổi, muội đừng gọi ta là phu nhân, chi bằng cứ gọi thẳng là Trần tỷ tỷ đi.”
Trần thị cười đáp:
“Thật là khéo, muội cũng họ Trần.”
Trần phu nhân tiến tới nắm tay Trần thị, cười sảng khoái:
“Đây là ông trời thấy ta cô đơn lẻ loi nên đặc biệt đưa muội tới cho ta đấy.”
Trần thị ngồi xuống ghế, cẩn trọng bưng chén trà trên bàn lên, dùng nắp gạt bớt bọt trà, khẽ nhấp một ngụm. Khi rảnh rỗi ở nhà, đệ muội đã từng dạy nàng và đại tẩu cách uống trà, chắc làm thế này là đúng rồi.
Ngư Nương cũng bưng chén trà lên uống một ngụm nhưng nàng chỉ đơn giản là khát nước mà thôi.
Trần thị hỏi:
“Không biết phu nhân gọi nương con muội tới có việc gì không?”
Trần phu nhân cười:
“Muội xem, muội vẫn gọi ta là phu nhân, ta đã bảo gọi là tỷ tỷ rồi mà.”
Trần thị ngượng ngùng cười trừ, khẽ gọi một tiếng “Tỷ tỷ”.
Trần phu nhân gật đầu:
“Thế mới phải chứ. Ta thấy Ngư Nương thông tuệ đáng yêu, muốn nhận con bé làm nghĩa nữ, không biết ý muội thế nào?”
Ngư Nương nghe vậy ngẩng đầu lên, ánh mắt d.a.o động giữa Trần thị và Trần phu nhân.
Trần thị ngẩn người:
“Chuyện này…”
Trần thị không ngờ Trần phu nhân tìm nàng vì chuyện này, nàng trầm ngâm một lát rồi đáp:
“Tỷ tỷ, chuyện này muội cần phải bàn bạc lại với trượng phu nhà muội đã.”
Trần phu nhân nói:
“Đương nhiên rồi, nhận con nuôi không phải chuyện nhỏ.”
Trần phu nhân đi đến bên Ngư Nương, nắm tay nàng ân cần nói:
“Ta thật lòng muốn nhận Ngư Nương làm nữ nhi. Phu thê ta đường con cái vất vả, bao năm qua chỉ có mỗi Nguyên Bảo. Hôm qua vừa thấy Ngư Nương ta đã rất ưng ý, chỉ hận con bé không phải do ta dứt ruột đẻ ra.”
Đúng lúc này, tỳ nữ bế một đứa trẻ mặc áo đỏ thẫm bước ra.
“Phu nhân, thiếu gia Nguyên Bảo tỉnh rồi, cứ nằng nặc đòi gặp người.”
Trần phu nhân đón lấy Nguyên Bảo:
“Ngư Nương lại đây xem này, đây là Nguyên Bảo. Cũng nhờ sự nhanh trí của con hôm qua mà cứu được nó một mạng đấy.”
Trần thị gật đầu với Ngư Nương, nàng bèn đứng dậy đi tới bên cạnh Trần phu nhân mỉm cười với Nguyên Bảo.
Nguyên Bảo vừa tròn hai tuổi, vốn đang khóc ngằn ngặt trong lòng Trần phu nhân, vừa thấy Ngư Nương liền tò mò nhìn chằm chằm quên cả khóc.
Trần phu nhân vui mừng reo lên:
“Ta đã bảo Ngư Nương và Nguyên Bảo có duyên mà, Ngư Nương vừa lại gần là Nguyên Bảo nín ngay.”
Khi Trần thị dắt Ngư Nương cáo từ ra về, Trần phu nhân vẫn còn rất hào hứng dặn dò:
“Muội muội, về nhà bàn bạc kỹ nhé, ta thật tâm muốn nhận Ngư Nương làm nữ nhi. Nhà ta cũng có chút của nả, sau này Ngư Nương xuất giá, ta nhất định sẽ thêm cho con bé phần của hồi môn hậu hĩnh.”
--
Hết chương 42.
