Là Nữ Tử Thì Đã Sao? Ta Vẫn Một Đời Kiêu Hãnh - Chương 7

Cập nhật lúc: 06/08/2026 14:02

Phiên ngoại:

Từ nhỏ Tạ Thời Cảnh đã biết, sau này bản thân phải kế thừa tước vị của phụ thân mình, sau đó lại phải cưới tiểu thư của nhà họ Tống ở huyện Lạc Xuyên làm thê.

Hắn sinh ra đã gánh vác sứ mệnh như vậy, không thể đi sai dù chỉ một bước.

Lần đầu hắn nếm trải khoái cảm của sự phản nghịch là vào năm tám tuổi.

Trong phủ có một cây lựu rất cao, từ bé hắn đã luôn được nhắc nhở, rằng cây đó rất cao, không được phép trèo.

Ấy thế mà đêm nọ hắn không ngủ được, lén lút rời khỏi phòng.

Không chỉ leo lên cây, mà còn trèo lên tận ngọn, hái lấy quả lựu lớn nhất, đỏ nhất ở trên đầu cành.

Đêm đó, hắn nằm ngủ trên cây, một tay gối đầu ngắm sao trời, một tay thong thả bóc lựu mà ăn.

…Thì ra, cây có thể trèo.

Chỉ là cao hơn một chút mà thôi.

…Chỉ cần hắn cẩn thận một chút, sẽ không ngã xuống.

Sáng sớm hôm sau, mẫu thân hắn thức dậy trang điểm, thấy trên bàn có một quả lựu, đỏ rực như lửa. Mẫu thân hắn giật mình kinh hãi, vội gọi hắn đến, la lối đ.á.n.h cho một trận.

Tạ Thời Cảnh chịu đòn, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nửa lời cầu xin cũng không nói ra.

Cuối cùng, mẫu thân hắn đ.á.n.h mệt, phất tay bảo hắn trở về đóng cửa suy ngẫm.

Hắn kéo lê thân hình đầy thương tích của mình, khi bước qua nơi tiếp đãi khách, nghe thấy tiếng bọn hạ nhân nhỏ giọng kinh ngạc: “Cây cao như vậy, nam nhân trưởng thành leo lên cũng khó, không biết thiếu gia trèo lên thế nào.“

Tạ Thời Cảnh không biểu lộ cảm xúc, hắn nghiến c.h.ặ.t răng, trong miệng thoáng vị sắt tanh nồng.

Hắn l.i.ế.m môi.

Trong lòng nghĩ: “Lựu thật ngọt.“

Mọi chuyện đều có lần thứ hai, năm hắn mười lăm tuổi, ra ngoài cưỡi ngựa săn nhạn, trở về lại bị người nhà trách mắng.

“Ngươi bướng bỉnh như vậy, khó mà thành tài.”

“May nhờ sinh ra trong gia đình tốt, dù văn không thông, võ chẳng tinh, thì nhà cũng không lo hết vàng hết bạc, lại còn có tước vị đời đời kế thừa. Chờ sau này thành thân, sửa được tâm tính, cũng coi như làm phụ mẫu yên lòng phần nào.“

Từng roi mây hạ xuống người hắn, hắn xoa xoa ấn đường, mệt mỏi nghĩ: “Cái gì cũng áp đặt lên ta, lại còn muốn ta mang ơn, cảm kích. Nếu đã vậy, tước vị này ta không cần, hôn sự này ai định thì người đó đi mà cưới.“

Văn không thông, võ chẳng tinh?

Hắn nghiến răng, trong lòng nhớ lại vị ngọt của quả lựu.

Thế nên hắn thi công danh, giành lấy quân công.

Những năm sau đó, hắn cố chấp mà tranh đấu với phụ mẫu, quyết chứng minh bản thân mình.

Phụ mẫu càng chê bai, khinh bỉ, hắn càng đi vào chốn hiểm nguy, nhất định phải làm nên chuyện kinh thiên động địa.

Từ Thượng kinh đến Dương Châu, thiếu niên đầy khí khái, kết giao với năm đô anh hùng.

Còn về phần hoa khôi Dương Châu kia, nàng ta quả thật có nhan sắc mĩ miều, khi đó hắn trẻ tuổi phong lưu, đã cùng nàng ta uống qua vài lần rượu.

Bình thường hoa khôi chẳng dễ gặp người, vậy mà đối với Tạ Thời Cảnh lại đặc biệt ưu ái, khiến đám bằng hữu rượu thịt của hắn chua chát đến mức đau răng. Hắn được tâng bốc đến mức choáng váng, hứng khởi dâng trào, đã từng vì hoa khôi mà vung ngàn vàng.

Có lần hắn thấy nàng ta bị khách quý làm khó, còn ra tay tương trợ.

Nhưng chuyện cũng chỉ đến đó mà thôi.

Tạ Thời Cảnh thực sự không ngờ, Lý Bồng Bồng lại tự mình chuộc thân, rồi đến nhà tổ của hắn cầu kiến tổ mẫu, nhận được sự chấp thuận của bà.

Tạ Thời Cảnh vốn là kẻ hành sự không theo lẽ thường, đến tận lúc này mới thật sự nghiêm túc nhìn Lý Bồng Bồng hai phần.

Lý Bồng Bồng trở thành ngoại thất của hắn, tất nhiên, nàng ta không thể trở thành thê t.ử của hắn. Chẳng qua hắn chỉ muốn chọc giận đôi phụ mẫu cổ hủ, cứng nhắc kia của mình mà thôi.

Bọn họ đặc biệt tổ chức tiệc rượu, hôm ấy mời khách khứa đến dự, hắn rất đỗi ngạc nhiên khi chợt nghĩ đến vị hôn thê xa cách tận Lạc Xuyên kia của mình.

Xuất thân từ gia đình võ tướng, nghe nói nàng thân thể yếu nhược, chẳng thông thạo đao kiếm, cũng không có tài năng nổi bật gì. Chẳng lẽ, cũng giống như mấy vị biểu muội của hắn, yếu đuối mong manh như đóa hoa bồ công anh, chỉ đợi gả đi để làm loài tầm gửi sống nhờ nhà chồng?

Thật khiến người ta chán ghét vô cùng.

Cái lần hắn chân chính gặp Tống Bạch Chỉ là ở kinh thành, khi ấy hắn đưa theo Lý Bồng Bồng lén lút hồi kinh, vừa về liền đụng mặt nàng.

Đó là một nữ t.ử khí chất phi phàm, lâm nguy cũng không sợ hãi, thậm chí còn cứu được một mạng người.

Hắn vừa mới nảy sinh ý định kết giao, không ngờ, lại bị ngăn cách ngoài ba bước, ngay cả thân cũng không thể lại gần.

Cô nương mồ côi nhà họ Tống, vậy mà giữa phố lớn tự mình đến cửa nhà hắn từ hôn.

Tạ Thời Cảnh xưa nay vốn tâm cao khí ngạo, lần đầu tiên bị người ta bỏ rơi như một thứ giẻ rách thế này.

Sau đó tới Quỳnh Hoa yến.

Chuyện từ hôn gây xôn xao rất lớn, nhà họ Tạ thế lớn, vậy mà lại ép một cô nương mồ côi tới mức phải tự mình đến cửa từ hôn. Lúc ngồi vào tiệc, vô số ánh mắt mơ hồ rơi trên người hắn, đa phần đều là khinh khi.

Tạ Thời Cảnh lạnh lùng cười khẩy một tiếng.

Hôn sự này từ thì từ, Tạ Thời Cảnh hắn há có thể bại dưới tay một nữ nhân được sao?

Cho đến khi, cách một hồ nước, tiếng sáo đột nhiên vang lên.

Kinh thành thịnh hành âm nhạc nhu mì ủy mị, nhưng tiếng sáo này lại mạnh mẽ xé rác/h không trung, hào khí ngút trời, như thiên quân vạn mã bẻ cái cỏ khô, đẽo thanh gỗ mục, cuồn cuộn như thủy triều dâng tới!

Toàn sảnh xôn xao trầm trồ kinh ngạc.

Nam nhi hà bất đới Ngô câu,

Thu thủ quan san ngũ thập châu*.

*(Làm trai sao chẳng có Ngô câu,

Thu lại giang sơn năm chục châu.

Nghĩa là “nam nhi đại trượng phu vì sao không xông pha đi mở rộng năm núi mười châu.”

Cõi đời này, có nam t.ử nào lại không từng một lần mộng tưởng, mặc giáp đeo ấn, giữa muôn người lấy đầu tướng địch?

Tiểu thư nhà họ Tống gia này rốt cuộc là người thế nào, mà lại có thể thổi ra một khúc nhạc hùng tráng như vậy, khiến ai nghe xong cũng phải xiêu lòng.

Tất cả mọi người đều có chung suy nghĩ, ánh mắt bất giác đều hướng về phía Tạ Thời Cảnh.

Tạ Thời Cảnh đắm mình trong tiếng sáo, lòng hắn chợt dậy lên bao ký ức từ thuở chinh chiến. Hắn đã từng ra trận, từng một lần vấy má/u, từng thấy cảnh chiến trường ngập trong biển lửa và binh đao tàn khốc.

Đối với kẻ khác, khúc nhạc này chỉ là âm thanh mờ nhạt, nhưng với hắn, mỗi giai điệu đều khơi dậy sát khí cuồn cuộn, tựa như dòng huyết mạch trong thân thể đang dần trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Đây là… thê t.ử vốn dĩ thuộc về hắn sao?

Tiếng sáo dần chuyển sang bi thương, khiến Tạ Thời Cảnh bất giác cảm thấy đau lòng, hắn định làm gì đó, thì bỗng nhận ra có một ánh nhìn lạnh lẽo đang chiếu thẳng vào mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.