
Là Nữ Tử Thì Đã Sao? Ta Vẫn Một Đời Kiêu Hãnh
Ta vốn là con nhà danh giá, thế nhưng phụ thân và huynh trưởng đều đã không may tử trận, chỉ còn lại ta - một cô nương đơn độc.
Nhà chồng tương lai thấy ta lâm vào cảnh khó khăn nên không muốn tiếp tục mối hôn sự, mãi không chịu đến cầu thân.
Trì hoãn mãi đến năm ta mười chín tuổi, đến cái tuổi mà ta không thể chờ thêm nữa, ta liền lên tới kinh thành hỏi rõ.
Ngờ đâu, trên đường lại nghe tin vị hôn phu đã rước một ả kỹ nữ về làm ngoại thất, đúng là khiến ta không biết giấu mặt vào đâu.
Mọi người đều chờ xem trò cười của ta, nhưng ta lại chỉ mỉm cười, nói với người gác cổng trước cửa nhà vị hôn phu: “Phiền ngươi chuyển lời tới gia chủ của nhà họ Tạ giúp ta“
“Nhà họ Tống ở Lạc Xuyên, đặc biệt tới đây để hủy hôn!”












