Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không [thập Niên 80] - Chương 336: Chi Phí

Cập nhật lúc: 01/03/2026 14:02

Nghe đến đó, Sa Khúc lại nhảy dựng lên như bị chọc phải chỗ đau: "Lại còn đòi tiết kiệm chi phí nữa à??!"

Vân Ngưng sững lại một giây, từ tốn giải thích: "Thưa chú, chúng ta đang làm kinh tế, mục đích cuối cùng là bán được hàng và sinh lời. Việc tối ưu hóa và cắt giảm chi phí sản xuất là điều bắt buộc phải làm thì mới có lãi chứ ạ."

"Nhưng không thể vì thế mà đem tính mạng con người ra làm trò đùa được! Nhỡ xảy ra t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t người thì ai chịu trách nhiệm? Hơn nữa, cô nên nhớ cho kỹ, đây không phải là một cái xưởng cơ khí xó xỉnh nào đó, đây là đại viện Hàng không vũ trụ!" Sa Khúc kiêu hãnh vươn cao cổ, gương mặt bừng sáng niềm tự hào mãnh liệt, "Đã cộp mác đại viện thì làm cái gì cũng phải làm cho ra thứ tốt nhất, đỉnh cao nhất!"

Vân Ngưng: "..."

Đúng là một nhà lý tưởng chủ nghĩa hoàn hảo và cực đoan.

Vân Ngưng cố gắng mềm mỏng thuyết phục: "Chiếc xe đạp chúng ta sản xuất ra chắc chắn sẽ có chất lượng vượt trội bỏ xa các nhà máy khác. Nhưng chúng ta không thể bê nguyên xi bộ tiêu chuẩn khắt khe của tên lửa vũ trụ áp dụng cho một chiếc xe đạp chạy trên đường phố được. Việc thay thế bằng một loại hợp kim nhôm khác hoàn toàn có thể đáp ứng được các yêu cầu về độ bền mà vẫn đảm bảo chất lượng xuất sắc."

Sa Khúc vẫn giữ cái đầu ngẩng cao đầy kiêu hãnh: "Tôi xin nhắc lại, chúng ta là người của Hàng không vũ trụ!"

Ý tứ đã quá rõ ràng: Tiêu chuẩn tuyệt đối không được phép hạ thấp một ly một lai nào!

Vân Ngưng: "..."

Liên Khiết nhịn không được, đành lên tiếng xen vào: "Thế theo chú, một chiếc xe đạp như thế nào mới đạt tiêu chuẩn của chú?"

"Đó phải là một chiếc xe siêu việt! Phải chống chọi được với cái lạnh thấu xương và cái nóng nung người, hoàn toàn miễn nhiễm với mọi từ trường cực mạnh, và phải vận hành trơn tru trong mọi điều kiện môi trường khắc nghiệt nhất trên Trái đất!"

Liên Khiết: "..."

Vân Ngưng: "..."

Vân Ngưng rụt rè hỏi: "Cháu mạn phép hỏi một câu, cái môi trường 'cực hàn cực nhiệt' mà chú nhắc đến... là ở chỗ nào vậy ạ?"

"Ở Lương Án này đương nhiên là không có rồi," Sa Khúc hùng hồn đáp, "Thế còn vùng Bắc Cực thì sao? Đã làm ra sản phẩm thì tầm nhìn phải bao quát, phải hướng tới việc phục vụ toàn thể nhân loại chứ!"

Vân Ngưng nín lặng một lát rồi nhẹ nhàng hỏi lại: "Thế những chiếc xe đạp người ta đang bán nhan nhản ngoài kia... mang lên Bắc Cực không dùng được ạ?"

Sa Khúc: "..."

Hình như... cũng dùng được.

Liên Khiết vội vàng hắng giọng, cố gắng nói đỡ để cứu vãn thể diện cho Sa Khúc: "Thực ra thì vào mùa đông giá rét, dây xích xe đạp cũng hay bị đóng băng kẹt cứng lắm. Chúng ta tính toán xa hơn một chút cũng là điều nên làm."

Được lời như cởi tấm lòng, Sa Khúc vội vã gật đầu lia lịa: "Đúng, đúng, ý tôi chính là như thế."

Vân Ngưng cạn lời: "..."

Cô lật nhanh bản kế hoạch đến phần phân tích vật liệu: "Chú xem giúp cháu nhé, cháu đã dành thời gian nghiên cứu và so sánh rất kỹ các thông số kỹ thuật của hai dòng nhôm 7075 và 6061. Về cơ bản, độ bền và khả năng chịu lực của sê-ri 6061 hoàn toàn dư sức để chế tạo một chiếc xe đạp chất lượng cao."

Sa Khúc vẫn trợn mắt ngoan cố: "Đã làm là phải làm cái xịn nhất!"

Vân Ngưng nhả nốt con bài tẩy: "Nhưng chi phí sản xuất của nó chỉ bằng một phần ba so với loại kia thôi."

Sa Khúc ngập ngừng: "Chúng ta phải... Ơ, sao cô không nói sớm cái điểm đó?"

Ông cúi đầu cắm cúi đọc lại bản kế hoạch: "Nếu thực sự có thể ép giá thành xuống chỉ còn một phần ba, thì mức giá bán ra sẽ tiếp cận được với nhiều đối tượng khách hàng hơn. Xem chừng cái dự án này của các cô cũng có cửa sáng đấy chứ."

Cuối cùng thì Sa Khúc cũng chịu gạt bỏ định kiến và bắt nhịp với công việc.

Một khi đã vào guồng, ông làm việc cực kỳ nghiêm túc, không hề qua loa đại khái, liên tục đưa ra những góp ý chuyên môn vô cùng đắt giá cho Vân Ngưng.

Trong khi đó, ở một căn phòng nhỏ khác, Trình Nguyên vừa giải quyết xong núi công việc trên bàn.

Tranh thủ lúc văn phòng vắng vẻ, ông vươn vai thư giãn gân cốt rồi đứng dậy cầm chiếc phích nước định rót một cốc.

Phích nước đã cạn khô, Trình Nguyên đành xách bình ra hành lang tìm chỗ lấy nước nóng.

Vừa thò đầu ra ngoài, đập vào mắt ông là cảnh Sa Khúc đang bị một đám người vây quanh, bản thân lão ta thì đang múa tay múa chân, thao thao bất tuyệt diễn thuyết chuyện gì đó vô cùng hăng say.

Trình Nguyên ngạc nhiên hỏi một nhân viên đi ngang qua: "Đám người đó đang làm cái gì thế?"

Nhân viên kia nhanh nhảu đáp: "Dạ, Kỹ sư Sa đang bàn bạc công việc với Kỹ sư Vân đấy ạ."

Trình Nguyên sửng sốt: "Bọn họ vẫn chưa đi sao?"

Ai trong viện này mà chẳng biết cái nết của Sa Khúc, vừa cứng đầu, ngang ngạnh lại cực kỳ bài xích cái trò thương mại hóa. Chính vì thế nên Trình Nguyên mới cố tình đẩy lão ra làm bình phong cản đường Vân Ngưng và Liên Khiết.

Nhân viên kia tiếp lời: "Đâu chỉ là chưa đi, cháu thấy họ bàn luận với nhau rôm rả, vui vẻ lắm cơ."

Trình Nguyên: "..."

Hả?

Cái quái gì đang diễn ra vậy??

Trình Nguyên bán tín bán nghi, rón rén bước lại gần nhóm của Sa Khúc.

Chỉ thấy Sa Khúc đang mặt mày hớn hở, nước bọt văng tung tóe "diễn thuyết": "Bản vẽ thiết kế này hoàn toàn có thể ứng dụng vào thực tế! Chỉ cần các cô tuân thủ đúng những hướng dẫn kỹ thuật của tôi, tôi cam đoan chiếc xe đạp làm ra sẽ bay cao, bay xa hơn cả xe Phượng Hoàng, và bền bỉ, trường tồn vĩnh cửu hơn cả xe Vĩnh Cửu!"

Trình Nguyên: "..."

Ông căng mắt ra nhìn kỹ lại khuôn mặt đang hớn hở kia.

Đúng là cái bản mặt đáng ghét ngàn năm không đổi của lão Sa Khúc rồi, không thể lẫn đi đâu được.

Thế quái nào mà lão Sa Khúc này cũng bị tẩy não, phát điên theo bọn họ rồi!!

Ngày hôm nay quả là một ngày gặt hái được nhiều thành công ngoài mong đợi đối với Vân Ngưng và Liên Khiết. Ít nhất thì họ cũng đã chèo kéo được sự hỗ trợ chuyên môn từ hai vị sừng sỏ là Hạ Bằng Vân và Sa Khúc.

Nút thắt kỹ thuật đã được tháo gỡ. Việc cần làm tiếp theo là khẩn trương chế tạo ra một chiếc xe đạp mẫu, rồi từ đó mới nghiên cứu phương án tối ưu hóa quy trình để đưa vào sản xuất hàng loạt với mức giá thành rẻ nhất mà vẫn đảm bảo được chất lượng.

Khi hai cô gái quay trở lại văn phòng, đập vào mắt họ là cảnh tượng Nhiễm Nghi đang chui tọt vào không gian làm việc chung của nhóm bốn người.

Mạnh Hải đang tận tình chỉ bảo cho cô nàng cách đọc bản vẽ kỹ thuật: "Đường nét đứt ở chỗ này biểu thị cho..."

Nhiễm Nghi chống cằm, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào bản vẽ, chăm chú lắng nghe từng lời của cậu nhóc.

Liên Khiết liếc nhìn hai người họ một cái, nhưng chẳng nói năng gì.

Vân Ngưng thấy lạ bèn lên tiếng hỏi: "Chị Nhiễm Nghi sao tự dưng lại có nhã hứng nghiên cứu bản vẽ thế này?"

"Thấy mọi người ai cũng hừng hực khí thế, chị đây cũng không thể tụt hậu lại phía sau được chứ," Đôi mắt Nhiễm Nghi lấp lánh sự sùng bái, "Cậu nhóc Mạnh Hải này giỏi thật sự luôn ấy! Cái gì cậu ấy cũng thông tỏ! Nhìn cái phong thái này đâu có giống một cậu bé học việc lặt vặt chút nào!"

Mạnh Hải gãi đầu, thật thà phân trần: "Chị cứ nói quá, em thực sự chỉ là nhân viên chạy vặt thôi mà. Em cũng mới tốt nghiệp khóa học bổ túc ban đêm chứ đâu."

"Trường bổ túc!!" Nhiễm Nghi thốt lên kinh ngạc, "Học bổ túc mà trình độ đã thượng thừa thế này rồi, nếu ngày xưa em mà thi đỗ đại học chính quy thì bây giờ chắc chắn đã chễm chệ ngồi ghế kỹ sư ngang hàng với họ rồi! Ông trời đúng là bất công, cùng mang kiếp con người, cùng cắp sách tới trường, sao khoảng cách năng lực giữa chúng ta lại xa vời vợi thế này."

Liên Khiết cau mày, quay về chỗ ngồi của mình. Cô cầm cốc nước lên, vừa nhấp từng ngụm nhỏ vừa đưa mắt quan sát động tĩnh của hai người kia.

Vân Ngưng mỉm cười giải thích: "Trường hợp của Mạnh Hải hơi đặc biệt một chút chị ạ. Thành tích học tập của cậu ấy vốn dĩ rất xuất sắc, thừa sức đỗ vào Đại học Lương Án rồi. Đáng tiếc là do hoàn cảnh gia đình xảy ra biến cố nên cậu ấy đành dang dở việc học. Sau này việc em ấy vào học ở trường bổ túc của Đại học Lương Án cũng là do chính các giáo sư trong trường chủ động tìm đến tận nhà vận động đấy."

Chuyện một giảng viên đại học cất công lặn lội đi tìm một sinh viên học bổ túc đủ để chứng minh năng lực của Mạnh Hải xuất chúng đến mức nào.

Minh Vũ cũng lên tiếng xác nhận: "Bình thường tụi này vẫn xem Mạnh Hải như một kỹ sư thực thụ để trao đổi và tranh luận các vấn đề chuyên môn đấy."

"Nhắc mới nhớ, dạo gần đây Mạnh Hải cũng đóng góp công sức vào không ít dự án quan trọng rồi. Có lẽ đã đến lúc cậu nên chuẩn bị hồ sơ để xét duyệt chức danh Kỹ sư đi là vừa."

Nhiễm Nghi nghe xong càng thêm trầm trồ thán phục: "Em đúng là tuổi trẻ tài cao."

Mạnh Hải vội vàng xua tay khiêm tốn: "Chị khen quá lời rồi, em có làm được cái gì to tát đâu."

"Thế này mà còn bảo không to tát?" Nhiễm Nghi trợn mắt, "Em có biết Đại học Lương Án trong mắt bọn chị là một tượng đài như thế nào không? Mặc kệ thực tế nó xếp hạng mấy, nhưng trong lòng chị, nó luôn là ngôi trường số 1 toàn quốc! À không, số 1 toàn thế giới luôn!"

Mạnh Hải vẫn khăng khăng không nhận ra sự xuất sắc của bản thân.

Nhiễm Nghi thở dài cảm thán: "Vừa tài giỏi xuất chúng lại vừa khiêm tốn nhún nhường, xem ra đây là vấn đề thuộc về nhân cách rồi. Nhân cách của em quá tuyệt vời."

Mạnh Hải đỏ mặt ngượng ngùng: "... Em thật sự rất bình thường mà."

Cậu đưa mắt nhìn sang Vân Ngưng.

Nhìn người ta xem, tuổi đời còn trẻ măng mà đã leo lên tận chức Kỹ sư cao cấp rồi, lại còn là vị Kỹ sư cao cấp trẻ tuổi nhất trong lịch sử của đại viện. So với tốc độ thăng tiến vũ bão của Vân Ngưng, sự nỗ lực của cậu chẳng bõ bèn gì.

Nhiễm Nghi dường như đọc được suy nghĩ của Mạnh Hải, cô nàng bĩu môi: "Em mang bản thân đi so sánh với cô ấy làm gì? Cô ấy là dạng người 'bật h.a.c.k' (dùng phần mềm gian lận), vượt ngoài quy luật tự nhiên rồi!"

Trên đời này thử hỏi có mấy ai đọ lại được với cái độ "bá đạo" của Vân Ngưng chứ?

Đang mải nói chuyện, Vân Ngưng bất chợt nhận ra Liên Khiết nãy giờ vẫn im lìm không lên tiếng.

Cô liếc nhìn Mạnh Hải, rồi lại liếc sang Liên Khiết, trong lòng tựa hồ đã hiểu ra vấn đề.

Liên Khiết vẫn làm bộ hờ hững, ánh mắt lơ đãng nhìn vào cốc nước lọc.

Vân Ngưng rón rén bước tới, ghé sát tai Liên Khiết trêu chọc: "Nước lọc nhạt phèo mà cô nương cũng nhấm nháp từ tốn thế, bộ có hương vị đặc biệt lắm hả?"

Liên Khiết: "..."

Cô lườm Vân Ngưng một cái xéo xắt: " Em kiếm chuyện chọc ngoáy chị đấy à."

Vân Ngưng giả vờ ngây thơ hỏi ngược lại: "Thế em phải đi chọc ngoáy ai bây giờ?"

Liên Khiết hất cằm về phía Mạnh Hải: "Nhân vật chính đang ngồi chình ình đằng kia kìa."

Cô lại đưa mắt nhìn về phía Mạnh Hải và Nhiễm Nghi.

Hai người họ lại bắt đầu chụm đầu vào nhau m.ổ x.ẻ bản vẽ. Nhiễm Nghi còn tiện tay nghiêng người lấy một cây b.út máy mới tinh tươm đưa cho Mạnh Hải.

Liên Khiết đặt mạnh cốc nước xuống bàn.

Vân Ngưng phải c.ắ.n c.h.ặ.t răng, vận hết nội công mới không bật cười thành tiếng: "Để bụng rồi chứ gì?"

Liên Khiết chối đây đẩy: " Chị mà thèm để bụng á? Em đùa chắc. Cậu ta là cậu ta, chị là chị, giữa hai người bọn chị vốn dĩ chẳng có gì có thể xảy ra. Thêm nữa, cậu ta vừa thông minh lại vừa ngoan ngoãn, có người để mắt tới, thích cậu ta cũng là chuyện bình thường. Tốt thôi, chị rất mừng cho cậu ta."

Liên Khiết tuôn một tràng giang đại hải, Vân Ngưng vẫn chỉ im lặng mỉm cười nhìn cô.

Liên Khiết: "..."

Cái sự tĩnh lặng của Vân Ngưng khiến cô mất kiên nhẫn: "Sao em không nói gì?"

Vân Ngưng tủm tỉm cười: "Tớ đã bảo chị để bụng chuyện của cậu ta đâu, tự chị nhảy dựng lên tuôn một tràng giải thích đấy chứ."

Liên Khiết đỏ mặt tía tai: "..., VÂN! NGƯNG!"

Vân Ngưng vỗ vai bạn, chân thành khuyên nhủ: " Em thấy cứ đ.á.n.h bài ngửa là tốt nhất. Giống như em này, thích thì nhích, không thích thì giải tán. Chỉ cần không làm ra mấy chuyện trái với đạo lý luân thường, thì mọi chuyện đều dễ giải quyết."

Hai má Liên Khiết đã đỏ ửng lên, nhưng cô vẫn cứng miệng: " Chị thực sự không có ý đó với cậu ta."

"Chắc chắn không?"

"Chắc chắn."

"Một chút xíu xiu cũng không?"

"Không có là không có!"

Vân Ngưng nhún vai: "Nếu vậy thì em ra mặt cổ vũ, tác hợp cho Nhiễm Nghi tấn công Mạnh Hải nhé?"

Liên Khiết: "..."

" Chị đùa thôi, đùa thôi," Vân Ngưng cười lớn, " Chị chỉ sợ cậu sau này lại hối hận thôi. Đừng có cái kiểu ghen tuông ngầm như thế. Chị cứ nhìn em mà học tập này, nhà em có Lục Lăng đẹp trai l.ồ.ng lộng như thế, mà em có bao giờ phải lo lắng, thấp thỏm gì đâu."

Liên Khiết hừ lạnh một tiếng, nét mặt cũng giãn ra đôi chút: "Kỹ sư Lục trong mắt chỉ có duy nhất hình bóng của em, em đương nhiên là rung đùi ngồi hưởng thái bình rồi."

Vân Ngưng tự đắc nhướng mày.

Anh "chồng đảm" nhà cô quả thực khiến cô vô cùng an tâm.

"Nhưng mà... Kỹ sư Lục phong độ ngời ngời như thế, chắc chắn vệ tinh vây quanh cũng không ít đâu," Liên Khiết nở nụ cười đầy ẩn ý, như muốn "trả đũa" Vân Ngưng, "Bây giờ hai người không làm việc cùng một chỗ nữa, cậu không sợ có hồ ly tinh nào nhòm ngó, cuỗm mất anh ấy sao?"

Vân Ngưng tỉnh bơ, hoàn toàn không bị trúng kế khích tướng: "Cả cái viện này ai mà chả biết Lục Lăng là hoa đã có chủ. Đã biết người ta có vợ rồi mà còn cố tình sán vào thì đó là vấn đề về đạo đức, nhân phẩm. Còn nếu Lục Lăng mà 'bắt sóng' đáp lại, thì chứng tỏ nhân phẩm của cả hai người đều có vấn đề. Mà đối với loại người có vấn đề về nhân phẩm, em thèm vào mà dây dưa níu kéo. Thôi, tan ca rồi, về nhà!"

Trên đường về, Vân Ngưng phải đi ngang qua Viện 11. Ban đầu cô tính bảo Lục Lăng tan ca xong cứ đợi ở viện, rồi hai vợ chồng cùng nhau về. Nhưng Lục Lăng lại khăng khăng nằng nặc đòi sang tận Tổng bộ để đón cô.

Hôm nay Vân Ngưng diện một bộ váy do chính tay Nguy Minh Châu thiết kế, kết hợp cùng vài món trang sức lấp lánh, khoác thêm chiếc túi xách sành điệu. Trông cô rực rỡ và lộng lẫy chẳng khác nào mấy cô minh tinh điện ảnh trên poster.

Cô đứng chờ trước cổng một lúc lâu mà chẳng thấy tăm hơi Lục Lăng đâu, đành phải vòng vào phòng bảo vệ mượn điện thoại gọi về văn phòng anh.

Phàn Lâm nghe máy và báo lại rằng Lục Lăng đang kẹt chút việc đột xuất, dặn cô cứ đợi thêm một lát.

Không muốn đứng ngoài cổng chờ đợi chán ngắt, Vân Ngưng quyết định vào thẳng Viện 11 tìm Lục Lăng. Dẫu sao thì cô cũng đang nhớ cái bầu không khí thân thuộc của Viện 11 da diết.

Đặc biệt là nhớ cái nhà ăn siêu cấp ngon miệng của viện.

Vì Vân Ngưng vẫn chưa sắm xe đạp, mà từ Tổng bộ về Viện 11 chỉ có một con đường độc đạo, nên cô cũng không lo bị lạc hay lỡ mất Lục Lăng trên đường.

Cô lững thững cuốc bộ đến Viện 11. Đồng chí lính gác cổng đã quá nhẵn mặt cô, nên thủ tục cũng nhanh gọn lẹ, chỉ cần ký tên vào sổ là được cho qua.

Hiện tại, quy định an ninh đã được phân cấp rõ ràng: qua cổng lớn phải đăng ký một lần, muốn vào tòa nhà nghiên cứu khoa học lại phải đăng ký và xin phép thêm lần nữa.

Vân Ngưng không có ý định vào tòa nhà nghiên cứu, cô chỉ muốn tản bộ quanh khuôn viên viện hóng gió, nên chỉ đăng ký ở cổng lớn.

Lang thang một vòng khá lâu, Vân Ngưng mới thấp thoáng thấy bóng dáng Lục Lăng.

Theo sau anh là một nhóm chừng chục người, dáng vẻ thư sinh, ăn mặc chỉnh tề giống như sinh viên.

Đồng chí cảnh vệ đứng gần đó nhận ra Vân Ngưng, bèn chủ động thông báo: "Hôm nay có đoàn sinh viên của Đại học Lương Án đến tham quan kiến tập đấy cô ạ."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.