Là Nữ Tử Thì Đã Sao? Ta Vẫn Một Đời Kiêu Hãnh - Chương 3
Cập nhật lúc: 05/08/2026 15:03
Thấy nữ t.ử kia đang ôm một đứa nhỏ trong lòng, nhiều lắm cũng chỉ tầm hai tuổi. Lúc này, môi đứa nhỏ đã tím tái, mặt mày đỏ bừng, hơi thở ngắt quãng, chẳng còn thở nổi.
Không nghĩ nhiều, ta liền giật lấy đứa nhỏ từ tay nữ t.ử kia, úp đầu đứa nhỏ xuống, lưng hướng lên, vỗ mạnh vào lưng.
Thấy không hiệu quả, ta bèn bế đứa nhỏ lên, hai tay siết vào dưới sườn, dốc hết sức lực đẩy mạnh lên.
Thời gian một chén trà trôi qua, đứa nhỏ ói ra một mẩu vật cứng, sau đó tiếp tục nôn ra vài ngụm nước trong, rồi òa lên khóc lớn.
Ta thấy đứa nhỏ không sao nữa, liền đặt nó xuống. Khi nãy tình thế quá cấp bách, giờ đột nhiên buông lỏng, ta mới cảm nhận được đôi tay mình đã rã rời, đầu ngón tay không kiềm được mà run rẩy, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm cả người.
Vì tiếng động quá lớn, những thực khách xung quanh đều bị thu hút lại. Một phụ nhân chen qua đám đông, loạng choạng chạy tới, lập tức ôm chầm lấy đứa nhỏ.
“Tiểu Hổ! Sao lại ra nông nỗi này, mẹ chỉ rời đi có một lát…“
Mấy vị đại thẩm đứng xem liền chỉ tay về phía ta, vừa nói vừa chỉ trỏ:
“Con nhà ngươi suýt nữa thì nghẹn c.h.ế.t, may mà có vị tiểu nương t.ử này ra tay cứu giúp.“
“Đúng đấy, tiểu nương t.ử này tuổi không lớn mà tài nghệ không nhỏ, đúng là người đẹp lòng lành!“
“Còn không mau cảm tạ ân nhân đi!“
“Cô nương kia, ngươi nói xem, dỗ trẻ con thế nào mà lại để xảy ra chuyện như vậy, sao có thể bất cẩn đến thế!“
Phụ nhân vừa ôm con vừa định quỳ xuống tạ ơn ta, ta vội vàng đưa tay đỡ lấy bà. Đúng lúc ấy, phía sau lại có một trận xôn xao, đám đông tự động dạt ra, tạo thành một lối đi.
Người bước tới là một vị công t.ử, áo gấm lụa là, phong thái bất phàm. Ánh mắt hắn lướt qua cảnh tượng hỗn loạn trước mặt, mỗi động tác đều mang theo sự trầm tĩnh, điềm nhiên đối mặt với mọi tình huống. Giọng hắn trầm thấp, cất lời: “Xảy ra chuyện gì?“
Nữ t.ử kia lúc đầu còn nức nở, lập tức nhào vào lòng hắn.
“Thời Cảnh, ta thấy đứa trẻ này đáng yêu, nên bóc cho nó mấy hạt lạc. Ban đầu nó ăn rất ngon, ai ngờ đột nhiên lại... ta... ta không cố ý!“
Thời Cảnh?
Hắn chính là Tạ Thời Cảnh?
Chẳng phải hắn đang ở Dương Châu sao, sao lại có mặt ở đây?
Nữ t.ử bên cạnh hắn, có lẽ chính là hoa khôi Lý Bồng Bồng trong lời đồn đại.
Lòng ta khẽ chấn động, muôn vàn suy nghĩ vụt qua đầu, nhưng rồi tất cả đều lắng lại, trở nên bình thản như cũ.
Ta đã từ hôn với hắn, giữa chúng ta không còn liên hệ gì nữa.
Tạ Thời Cảnh đối với ta bây giờ, cũng chỉ là một kẻ qua đường mà thôi.
Tạ Thời Cảnh thông minh đến mức chỉ cần liếc mắt qua đã nắm rõ diễn biến sự việc. Cảnh tượng xung quanh hỗn loạn, những nữ quyến vẫn đang sợ hãi nức nở, chỉ có một nữ t.ử vận y phục xanh đứng giữa là khác, tay nàng buông thõng, vẻ mặt bình tĩnh, khí chất như lan.
Hắn nhìn ta, trong mắt tràn đầy sự thưởng thức.
Tiến lên một bước, dường như muốn nói chuyện với ta.
Ai ngờ, một thanh kiếm bất ngờ xuất hiện, ép hắn lùi lại ngay tức khắc.
Lưu Thanh Sơn cầm kiếm đứng bên cạnh, lạnh lùng nói: “Vị công t.ử này, nam nữ thụ thụ bất thân, xin hãy giữ khoảng cách với tiểu thư nhà ta.“
Tạ Thời Cảnh ngẩn người, sau đó lập tức nhướng mày.
Kinh thành lớn như vậy, hắn chưa từng bị ai ngăn cản bao giờ.
Rốt cuộc, đây là loại nữ t.ử gì mà ngay cả lại gần cũng không cho phép?
Ta không muốn nói thêm với hắn, chỉ quay sang nhắc nhở phụ nhân rằng hồi nãy đứa nhỏ bị nghẹn, ba ngày tới chỉ nên ăn đồ mềm, tránh những thứ quá nóng.
Phụ nhân nắm tay ta, liên tục cảm ơn rối rít, sau đó còn tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay định đeo cho ta. Ta không ngừng từ chối, cuối cùng chỉ nhận lấy một hạt dẻ từ trong túi đứa trẻ.
Sau khi xảy ra chuyện ồn ào đó, ta cảm thấy có hơi mệt mỏi. Ra khỏi t.ửu lâu, ta cũng không còn tâm trạng để mà dạo phố, định lên xe trở về hành quán nghỉ ngơi.
Không ngờ lại bị gọi lại.
Tạ Thời Cảnh từ phía sau đuổi theo, trong đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu hình bóng của ta.
Hắn vốn dĩ là người bướng bỉnh, phóng khoáng, không thích một mối hôn sự ép buộc. Nhưng khi gặp gỡ một nữ t.ử vừa xuất chúng lại vừa xinh đẹp, kết một đoạn lương duyên, đương nhiên lại thêm một câu chuyện hay để kể.
Vừa rồi Lưu Thanh Sơn cản hắn, càng làm dấy lên lòng hiếu thắng của hắn.
“Hôm nay Tạ mỗ vừa mới mua lại cái tiệm này, nếu xảy ra chuyện liên quan tới án mạng, e rằng sau này việc làm ăn sẽ trở nên khó khăn. Vừa rồi cảm tạ tiểu thư đã ra tay cứu giúp, không biết tiểu thư là con nhà nào, Tạ mỗ nhất định sẽ...“
Hắn đột nhiên dừng lại.
Ánh mắt chăm chú nhìn về phía sau lưng ta.
Ta biết, hắn đã nhận ra gia huy của nhà họ Tống ở Lạc Xuyên.
Khi này, phía sau vang lên một giọng nói, thanh âm tiểu cô nương mềm mại nhưng ngang ngạnh, không giấu được khoái ý.
“Tạ công t.ử nghe cho rõ đây, tiểu thư nhà ta họ Tống, tên Bạch Chỉ, đến từ nhà họ Tống ở huyện Lạc Xuyên, ba đời trung lương, thiên hạ không ai không biết.”
Trên mặt Tạ Thời Cảnh đầy vẻ kinh ngạc.
Hắn vừa nhắm trúng một món bảo vật, vừa nảy ra ý muốn cất giữ, lại được báo rằng món bảo vật này vốn là của hắn, chỉ là thường ngày hắn không thích, khiến minh châu bị bụi bặm che phủ mà thôi.
Khi nhắc tới mối hôn sự kéo dài mười chín năm do tổ phụ của mình cưỡng ép mà thành, Tạ Thời Cảnh theo bản năng sinh ra không vui.
Sự không vui này đã che lấp đi tâm tư muốn kết giao cùng nữ t.ử hắn thích.
Nhưng xét cho cùng, hắn cũng đã ở bên ngoài lăn lộn bao năm, chỉ trong chốc lát đã ổn định lại tâm tình, khom người chào hỏi: “Hoá ra là tiểu thư của nhà họ Tống, là tại hạ trí nhớ tồi rồi. Tống tiểu thư vất vả một đường, không biết đã tìm được nơi nghỉ ngơi thích hợp hay chưa? Ở thành Thượng Kinh này, Tạ mỗ cũng coi như quen thuộc, có gì... “
Hắn ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng loé lên, vô số suy nghĩ lướt qua cùng lúc.
Nàng đến Thượng Kinh.
Nàng đến Thượng Kinh là để làm gì?
Là vì hắn nuôi ngoại thất… nên tới đòi cho ra lẽ phải hay sao?
Vậy mọi chuyện vừa rồi, chẳng lẽ đều do nàng bày mưu tính kế?
Phải biết rằng, hắn tự nhận việc mình nuôi hoa khôi Dương Châu làm ngoại thất là có hơi quá đáng, thế nhưng Tống Bạch Chỉ nàng, cũng đâu cần phải tìm đến tận cửa tiệm mới mở của hắn làm gì?
Lần này trở về, hắn muốn tạo cho mẫu thân của mình một bất ngờ lớn để bà nguôi giận, đến độ bản thân hắn còn chưa kịp về nhà. Chẳng lẽ có kẻ đã tiết lộ hành tung của hắn hay sao?
Hắn đang âm thầm suy tính trăm bề, không ngờ một giọng nữ sắc bén như d.a.o, tựa như tia chớp sáng nhất giữa gầm trời vang lên, tức khắc c.h.ặ.t đứt mọi suy nghĩ đen tối, bẩn thỉu của hắn.
“Không phiền Tạ công t.ử bận tâm. Tiểu thư nhà ta đã cùng nhà họ Tạ hủy bỏ hôn ước, nam nữ khác biệt, mong công t.ử tự trọng.“
Thật sự sảng khoái tới mức không ngờ!
Tạ Thời Cảnh ngây ngốc đứng sững tại chỗ, sắc mặt phút chốc trở nên trắng bệch như tờ.
Lặng im một lát, hắn cất giọng khàn khàn: “Hủy hôn rồi? Chuyện xảy ra khi nào?“
A Chiêu nhìn trời, khoanh tay giễu cợt: “Không quá một canh giờ đâu, nếu giờ Tạ công t.ử vội vã về nhà, biết đâu còn kịp nghe tin nóng hổi đấy chứ.“
Tạ Thời Cảnh mặt mày trắng bệch, không còn huyết sắc.
Khi này, vừa lúc đèn hoa thắp lên, trên phố người đi kẻ lại tấp nập tựa như nước chảy.
Lý Bồng Bồng xách váy đuổi theo, ra tới thì thấy Tạ Thời Cảnh đang đứng cùng một nữ t.ử, sắc mặt nàng xấu đi trông thấy. Nàng tuy không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng bao năm lăn lộn nơi chốn phong trần, đối với bầu không khí mờ ám khó nói rõ kia, nàng lại vô cùng nhạy cảm, trong lòng tức khắc dâng lên cảnh giác cao độ, vội vàng ôm lấy một cánh tay của Tạ Thời Cảnh mà đ.á.n.h dấu chủ quyền, thấp giọng gọi:
“Tạ lang... bên ngoài gió lớn quá, chúng ta quay vào đi.“
Tạ Thời Cảnh bị nàng ôm lấy, vẻ mặt bỗng chốc cứng lại, đầu ngón tay cứng đờ khẽ động, cuối cùng cũng không đẩy nàng ra.
Ta bình tĩnh nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Chuyện đến nước này, hai nhà Tống - Tạ chúng ta từ nay đoạn tuyệt. Vừa rồi công t.ử cảm tạ ta, thực ra là cảm tạ nhầm rồi. Chuyện liên quan đến sinh t.ử, Bạch Chỉ ra tay tương trợ, chẳng có gì dính líu đến công t.ử cả. Còn về vị... phu nhân này, chắc hẳn chưa từng có con, sau này nếu sinh con ra, loại hạt như lạc này, vẫn nên đợi con trẻ lớn hơn một chút rồi hẵng cho ăn.“
Hắn chọn Lý Bồng Bồng, có lẽ là vì tâm sinh ái mộ, có lẽ là vì hắn muốn chống đối gia tộc, hoặc có lẽ là cái tính thách thức xưa giờ của hắn.
Nhưng dù sao thì, hắn cũng không chọn ta.
Ta tôn trọng lựa chọn của hắn, gọi một ngoại thất như nàng một tiếng phu nhân, cũng là giữ lại thể diện cho hắn.
Thường ngày Lý Bồng Bồng vẫn luôn tự nhận mình là nữ nhân duy nhất bên cạnh Tạ Thời Cảnh, nhưng ai mà không biết, nàng xuất thân từ chốn phong trần. Người khác mặt ngoài tôn trọng nàng, nhưng sau lưng lại chế nhạo, coi thường, khinh khi. Giờ đây, nghe ta tôn xưng nàng một tiếng phu nhân, sắc mặt nàng ngay tức khắc có phần hòa hoãn.
Không một ai hay biết, nàng có thể cùng Tạ lang đi đến ngày hôm nay, thật không dễ dàng chút nào.
Trong lòng Lý Bồng Bồng thả lỏng vài phần, ánh mắt vui tươi hướng về phía Tạ lang của nàng.
Nhưng nàng lại phát hiện ra, Tạ Thời Cảnh đang nghiến c.h.ặ.t hàm răng, căn bản không nhìn nàng chút nào, đôi mắt khẩn trương của hắn, vẫn luôn dõi theo hướng xe ngựa rời đi.
Nhưng đường phố Trường An rộng lớn như vậy, một khi xe ngựa đã khuất bóng rồi, sẽ lập tức chìm trong biển người tấp nập.
Nàng ấy sẽ không quay trở lại đây nữa.
