Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 218
Cập nhật lúc: 25/02/2026 22:11
Chuyển hướng sang học máy tính quả thực là một lối đi không tồi.
Tiều Tông có thể tìm được một công việc mà bản thân anh ta thực sự hứng thú cũng là điều tốt, ít nhất cậu ta sẽ không bị trói buộc hay kìm hãm bởi cái mác xuất thân của mình nữa.
Vân Ngưng quan tâm hỏi: "Dạo này sức khỏe cậu ta khá hơn chứ?"
"Gần đây anh ta ăn uống đúng giờ giấc, cũng có da có thịt, béo lên chút đỉnh rồi, có điều sức đề kháng vẫn kém, động tí là cảm mạo phát sốt, đúng chuẩn 'mỹ nhân ốm yếu'," Tề Từ chép miệng, rồi quay lại chủ đề chính, "Thế còn vụ máy tính của cô thì tính sao đây?"
Vân Ngưng thở dài: "Chỉ đành vác mặt đi hỏi thăm các đơn vị khác xem sao thôi."
Gần đến giờ tan làm, Thạch Hàn gọi điện thoại đến cho Tổ thiết kế, báo tin mừng là đã nhắm được một chiếc máy tính phù hợp.
"Máy tính thì quá đạt chuẩn rồi. Tôi có nhờ một cậu kỹ sư quen biết bên đó dò la thử, trong tuần này kiểu gì họ cũng dư ra được khoảng ba ngày trống lịch. Thế nhưng cái lão Chủ nhiệm bên đó nói xéo nói xẹo kiểu gì cũng nhất quyết không chịu cho mượn, cứ khăng khăng c.ắ.n răn là Viện họ đang cần dùng gấp. Vừa nãy Diêm Kỳ mới rỉ tai nhắc tôi, hình như cái lão Chủ nhiệm này từng có xích mích, ân oán cá nhân với người của Viện mình."
Vân Ngưng nhíu mày hỏi: "Bên đó là đơn vị nào vậy anh?"
"Viện Nghiên cứu Khí động học."
Viện Khí động học chuyên phụ trách nghiên cứu các vấn đề về cơ học mà các phương tiện bay gặp phải khi di chuyển trên không, trong đó bao gồm cả tên lửa và vệ tinh.
Vân Ngưng tò mò thăm dò: "Hiện tại bên họ đang nghiên cứu hạng mục gì thế?"
"Cô hỏi tôi á?" Thạch Hàn dở khóc dở cười, "Nếu tôi mà thực sự nắm rõ họ đang nghiên cứu cái gì thì chắc tôi bị an ninh gõ cửa bế đi từ lâu rồi. Tuy nhiên, đúng là họ có hợp tác với Viện chúng ta trong một vài dự án, chuyện này chắc Viện trưởng Vương rõ hơn ai hết."
Mặc dù không hiểu rõ Vân Ngưng đang toan tính điều gì, nhưng Thạch Hàn vẫn tận tình chỉ điểm hướng đi cho cô.
Câu trả lời của Vương Chí thì lại vô cùng chung chung, mập mờ: "Thiết kế hình dáng khí động học, chống rung rỉ (flutter), bảo vệ nhiệt... nói chung là vô vàn các hạng mục. Về chuyện mượn máy tính à, để tôi gọi điện thoại thử xem sao?"
Vân Ngưng gạt đi: "Lão Chủ nhiệm bên đó vừa mới thẳng thừng từ chối Trưởng phòng Thạch xong. Giờ chú có đích thân ra mặt gọi điện thì lão ta cũng đời nào chịu thừa nhận là máy tính đang để trống, làm thế khác nào tự vác đá ghè chân mình. Để cháu lượn qua bên đó một vòng, trực tiếp tìm họ "đàm đạo" xem sao."
Vương Chí sực nhớ ra điều gì, vội vàng cản Vân Ngưng lại: "Từ từ đã, cháu cứ giao việc này cho Lục Lăng đi."
"Lục Lăng á?"
Vương Chí bật cười: "Thằng nhóc đó có giao tình khá sâu đậm với Viện Khí động đấy, chuyện từ hồi trước khi nó rời đi cơ. Chắc cháu không nhớ đâu, hồi đó nó từng liều mạng cứu một đứa bé suýt bị rơi từ trên lầu cao xuống. Đứa bé đó vừa hay lại là con gái rượu của Viện phó Viện Khí động. Vụ đó ầm ĩ lên hẳn trang nhất báo chí đấy."
Đây quả thực là một món nợ ân tình khổng lồ.
Dù gã Chủ nhiệm kia có thù hằn cá nhân gì đi chăng nữa, thì ít nhiều cũng phải nể mặt Viện phó của mình vài phần chứ?
Còn về chuyện lời nói bất nhất, tiền hậu bất đồng của gã ta thì cứ để tự nội bộ họ tự xào xáo, giải quyết với nhau.
Vân Ngưng khấp khởi mừng thầm, hí hửng quay số gọi ngay đến văn phòng của Lục Lăng.
Người nhấc máy lại là Phàn Lâm. Vừa nghe thấy Vân Ngưng đòi gặp Lục Lăng, Phàn Lâm liền ấp a ấp úng, ăn nói lắp bắp: "Anh... anh Lục không có ở văn phòng, anh ấy ra ngoài rồi."
Ban đầu Vân Ngưng cũng chẳng để bụng, nhưng nghe cái giọng điệu chột dạ, ấp úng của Phàn Lâm, trực giác nhạy bén mách bảo cô chắc chắn có vấn đề.
Vân Ngưng hồ nghi gặng hỏi: "Anh ấy đi đâu rồi? Tới chỗ nào mờ ám không tiện nói ra à?"
Phàn Lâm dường như bị dọa cho hoảng hồn: "Không phải là không thể nói, mà là tôi thực sự không biết anh ấy đi đâu! Khi nào anh ấy về, tôi sẽ nhắc anh ấy gọi lại cho cô ngay."
Tạm thời không tìm được tông tích của Lục Lăng, Vân Ngưng quyết định cứ tự mình lượn qua Viện Khí động xem xét tình hình trước.
Cô mượn một chiếc xe đạp. Vừa khéo lại đúng giờ tan tầm.
Quãng đường từ Viện 11 đến Viện Khí động khá xa, cô phải đạp xe ra bến để bắt xe buýt.
Nguy Minh Châu rảnh rỗi sinh nông nổi, lại không muốn về nhà sớm để phải đối mặt với sắc mặt khó đăm đăm của bố ruột. Ngày nào ông già cũng ca bài ca tra khảo xem tiến độ công việc nghiên cứu khoa học của cô hôm nay có bước đột phá gì mới không.
Sự nghiệp nghiên cứu của cô thì đào đâu ra đột phá, nhưng kỹ nghệ pha trà dạo này thì ngày càng lên tay, đạt đến cảnh giới thượng thừa rồi.
Cô nàng từng lóe lên ý định muốn biểu diễn nghệ thuật trà đạo cho bố mình thưởng thức, nhưng sợ bị ông xách chổi đ.á.n.h cho nát m.ô.n.g nên đành phải c.ắ.n răng từ bỏ. Thấy Vân Ngưng đi, cô liền vác xe lóc cóc bám theo.
Lúc hai cô gái vừa đi xuống lầu thì tình cờ đụng độ Lục Lăng đang bước lên.
Lục Lăng đã thay một bộ quần áo khác, chiếc áo sơ mi đổi sang màu đen tuyền, càng làm tôn lên vóc dáng cao ráo, mảnh khảnh của anh.
Khuôn mặt vẫn là cực phẩm mỹ nam đó, nhưng ánh mắt lại toát lên một vẻ sắc lạnh, thâm trầm khó tả.
Vân Ngưng nheo mắt, chòng chọc nhìn anh đầy vẻ nghi ngờ.
Đúng lúc Lục Lăng vừa nâng cổ tay lên định mở miệng chào hỏi, Vân Ngưng đã sa sầm nét mặt, vươn tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ áo sơ mi của anh, gằn giọng: "Đêm qua anh dạt đi đâu không về nhà? Tại sao lại thay áo sơ mi khác rồi? Thành khẩn khai báo mau!"
Lục Lăng: "..."
Nguy Minh Châu đứng phía sau, giơ tay làm động tác cứa cổ, khẩu hình miệng ra hiệu: "Anh-c.h.ế.t-chắc-rồi."
Lục Lăng: "..."
Anh bất lực giơ hai tay lên trời làm động tác đầu hàng.
Thấy trên cầu thang lúc này vẫn còn lác đác vài người đồng nghiệp qua lại, Vân Ngưng quyết định tạm thời tha cho Lục Lăng, chừa lại cho anh chút thể diện đàn ông.
Cô hừ lạnh một tiếng: "Chuyện này tối về nhà đóng cửa tính sổ sau. Bây giờ em đang có việc gấp cần anh giúp một tay. Anh có thể liên hệ với Viện Khí động giúp em được không, em đang cần mượn máy tính của họ để dùng. Chú Vương bảo anh có quen biết lớn bên đó."
Lục Lăng sững người, buột miệng: "Em cũng định mượn máy tính á?"
Cái chữ "cũng" từ miệng Lục Lăng vừa thốt ra lập tức khiến cả Vân Ngưng và Nguy Minh Châu như bắt được tín hiệu, đồng loạt bước tới ép sát anh.
Nguy Minh Châu hỏi xoáy: "Chữ 'cũng' ở đây là có ý gì?"
Vân Ngưng trợn mắt: "Anh đừng nói với em là... anh vừa từ Viện Khí động về đấy nhé?!"
Lục Lăng: "..."
Anh chột dạ lùi lại phía sau một bước, cái vẻ lạnh lùng đằng đằng sát khí lúc nãy lập tức bay sạch sành sanh không còn một mảnh. Anh cố nặn ra một nụ cười hòa hoãn, gượng gạo nhất có thể: "Chuyện này... lát nữa anh sẽ giải thích rõ ràng với em. Trước mắt em cứ nói qua về yêu cầu của bọn em đi đã."
Vân Ngưng càng nhìn cái bản mặt Lục Lăng càng thấy đầy rẫy sự khả nghi.
Đêm qua tự nhiên mất tích không về nhà, cũng chẳng buồn gọi điện thoại báo một tiếng, hôm nay lại còn lén lút thay áo sơ mi.
Rõ ràng bây giờ đang là giờ tan tầm, vậy mà anh lại mang cái bộ dạng vừa từ bên ngoài bước vào cơ quan?
Nguy Minh Châu nhanh nhảu đáp thay: "Nhu cầu của chúng tôi chính là đến Viện Khí động để mượn dàn máy tính!"
Vân Ngưng khẽ kéo áo Nguy Minh Châu, ra hiệu cho cô bạn tém tém cái miệng lại.
Vân Ngưng điềm tĩnh hỏi: "Rốt cuộc anh có giúp được không?"
"Anh..." Lục Lăng chần chừ, "Em cứ viết các thông số kỹ thuật và hiệu năng máy tính mà bọn em cần ra đây, anh sẽ đi liên hệ. Mượn được rồi anh sẽ báo lại ngay."
Vân Ngưng gật gù: "Thế cũng được."
Cô lục tìm một mảnh giấy nhỏ mang theo bên người, hí hoáy ghi lại mã hiệu của dòng máy tính cần mượn rồi dúi vào tay Lục Lăng.
Lục Lăng cầm tờ giấy lên liếc qua, đôi lông mày bất giác nhíu c.h.ặ.t lại thành một đường chỉ.
Vân Ngưng vỗ vai anh: "Giao hết phó thác cho anh đấy nhé."
Nói xong, cô thản nhiên quay gót tiếp tục bước xuống lầu.
Lục Lăng luống cuống, có vẻ căng thẳng: "Em đi đâu đấy?"
Vân Ngưng cười như không cười, buông lời châm chọc: "Giờ tan làm thì đương nhiên là đi về nhà rồi, em đâu có giống như Kỹ sư Lục đây, đến tận lúc tan ca mới bắt đầu vác mặt đi làm cơ chứ."
Lục Lăng ho khan hai tiếng chữa ngượng: "Hôm nay anh còn có việc phải tăng ca."
Vân Ngưng đi thẳng xuống lầu, không thèm ngoái đầu lại: "Thì đúng rồi, anh còn bận sấp mặt đi mượn máy tính cho em nữa cơ mà."
Lục Lăng đứng trên cầu thang nhíu c.h.ặ.t mày. Đợi bóng lưng Vân Ngưng khuất hẳn, anh mới mở tờ giấy trong tay ra xem lại một lần nữa.
Chuyện quái quỷ gì thế này, sao lại trùng khớp đúng y cái mẫu máy tính mà anh vừa mới lặn lội đi mượn ban nãy?!
Lục Lăng vội vã sải bước đi nhanh lên lầu.
Bên ngoài, Nguy Minh Châu đạp xe đuổi theo kịp Vân Ngưng: "Tối nay chúng ta ra nhà hàng ăn một bữa cho đã đi? Tự nhiên tôi thèm ăn món sủi cảo ngoài tiệm quá. Tiện thể mua sẵn một phần mang về cho dì, tối nay nhà cậu khỏi phải đỏ lửa nấu nướng nữa."
Vân Ngưng cười khẩy: "Không đi ăn tiệm nữa, tớ muốn đến Viện Khí động một chuyến."
"Hả? Cậu vừa mới giao phó trọng trách mượn máy tính cho kỹ sư Lục rồi cơ mà, cậu tự mò đến đó làm cái gì nữa?"
"Cái tên đó á?" Vân Ngưng liếc mắt lên tầng trên của tòa nhà, "Chắc chắn một trăm phần trăm là anh ta đang giấu giếm tớ chuyện mờ ám gì đó. Tớ phải bám đuôi theo đến tận Viện Khí động để bắt quả tang."
Nguy Minh Châu hít hà: "Ây da."
Đúng là cuộc sống vợ chồng lúc nào cũng phải đấu trí đấu dũng, so chiêu với nhau. Xem kìa, trên đời này làm gì tồn tại cái gọi là "vợ chồng tương kính như tân, hòa thuận êm ấm" cơ chứ.
Hai cô gái hì hục đạp xe hướng thẳng về phía Viện Khí động.
Mãi cho đến lúc lên xe buýt trung chuyển, sắc mặt Vân Ngưng mới có chút giãn ra, không còn hằm hằm như lúc nãy nữa.
Hai người chọn hàng ghế băng cuối cùng, vị trí ngay sát cửa lên xuống.
Nguy Minh Châu sắm vai tổ tư vấn tình cảm, ra sức an ủi: "Cậu đừng nghĩ ngợi nhiều, chắc chắn không phải chuyện tày đình gì đâu. Cậu không thấy thái độ của kỹ sư Lục đối với cậu đặc biệt, khác hoàn toàn so với người ngoài sao?"
Vân Ngưng bĩu môi: "Khác ở chỗ nào?"
"Anh ấy cố tình lấy lòng cậu đấy! Cái người lạnh lùng như anh ta mà lại biết cách đi lấy! Lòng! Của! Người! Khác! Cậu có để ý cái ánh mắt của anh ấy lúc nãy không, nhìn cứ như hận không thể quỳ rạp xuống đất để xin cậu tha mạng ấy."
Vân Ngưng: "..."
Cô có phải là quái vật ăn thịt người đâu mà anh phải sợ hãi đến mức đó?
Vân Ngưng vẫn xị mặt, phụng phịu: "Chẳng qua là anh ấy bị ám ảnh, sợ tớ thôi. Hồi xưa tớ (nguyên chủ) từng làm nhiều chuyện quái đản, để lại bóng đen tâm lý quá lớn trong lòng anh ấy rồi."
"Thật thế sao?" Nguy Minh Châu nheo mắt hoài nghi, "Tớ thì lại có linh cảm mãnh liệt là anh ấy đang thích cậu đấy?"
Vân Ngưng hừ hừ trong cổ họng: "Anh ta á? Dạo này hành tung mờ ám, không hề thành thật chút nào, làm sao có chuyện thích tớ được? Cậu dẹp cái suy nghĩ đó đi."
Nguy Minh Châu: "..."
Thế này mà còn bảo không phải là thích?
Nguy Minh Châu chắc nịch phán: "Anh ấy có thích cậu hay không thì tôi không dám cá cược, nhưng có một điều tôi dám khẳng định chắc nịch một trăm phần trăm: Cậu bây giờ đang cực kỳ, cực kỳ thích Lục Lăng."
Vân Ngưng nhíu mày cãi bướng: "Hai bọn tớ là vợ chồng hợp pháp, đương nhiên tớ phải thích anh ấy rồi."
Nguy Minh Châu nhướng mày đầy ẩn ý: "Cái 'thích' mà tớ nói không phải là cái thứ tình cảm trách nhiệm nghĩa vụ khô khan đó đâu, mà là cái kiểu si mê, thích đến mức không dứt ra được ấy."
Nói rồi, cô nàng đưa tay lên mặt phẩy phẩy giả vờ quạt gió: "Ngồi cạnh cậu mà tôi ngửi thấy mùi giấm chua bay nồng nặc, bốc lên xộc thẳng vào mũi rồi đây này."
Vân Ngưng: "..."
Quả thực tình cảm cô dành cho Lục Lăng lúc này...
Vân Ngưng không buồn chối cãi nữa, nhưng vẫn cố vớt vát lại chút thể diện: "Không phải là tớ ghen tuông bóng gió đâu! Chẳng qua chỉ là thay mỗi cái áo sơ mi thôi mà, lại chẳng phải là lén lút hú hí với người phụ nữ khác, có gì đáng để mà ghen? Tớ bực mình là bởi vì..."
Vân Ngưng nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m: "Tại sao anh ấy lại giấu giếm tớ chứ! Tớ là người vô cùng hiểu chuyện, biết điều và thấu tình đạt lý cơ mà, có khó khăn gì tại sao không thể huỵch toẹt ra nói thẳng với nhau."
"Cứ nhìn cái thái độ 'muốn ăn tươi nuốt sống người ta' của cậu bây giờ, tớ thật lòng khuyên anh ấy không nên nói thẳng ra thì hơn," Nguy Minh Châu đ.â.m chọt không thương tiếc, "Lát nữa xuống xe việc đầu tiên cậu cần làm là mua ngay một chai soda mát lạnh để hạ hỏa, xả bớt cục tức, tiện thể trung hòa lại cái mùi giấm chua loét này đi nhé."
Vân Ngưng: "..."
Trạm xe buýt nằm ngay sát cổng Viện Khí động nên được đặt tên luôn là "Trạm Viện Khí động". Hai người vừa nhảy xuống xe, chỉ cần băng qua đường là tới nơi.
Nguy Minh Châu hỏi kế hoạch tác chiến: "Cậu tính tiếp cận mượn máy bằng cách nào đây?"
Vân Ngưng hạ giọng, thì thầm đầy bí hiểm: "Trước tiên chúng ta phải phục kích, tìm một mục tiêu để mai phục đã."
Nguy Minh Châu tròn mắt: "Hả?"
Vân Ngưng bắt đầu vạch chiến lược: "Tớ đã cất công điều tra kỹ rồi. Cái kẻ cản đường, từ chối cho chúng ta mượn máy chính là Chủ nhiệm Thôi Điền của bên đó. Ông Thôi này từng có ân oán cãi vã tung trời với người của Viện mình, nghe đâu là xích mích cá nhân chứ không liên quan gì đến công việc. Lão ta vì thù riêng mà hẹp hòi từ chối cũng là điều dễ hiểu. Kế hoạch của chúng ta là phải túm được một người bên đó, dùng lời lẽ ngon ngọt để moi móc, dò la thông tin, xem thử lịch trình sử dụng của chiếc máy tính đó có thực sự kín mít không có lấy một khe hở như lão ta nói hay không."
Nguy Minh Châu gãi đầu bối rối: "Nhưng vấn đề là chúng ta lạ nước lạ cái, chẳng quen biết ma nào ở đây cả, biết tìm ai để moi tin bây giờ?"
Vân Ngưng nhếch mép, ánh mắt lóe lên tia ranh mãnh: "Chú Vương đã cung cấp cho tớ một vài đặc điểm nhận dạng rồi. Cứ nhắm vào mấy người có lối tư duy mạch thẳng, đầu óc đơn giản mà tiếp cận!"
Nguy Minh Châu như bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi đ.á.n.h đét: "Hiểu rồi! Ý cậu là, muốn đào hố đưa người ta vào tròng thì phải chọn mấy đứa ngây thơ, khờ khạo đúng không?"
"Chuẩn không cần chỉnh! Nhưng nhớ là phải hành động bí mật, tuyệt đối không được để lão Thôi Điền kia bắt thóp xem ai là người đã tuồn tin ra ngoài, tránh mang vạ lây cho người ta."
Bàn bạc thống nhất xong xuôi, hai nữ thám t.ử nghiệp dư bắt đầu rảo bước hướng về phía cổng Viện Khí động.
Khung giờ sinh hoạt của Viện Khí động cũng y chang như Viện 11. Lúc này trước cổng lác đác chỉ có vài bóng công nhân, hai người lính gác bồng s.ú.n.g đứng gác nghiêm trang ở cổng chính.
Vân Ngưng đang đảo mắt như rang lạc để lùng sục mục tiêu tiềm năng thì bỗng nhiên một tiếng thét ch.ói tai x.é to.ạc không gian vang lên: "Á! Đụng trúng người rồi!"
Cùng lúc đó, tiếng phanh xe ma sát với mặt đường rít lên một âm thanh ch.ói tai, rợn người.
Vân Ngưng giật mình quay ngoắt đầu lại. Đập vào mắt cô là cảnh tượng một cô gái mặc áo khoác màu đỏ ch.óe đang liều mạng băng cắt ngang qua đường. Chiếc ô tô phanh gấp không kịp đã tông thẳng, hất văng cô gái ngã sõng soài xuống đất.
Nhưng điều kỳ lạ là, ngay khi vừa bị đ.â.m, cô gái áo đỏ bật dậy nhanh như chớp, chẳng màng đến sống c.h.ế.t, cuống cuồng chộp lấy chiếc cặp da xám rơi lăn lóc trên mặt đất rồi tiếp tục cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía trước, để lại người tài xế vẫn còn đang ngồi ngây ngốc, hóa đá sau vô lăng chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Đúng lúc đó, từ phía cửa phụ của Viện Khí động, một nhóm người hớt hải lao ra đuổi theo. Trong số đó có một người đàn ông đeo kính cận dày cộp, đặc điểm nổi bật nhất là trên má trái có một nốt ruồi đen khá to.
