Là Satan, Không Phải Santa - Chương 8
Cập nhật lúc: 23/06/2026 10:03
Một vị Satan khác nghi ngờ hỏi han: "937 này, anh mang thể xác của loài người đến cái nơi này để làm cái trò gì thế hả?"
937 nói: "Đây là vợ của tôi."
Vị Satan kia kinh hãi nhìn chằm chằm vào anh ấy: "Anh không sao chứ? Loài người đoản mệnh ngắn ngủi lắm luôn ấy!"
"Thì đã làm sao nào?"
"Mỗi một kiếp sống của cô ấy anh đều phải bắt đầu từ con số không để làm quen lại với cô ấy từ đầu đến cuối, không cảm thấy phiền phức quá chừng sao?"
"Hơn nữa, làm sao anh có thể đảm bảo chắc chắn được rằng kiếp nào cô ấy cũng sẽ đem lòng yêu thương anh cơ chứ?"
"Loài người nhát gan lắm, xác suất lớn là sẽ đi tìm một ông thầy cúng nhảy đồng về làm phép để tống tiễn anh đi khuất mắt cho mà xem."
937 trầm giọng bật cười thành tiếng. anh ấy nhớ lại khoảng thời gian lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, cũng là một nắm gạo nếp cứ thế ném thẳng lên trên người anh ấy rồi còn gì nữa.
Vị Satan kia nhìn thấy 937 vẫn cứ ở cái chỗ đó mà cười một cách ngốc nghếch đờ đẫn ra như thế, cạn lời lắc lắc đầu ngao ngán.
"Chậc chậc, phải xấu xa đến cái mức độ như thế nào cơ chứ, mới có thể khiến cho anh mê muội điên cuồng đến nông nỗi này. Linh hồn của cô ấy chắc chắn là phải tà ác vô cùng luôn đúng không?"
"Được rồi đấy, anh thu dọn đồ đạc nhanh nhanh lên đi thôi, đi xuống dưới địa ngục mà vớt người lên đi thôi chứ còn gì nữa, bây giờ may ra thì vẫn còn có thể gặp mặt được nhau một lần cuối đấy."
937 đặt Khương Thù nằm vào trong chiếc quan tài thuộc về quyền sở hữu cá nhân của mình, tĩnh lặng nói ra lời: "Cô ấy đang ở trên thiên đường rồi."
Vị Satan này hoàn toàn câm nín luôn rồi, nhìn 937 bằng ánh mắt giống như đang nhìn một tên bệnh nhân tâm thần vậy.
"Tôi đã bảo rồi mà ngày tháng không thể trôi qua một cách quá mức an nhàn thoải mái được đâu mà, đồng nghiệp xung quanh đều đã bắt đầu tự mình đi tìm đường c.h.ế.t hết cả rồi đây này."
24
Linh hồn của tôi thực sự đã bay lơ lửng đi lên trên thiên đường rồi. Lúc đi vào cõi c.h.ế.t, có vẻ như có ai đó đang ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng vậy đó. Ấm áp vô cùng, trước khi ý thức hoàn toàn tiêu tan sạch sẽ, tôi nghe thấy giọng nói quen thuộc kia, lần đầu tiên cất tiếng gọi tên của tôi - "Khương Thù".
Trên khuôn mặt có cảm giác ẩm ướt nóng hổi hắt lên. Ai đã khóc thế nhỉ? Chắc không phải là 937 đâu ha. Satan mà lại đi khóc tang cơ à? Chuyện này cũng thật là kỳ lạ quá đi, hơn nữa chính anh ấy là người đã nói cho tôi biết là vẫn sẽ còn có kiếp sau nữa cơ mà. Vậy thì còn có cái điều gì đáng để mà đau lòng buồn bã nữa?
Tôi đã đi đến thiên đường rồi.
Một cái nơi mà bất cứ ngõ ngách nào cũng đều là một màu trắng xóa tinh khôi sạch sẽ vô cùng.
Lúc nào là mùa xuân ấm áp, là sự ấm áp dễ chịu. Những con người lương thiện tốt bụng sẽ ở cái nơi này sinh sống trú ngụ một khoảng thời gian ngắn ngủi, rồi sau đó chờ đợi cuộc đời kiếp sau được mở ra lên đường mới.
Các vị thiên sứ sẽ phân chia nơi ở cho chúng tôi ăn ở sinh hoạt. Điểm tích lũy của tôi ở chốn nhân gian xem ra cũng khá là cao ráo đấy chứ, được phân chia cho một căn biệt thự nhỏ nhắn xinh xắn có đi kèm theo cả một khu vườn hoa nhỏ nữa cơ.
Vị thiên sứ dẫn đường trông đẹp trai vô cùng, thực sự là không thèm mặc áo đâu nhé. Vóc dáng cơ thể thực sự là chuẩn chỉnh vô cùng luôn. Mỗi một múi cơ bắp có vẻ như đều đang tỏa ra những ánh hào quang sáng lấp lánh vậy.
Tôi cúi đầu đi sát theo phía sau lưng anh ấy mà cười thầm trong lòng vui sướng. Ai mà ngờ được anh ấy bỗng nhiên khựng bước chân lại, tôi đ.â.m sầm cả cái đầu vào cái tấm lưng ấm áp kiên cố của anh ấy.
"Trời đất ơi," Anh ấy quay người lại, giọng nói chứa đựng đầy ý cười vui vẻ, "Là cô gái đáng yêu nhà ai thế này, sao lại không cẩn thận chú ý đường xá thế? Chúng ta đã đi đến ngay trước cửa nhà rồi cơ mà."
Khuôn mặt tôi đỏ bừng lên. Đôi đồng t.ử màu vàng óng của vị thiên sứ tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, hớp hồn người khác vô cùng.
"Cô gái ngốc nghếch, tôi là vị thiên sứ độc quyền của riêng một mình em. Sau này có bất kỳ chuyện gì thì đều có thể làm phiền đến tôi, kể cả không có chuyện gì thì cũng hoan nghênh em đến làm phiền tôi như thường." Anh ấy lịch sự khẽ khom người xuống quý phái vô cùng, nắm lấy bàn tay của tôi, lịch thiệp đặt một nụ hôn nhẹ lên trên mu bàn tay của tôi. "Bởi vì tôi chỉ thuộc về duy nhất một mình em mà thôi."
Khuôn mặt của tôi nóng bừng lên như lửa đốt vậy đó. 937 thực sự là không hề gạt tôi chút nào cả! Thiên sứ quả thực là giỏi ăn nói thả thính quyến rũ người khác quá chừng đi!
Ngay vào lúc tim tôi đập loạn nhịp khuôn mặt đỏ bừng lên như thế, một vị thiên sứ khác đang vỗ vỗ đôi cánh nhỏ nhắn xinh xắn vội vã bay lại gần đây, nói là có tên Satan không biết sống c.h.ế.t là gì dám xông thẳng lên trên thiên đường quấy nhiễu.
Vị thiên sứ vừa rồi còn dịu dàng thắm thiết với tôi ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng như băng tuyết, "Địa ngục có lối ngươi không đi, thiên đường không cửa ngươi lại cứ thích đ.â.m sầm lao vào đây à."
Anh ấy quay sang phía tôi, ái ngại lên tiếng nói lời xin lỗi: "Quý cô xinh đẹp của tôi, xin vui lòng cho phép tôi được rời đi một lát, đợi sau khi tôi giải quyết xử lý xong cái con quái vật mọc sừng đen đúa xấu xí kia xong, tôi sẽ lại quay trở lại đây để bầu bạn với em, có được không?"
Lời còn chưa dứt hẳn câu. Con quái vật mọc sừng màu đen xấu xí trong miệng của vị thiên sứ kia đã đang xuất hiện ngay trước mặt của hai chúng tôi.
