Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 245
Cập nhật lúc: 25/02/2026 23:17
Phàn Lâm tự nhủ trong lòng: Sau này nhất định phải kiếm một cô bạn gái dễ lừa mới được.
Lục Lăng nhanh ch.óng tranh thủ ghi điểm: "Anh cũng đã điều tra ra được một số thông tin quan trọng. Vinh Thanh Mạn và Cát Na là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, bố mẹ hai bên cũng là bạn bè thân thiết nên Vinh Thanh Mạn nắm rất rõ tình hình của Cát Na."
Phàn Lâm cũng muốn thể hiện bản thân một chút, nhưng khổ nỗi cậu ta chẳng quen biết gì Cát Na, đành ngậm ngùi "A a a..." vài tiếng vô nghĩa.
Lục Lăng tiếp tục báo cáo: "Cát Na đúng là đã kết hôn, nhưng cô ấy gần như không bao giờ về thăm nhà mẹ đẻ. Tuy nhiên, mẹ cô ấy lại thường xuyên đến chỗ ở của cô ấy để chăm sóc, mỗi tháng đều đặn ở đó khoảng mười ngày. Chỗ ở hiện tại của Cát Na nằm trong một khu tập thể mới xây, anh đã xin được địa chỉ cụ thể rồi đây, đưa cho em."
Phàn Lâm: "A ba a ba a ba..."
Cầm tờ giấy ghi địa chỉ nhà Cát Na trên tay, Vân Ngưng gật đầu hài lòng: "Biểu hiện rất tốt."
Phàn Lâm: "A ba a ba..."
Vân Ngưng nheo mắt, cười tủm tỉm nhìn Phàn Lâm: "Cậu vẫn chưa chịu khai thật à?"
Phàn Lâm: "..."
Cậu ta biết nói gì bây giờ? Chẳng lẽ khai thật là mình đang tham gia một cuộc thử nghiệm chống lại người ngoài hành tinh sao?
Cái lý do củ chuối đó đến trẻ con ba tuổi cũng chẳng tin, mà kể cả Vân Ngưng có tin thật đi chăng nữa... thì kiểu gì cậu ta cũng bị ăn đòn nhừ t.ử.
Vân Ngưng ra lệnh: "Thôi được rồi, nể tình các người cũng có chút thành ý. Coi như lập công chuộc tội, hai người đi theo tôi đến khu nhà Cát Na một chuyến xem xét tình hình."
Lục Lăng ngạc nhiên: "Bọn anh cũng đi sao?"
"Đúng vậy," Vân Ngưng thở dài bất lực, "Cô ấy vốn dĩ đã sợ em rồi, nếu em đường đột xuất hiện một mình, e là sẽ làm cô ấy hoảng loạn. Em đã rủ Minh Châu đi cùng rồi. Dù sao phòng các người dạo này cũng đang rảnh rỗi, đi theo giúp một tay đi."
Cát Na hiện đang sống tại một căn hộ thuộc khu nhà ở phân phối cho cán bộ công nhân viên chức nhà nước.
Khu nhà này mới được xây dựng cách đây vài năm nên cơ sở vật chất còn khá mới và khang trang hơn hẳn những khu tập thể cũ.
Vân Ngưng nhanh ch.óng tìm được căn hộ của Cát Na. Cô đưa mắt ra hiệu cho Nguy Minh Châu.
Nguy Minh Châu xách giỏ trái cây đã chuẩn bị sẵn, tiến đến gõ cửa.
Trước khi đến đây, Lục Lăng đã cẩn thận gọi điện thoại đến nhà bố mẹ đẻ Cát Na để xác nhận. Được biết hai ông bà đều đang ở nhà, không ai đến thăm con gái hôm nay cả.
Nguy Minh Châu gõ cửa hai lần nhưng bên trong vẫn im lìm, không có tiếng động gì.
Bất ngờ, cánh cửa nhà đối diện hé mở. Một người phụ nữ thò đầu ra ngó nghiêng, thấy người lạ liền định đóng cửa lại ngay. Nguy Minh Châu nhanh chân chặn cửa lại: "Chị ơi!"
Người phụ nữ dừng tay lại.
Nguy Minh Châu nở nụ cười tươi rói, thân thiện hỏi: "Chị ơi cho em hỏi thăm chút ạ, Cát Na không có nhà sao chị? Em là bạn của cô ấy."
"Bạn bè á?" Người phụ nữ trố mắt ngạc nhiên, "Nó mà cũng có bạn bè sao? Tôi cứ tưởng nó chỉ có mỗi ông chồng thôi chứ."
Nguy Minh Châu giả vờ ngây ngô: "Người đàn ông đó là chồng cô ấy ạ?"
"Chồng con gì cái ngữ ấy," người phụ nữ bĩu môi khinh bỉ, "Có ai làm chồng mà chẳng bao giờ ngủ lại nhà vợ qua đêm không? Thỉnh thoảng lắm mới thấy lão ta ghé qua, mà cũng chỉ chớp nhoáng hai ba tiếng đồng hồ là lặn mất tăm. Ban đầu tôi còn nghi ngờ con bé này là bồ nhí được đại gia bao nuôi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nhìn cái điệu bộ dở dở ương ương, thần trí không bình thường của nó thì chắc không phải. Mà thôi, tôi cũng chẳng rõ quan hệ giữa hai người đó là gì đâu."
Những lời nói của người hàng xóm lọt vào tai Vân Ngưng đang đứng nấp ở cầu thang phía trên khiến cô bàng hoàng.
Cát Na không phải đã kết hôn danh chính ngôn thuận sao? Cô ấy chỉ đang sống chung với một người đàn ông có mối quan hệ mập mờ?
Gia cảnh nhà Cát Na vốn không khá giả gì, vậy mà cô ấy lại sở hữu nhiều quần áo đẹp, trang sức đắt tiền. Chẳng lẽ tất cả đều là do người đàn ông kia chu cấp?
Người phụ nữ hạ thấp giọng thì thầm: "Điều kỳ lạ nhất là, có một dạo mẹ nó đến ở lì đây suốt. Lúc đó tôi thấy bụng nó to lùm lùm, cứ tưởng mẹ nó đến để chăm sóc bầu bí, chuẩn bị ở cữ. Ai dè bẵng đi mấy tháng sau, cái bụng bầu tự nhiên biến mất tiêu."
Nguy Minh Châu sững sờ: "Biến mất á?"
"Chứ còn gì nữa!" Người phụ nữ bắt đầu thao thao bất tuyệt, kể lể với vẻ bất mãn ra mặt, "Chẳng biết là lén lút đi phá thai, hay là đẻ xong rồi đem vứt bỏ, hoặc giả là bị gã đàn ông kia bế đi mất rồi? Cái bụng to tướng thế kia, ít nhất cũng phải bảy tám tháng rồi chứ ít gì. Vậy mà đùng một cái phẳng lì. Cô là bạn nó hả? Về mà khuyên nhủ nó đi, con gái con lứa còn trẻ măng, làm gì thì làm chứ đừng có dấn thân vào mấy cái chuyện đồi bại, thất đức đó."
Vân Ngưng quay sang nhìn Lục Lăng.
Lục Lăng lắc đầu: "Anh hoàn toàn không biết chuyện này."
Ở dưới lầu, Nguy Minh Châu vẫn tiếp tục khai thác thông tin: "Ngoài người đàn ông đó và mẹ cô ấy ra, còn có ai hay lui tới đây nữa không chị?"
"Có chứ, thỉnh thoảng cũng thấy một cô gái trẻ trạc tuổi cô đến thăm, nhưng không thường xuyên lắm. Người đến nhiều nhất vẫn là gã đàn ông của con bé Cát Na. Gã đó... chậc chậc, nhìn cũng phải ngót nghét bốn mươi tuổi đầu rồi." Người phụ nữ miêu tả sống động, "Mỗi lần gã ta đến là y như rằng con bé lại la hét ầm ĩ. Mà không phải kiểu la hét bình thường đâu nhé, nghe cứ như... nói sao nhỉ, cảm giác như nó rất sợ hãi, chống cự gã đàn ông đó vậy. Bình thường lúc lão ta không đến thì con bé cư xử cũng bình thường lắm. Thế mà hôm qua lão ta vừa đến một cái, chẳng biết con bé bị kích động cái gì mà chạy tót ra ngoài đường luôn."
Vậy ra người kích động Cát Na phát điên không phải là Vân Ngưng.
Từng m.a.n.g t.h.a.i rồi cái t.h.a.i biến mất bí ẩn, lại thêm sự xuất hiện của một người đàn ông khả nghi.
Thậm chí mẹ ruột của Cát Na còn định kỳ đến "chăm sóc".
Vân Ngưng rùng mình, không dám suy diễn tiếp.
Nguy Minh Châu chào tạm biệt người hàng xóm, xách giỏ trái cây đi lên chỗ Vân Ngưng: "Giờ tính sao? Còn gõ cửa nữa không?"
Sự việc có vẻ phức tạp và u ám hơn Vân Ngưng tưởng tượng rất nhiều.
Vân Ngưng trầm ngâm suy tính, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Lục Lăng và Phàn Lâm.
Cuối cùng, cô chỉ tay vào Phàn Lâm: "Lát nữa tôi sẽ ra mặt gõ cửa trước, sau đó đến lượt cậu."
Phàn Lâm ngơ ngác: "Tôi có quen biết gì cô ta đâu, tự nhiên bắt tôi đi làm gì?"
"Để kiểm chứng xem rốt cuộc cô ấy sợ tôi hay là sợ đàn ông hơn."
Phàn Lâm gật gù: "Đi thì đi, nhưng tại sao không chọn anh Lục? Anh ấy uy tín hơn tôi nhiều mà."
Vân Ngưng thản nhiên đáp: "Đương nhiên là phải chọn người nào có tướng mạo hung dữ một chút rồi."
Phàn Lâm và Nguy Minh Châu đồng loạt đứng hình.
Phàn Lâm chỉ tay vào mặt mình: "... Cô bảo tôi nhìn hung dữ hơn anh Lục á?"
Nguy Minh Châu cũng không tin vào tai mình: "Mắt cậu có vấn đề gì không đấy?"
Vân Ngưng nghiêm túc quan sát hai người đàn ông một lượt nữa, rồi khẳng định chắc nịch: "Nhìn kiểu gì thì Lục Lăng trông cũng hiền lành, dịu dàng hơn hẳn mà."
Phàn Lâm: "..."
Thôi xong, mắt thẩm mỹ của bà chị dâu này hỏng nặng rồi.
Vân Ngưng tiến đến trước cửa, nhẹ nhàng gõ cửa và cất giọng êm ái: "Cát Na ơi, là mình đây. Mình đến đây là muốn chân thành xin lỗi cậu về chuyện năm xưa. Cậu có nhà không?"
Khoảng mười mấy giây sau, cánh cửa bất ngờ hé mở.
Cát Na với khuôn mặt tái nhợt, nép mình sau cánh cửa, ánh mắt đầy lo âu, sợ sệt nhìn Vân Ngưng.
Trông thần sắc cô ấy có vẻ khá ổn định, nhưng cô ấy không mở hẳn cửa sắt bên ngoài, chỉ đứng sau lớp lưới sắt nhìn ra.
Qua lớp lưới sắt, Cát Na nhận ra khuôn mặt Vân Ngưng. Ban đầu là sự ngỡ ngàng, sau đó chuyển sang căng thẳng tột độ: "Cô..."
Vân Ngưng vội vàng giải thích: "Xin lỗi cậu nhé, năm ngoái mình bị t.a.i n.ạ.n xe hơi nên bị mất trí nhớ, rất nhiều chuyện trong quá khứ mình đều quên sạch rồi. Nghe mọi người kể lại là hồi xưa mình đối xử với cậu rất tệ, nên hôm nay mình muốn đến đây để chính thức xin lỗi cậu. Nếu cậu..."
Vân Ngưng liếc mắt quan sát nhanh bên trong căn hộ: "Nếu cậu cần giúp đỡ bất cứ việc gì, cứ nói với mình. Mình hứa sẽ dốc hết sức để bù đắp những lỗi lầm ngày xưa."
Cát Na cúi gằm mặt xuống, im lặng không nói một lời.
Vân Ngưng kiên nhẫn đợi thêm hai phút nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì, cô đành thử thăm dò: "Cậu vẫn ổn chứ? Có thấy trong người khó chịu ở đâu không? Có cần mình giúp gọi bác sĩ hay là... báo công an không?"
Đôi mắt Cát Na d.a.o động dữ dội.
Vân Ngưng đang định nói thêm vài câu trấn an thì bất ngờ Phàn Lâm từ trên cầu thang lao xuống như một cơn lốc: "Vân Ngưng!"
Vân Ngưng giật b.ắ.n mình, theo phản xạ quay sang nhìn Cát Na.
Quả nhiên, ngay khi nhìn thấy sự xuất hiện của Phàn Lâm - một người đàn ông lạ mặt, Cát Na hoảng loạn cực độ, lập tức đóng sầm cửa lại cái rầm.
Phàn Lâm gãi đầu cười trừ: "Xin lỗi xin lỗi, tại nãy tôi trượt chân nên lao xuống hơi nhanh."
Vân Ngưng nhíu mày suy nghĩ: "Vừa nãy hình như cô ấy định nói gì đó với tôi thì phải."
Phàn Lâm đề xuất: "Hay là để tôi đi trốn chỗ khác, cô thử gõ cửa hỏi lại xem sao?"
Vân Ngưng chưa kịp đồng ý thì tiếng giày cao gót nện cộp cộp vang lên từ phía cầu thang. Vinh Thanh Mạn tay xách túi, đang đi lên lầu.
Vừa nhìn thấy Vân Ngưng và Phàn Lâm đứng trước cửa nhà Cát Na, cô ta sững người lại, sau đó nổi cơn tam bành, lao tới chất vấn: "Sao cô lại mò đến tận đây?! Cô âm mưu cái gì hả? Chỗ ở của cô ấy là tuyệt mật, chưa từng tiết lộ cho ai biết, làm sao cô tìm ra được?! Vân Ngưng, cô hành hạ một mình Lục Lăng là quá đủ rồi, anh ta tự nguyện chịu đựng thì kệ anh ta, nhưng cô đừng hòng đụng đến Cát Na!"
Lục Lăng và Nguy Minh Châu nghe tiếng ồn ào liền vội vã chạy xuống.
Vinh Thanh Mạn cười khẩy đầy mỉa mai: "Các người kéo cả bầu đoàn thê t.ử đến đây làm gì? Định ép Cát Na phải tha thứ cho Vân Ngưng à? Các người lúc nào cũng chỉ biết lo nghĩ, bênh vực cho Vân Ngưng, có ai thèm đặt mình vào vị trí của Cát Na mà suy nghĩ cho cô ấy không? Nhỡ đâu sự xuất hiện của Vân Ngưng lại kích động bệnh tình của cô ấy tái phát thì sao?"
Nguy Minh Châu cố gắng giải thích: "Chúng tôi đến đây chỉ vì muốn tìm hiểu sự thật thôi."
"Sự thật rành rành ra trước mắt rồi đấy, các người thà tin lời biện hộ của Vân Ngưng còn hơn là tin vào mắt mình. Tôi hết lời để nói với các người rồi."
"Cô!" Nguy Minh Châu tức giận, "Cô không thể tin tưởng chúng tôi một chút được sao? Ngoài Vân Ngưng ra, trong nhóm chúng tôi có ai từng mang tiếng bắt nạt người khác bao giờ chưa!"
Vân Ngưng: "..."
Lời bênh vực này nghe sao mà chối tai thế không biết.
Phàn Lâm lên tiếng: "Hơn nữa, Vân Ngưng của hiện tại thực sự đã thay đổi hoàn toàn so với trước kia rồi, cô không thể phủ nhận điều đó được."
Vinh Thanh Mạn cười nhạt: "Nhưng nỗi đau của Cát Na thì vẫn còn nguyên vẹn như ngày hôm qua, đúng không?"
"Cô!"
"Thôi đủ rồi," Vân Ngưng lên tiếng can ngăn cuộc tranh cãi vô bổ, cô quay sang nói với Vinh Thanh Mạn, "Chúng ta xuống dưới nhà nói chuyện đi."
Vinh Thanh Mạn hừ lạnh.
Vân Ngưng bồi thêm một câu đầy ẩn ý: "Chắc cô cũng không muốn để Cát Na nghe thấy những chuyện chúng ta sắp bàn bạc đâu nhỉ?"
Vinh Thanh Mạn liếc nhìn cánh cửa sắt đóng kín mít, rồi hậm hực quay người đi xuống lầu.
Gió chiều thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh. Mặt trời đã lặn xuống núi, chỉ còn lại chút ráng chiều đỏ rực nơi chân trời.
Trời chập choạng tối, đèn đường chưa kịp bật sáng. Dưới gốc cây cổ thụ, mấy ông cụ đang tụ tập đ.á.n.h cờ tướng, phải ghé sát mắt vào bàn cờ mới nhìn rõ quân cờ.
Vân Ngưng đi xuống trước tiên. Cô ngước mắt nhìn lên tầng trên, xác định cửa sổ nhà Cát Na quay về hướng sau tòa nhà nên sẽ không nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, lúc này cô mới mở lời: "Cô có biết Cát Na đã kết hôn với ai không?"
Vinh Thanh Mạn đáp trả đầy châm biếm: "Nếu tôi nhớ không nhầm thì cô cũng là gái đã có chồng rồi mà, sao tự nhiên lại quan tâm đến chồng người khác thế?"
Vân Ngưng phớt lờ sự mỉa mai đó, tiếp tục truy vấn: "Hàng xóm của cô ấy kể rằng cô ấy từng mang thai, cái bụng to tướng tầm bảy tám tháng rồi. Nhưng đùng một cái cái t.h.a.i biến mất tăm. Cô có biết đứa bé đó đi đâu rồi không?"
Vinh Thanh Mạn sững sờ: "Cái gì mà m.a.n.g t.h.a.i cơ? Cô ấy làm gì có con? Thần trí cô ấy không ổn định như thế, làm sao mà sinh con đẻ cái được, không sợ di truyền bệnh tật cho con sao?"
Xem ra Vinh Thanh Mạn cũng hoàn toàn mù tịt về chuyện này.
"Người đàn ông cô ấy lấy làm chồng là ai? Tại sao hai vợ chồng lại không sống chung với nhau? Kỹ sư Vinh à, tôi không hề có ý định quấy rầy cuộc sống yên bình của Cát Na đâu. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, cuộc sống hiện tại của cô ấy hoàn toàn không bình thường chút nào. Thực tế là cô ấy cũng không sợ tôi đến mức như cô nghĩ đâu. So với tôi, cô ấy dường như sợ đàn ông hơn rất nhiều. Cô có dám chắc chắn rằng phản ứng hoảng loạn của cô ấy hôm qua là do nhìn thấy tôi, chứ không phải do sự hiện diện của hai gã đàn ông kia không?"
Một loạt thông tin chấn động ập đến dồn dập khiến não bộ Vinh Thanh Mạn bị quá tải, cô ta nhất thời không thể tiếp nhận nổi: "Khoan đã, cô nói rõ ràng lại xem nào? Cái gì mà sợ đàn ông? Cô đừng có hòng chối tội, đổ vạ cho người khác! Tất cả bi kịch này đều là do cô gây ra!"
Vân Ngưng mỉm cười điềm tĩnh: "Ban đầu tôi còn định tìm cô để khai thác manh mối, nhưng xem ra cô cũng chẳng biết gì hơn tôi. Thay vì tốn thời gian đứng đây chỉ trích, buộc tội tôi, chi bằng cô dành thời gian đó mà quan tâm, tìm hiểu kỹ hơn về người bạn thân thiết của mình đi. Tạm biệt."
