Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Chương 2

Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:16

Tuyết lất phất bay, gió lạnh thấu xương.

Đêm đầu tiên vào vương phủ, với Thủy Nhan đây là đêm ấn áp nhất trong suốt mùa đông này. Quý Lăng Dương cho Thủy Nhan ngủ ở chiếc giường nhỏ ngay trong gường của hắn.

Trong phòng ánh lửa phập phồng. Tràn ngập ấp áp, sưởi ấp cả tâm hồn nhỏ bé của Thủy Nhan.

Có lẽ Thủy Nhan sẽ không hiểu, thân phận của Quý Lăng Dương là gì ? Càng không hiểu được vương phủ này rốt cục là như thế nào? Cũng sẽ không hiểu tính khí của vị chủ từ này.

Nhưng vào lúc này, nàng nguyện ý hiểu rằng hắn là người tốt. Trong mùa đông giá rét này, hắn có thể cho nàng ấm áp ,còn nói sẽ bảo vệ nàng

Thủy Nhan trở mình. Đem mặt mình vùi vào trong chăn,lặng lẽ thở đều, miệng không ngừng lẩm nhẩm:

Nhận lộc trả công, nhận lộc hồi công

Thủy Nhan mơ mơ màng màn nói mớ, nhưng lời nói thật sự kiên quyết, trên khuôn mặt non nớt hiện rõ vẻ kiên định mà người trưởng thành cũng khó có được.

Nhiều ngày chìm trong mệt mỏi, nên nhất thời kiến Thủy Nhan ngủ quên. Lúc nàng tỉnh đây, trên mặt Mục tiên sinh ẩn chút tức giận.

Quý Lăng Dương chần chờ không chịu uống hết bát cháo trong tay, lúc thấy Thủy Nhan hắn vẫy tay ý bảo nàng lại gần. Nhưng Thủy Nhan không giám. Nàng hiểu rõ cái gì gọi là tôn ti trật tự.

Quý Lăng Dương nhìn Thủy Nhan đứng nguyên tại chỗ không chịu nhúc nhích thì kẽ thở dài. Hắn cũng lười cưỡng bách nàng:

Mục tiên sinh. Chuyện hôm qua ta nói vói ngươi, ngươi còn nhớ chứ.

Mục tiên sinh lộ vẻ khó xử, hắn nhíu mày nhìn qua Thủy Nhan:

Thập nhất vương gia, có cần thật sự phải làm như vậy không. Nàng bây giờ còn nhỏ vạn nhất sâu này đối với vương gia ngài không trung tâm thì…

Mục tiên sinh càng nói càng thấy không ổn. Quý Lăng Dương để bát đũa xuống, thở ra một hơi. Sắc mặt tái nhợt hiện lên tia khí phách.:

Thủy Nhan ngươi quì xuống.

Quý Lăng Dương lẩm bẩm mở miệng. Nhưng thanh âm lại khiến Thủy Nhan không rét mà run. Thanh âm này cùng với khối cơ thể tái nhợt bệnh tật kia, một chút cũng không đồng. Thủy Nhan sửng sốt, nếu là vì ngủ quên mà bị trách phạt thì thật sự là nàng phải quỳ xuống. Thủy Nhan quì gối trước mặt Quý Lăng Dương, đôi mắt trong suốt nhìn vào hắn.

Thủy Nhan, ngươi có hay không sẽ trung thành với ta cả đời. Cho dù là đối mặt với sự lụa chọn sống c.h.ế.t sinh t.ử của bản thân, ngay vào lúc nguy hiểm nhất người vãn sẽ trung thành với ta chứ? -Thanh âm Quý Lăng Dương sang sảng hữu lực tựa hồ như tính toán từ trước.

Thủy Nhan ngây ngốc, những gì nàng nói hôm qua không phải đã nói rõ rồi sao? Cần gì phải…..

Đúng!- Thủy Nhan lần nữa trả lời Quý Lăng Dương.

Quý Lăng Dương gật đầu vui vẻ . Khóe môi hiện lên chút ấm áp. Nhìn vào khuôn mạt tươi cười kia, Thủy Nhan cùng cảm thật vui hơn.

Mục tiên sinh ngươi nghe rõ chứ, hiên tại người ta cần chính là như vậy.

Quý Lăng Dương kéo Thủy Nhan đứng dậy, tự tay phủi từng mảng bụi bẩn bám trên váy nàng, khiến má Thủy Nhan phút chốc hiện lên từng mảng hồng, trong mắt là sự kinh ngạc.

Mục thở dài, bất đắc dĩ, cúi đầu:

Vương gia, ta đã hiểu.

Quý Lăng Dương gật nhẹ, nhìn qua Thủy Nhan, cười nói:

Từ nay ngươi đi theo Mục tiên sinh học tập chút kiến thức. Nhưng ngươi vẫn là nữ tỳ của ta, vẫn như cũ hầu hạ ta hết thảy. Như vậy về sau ngươi sẽ rất mệt mỏi. Ngươi có thể hoàn thành sao?

Thủy Nhan mơ hồ đối với yêu cầu của Quý Lăng Dương, có chút không hiểu. Tại sao lại làm như vậy? Có mục đích gì ở đây? Bọn họ rốt cuộc muốn làm cái gì.

Thủy Nhan cho dù có phải bỏ mạng cũng sẽ hoàn thành.

Thủy Nhan trả lời. Trong lòng thầm nhủ, nhận ơn người ta thì phải đền đáp. Cần gì phải để ý nhiều như vậy. Kể từ hôm nay , mạng của Thủy Nhan thuộc về chủ từ. Tất thảy những thứ của Thủy Nhan đều thuộc về chủ từ. Nghĩ gì nhiều những thứ vô nghĩa. Mục tiên sinh giắt tay Thủy Nhan:

Đi theo ta.

Của phòng mở ra. Tuyết lạnh theo đó thổi vào. Thủy Nhan nhận thấy cơn mưa tuyết hôm qua, giờ đã trở thành bão tuyết. Thủy Nhan không biết mình sẽ đi đến chỗ nào. Bản năng, quay đầu về phía Quý Lăng Dương, mong tìm được đáp án. Hiện lên trong mắt nàng là nụ cười đầy tham vọng cùng ánh mắt rực lên tia thị huyết.

Đầm Vân Ảnh lững thững nhàn nhã , vật đổi sao dời, đã mấy mùa thu đã qua, phù du vẫn trôi, trong cõi đất tời trăm người thay đổi. Vua tôi thần t.ử, cha con, tất cả giờ ỏ đâu? Hay như phù du mà trôi giạt trên dòng hoàng giang vậy??

Thời gian trôi và trôi, đông qua xuân tới, tại Lưu Vân này . 10 năm đã trôi qua.

Quý Lăng Dương giang hai tay, trường bào màu trắng ,được một đôi tay bé nhỏ khoác lên người hắn, giúp hắn mặc vào.

Cúi người, Thủy Nhan thuần thục giúp hắn buộc đai lưng, nghiêm túc vuốt lại những vết nhăn, có trên tà áo, lại giúp hắn mặc thêm áo ngoài. Nàng xoay người vắt khô khăn lụa. Nhẹ nhàng giúp Quý Lăng Dương lau mặt

Vương gia, thỉnh dùng bữa!

Nha hoàn chuẩn bị xong bữa sáng, Thủy Nhan cũng mặc xong áo cho Quý Lăng Dương. Hắn híp mắt, nhìn vẻ bận rộn của Thủy Nhan. Thân thể quá mức gầy gò của 10 năm trước giờ đây trở nên mượt mà duyên dáng. Đầy vẻ thướt tha, mềm mại

Mặc dù gương mặt nàng không tín là tuyệt mĩ khuynh thành. Nhưng cũng là 1 vẻ chim sa cá lặn, đặc biệt là đôi mắt sáng long lanh hữu thần. Hút hồn bất kĩ nam nhân nào, nhìn sau vào đôi mắt đó.

Quý Lăng Dương cứ như vây mà nhìn Thủy Nhan ,đột nhiên mỉm cười:

Sáng mai thức dậy rời giường, đã được ngắm mĩ nhân.Âu cũng là một loại hưởng thụ.

Lời của Quý Lăng Dương bỗng chốc khiến Thủy Nhan bật cười. Bỏ qua lời trêu đùa của chủ nhân, Thủy Nhan lại bận rộn bên bàn ăn, đầu tiên nàng lấy ngân châm thử qua 1 lượt tất cả thức ăn trên bàn, tiếp tới nàng lại dùng một cái thìa nhỏ nếm qua toàn bộ thức ăn có trên bàn, qua chừng 1 khắc, thấy chắc rằng mọi thứ vẫn bình thường. Thủy Nhan mới nhẹ nhàng mở miệng:

Vương gia, có thể dùng bữa sáng rồi .

Quý Lăng Dương hơi cười, chậm rãi ngồi vào ghế ngẩng đầu nhìn qua Thủy Nhan

Ngươi như vậy thử độc cho ta. Không sợ có 1 ngày sẽ mất mạng sao?

Mạng của Thủy Nhan là của chủ từ!

Thủy Nhan nhàn nhạt trả lời trên mặt vẫn là vẻ bình tĩnh. Quý Lăng Dương nhìn qua gương mặt kiều mị nhưng không kiến người khác chán ghét của Thủy Nhan hài lòng cười, mà hắn vẫn là một vẻ tái nhợt bệnh hoạn như xưa.

Hắn từng đ.á.n.h cược, hiện tại là hài lòng, Thủy Nhan này thật sự vì hắn tận trung, dâng hiến cuộc đời nàng.

Hoàn thành tốt mọi thứ, Thủy Nhan lại đến bên Quý Lăng Dương lấy ra túi thơm, bên trong tỏa ra mùi mai vàng, thơm ngát. Cẩn thận mang bên hông hắn, sao đó lại lấy 1 chiếc áo lông cừu, giúp hắn mặc vào, Thủy Nhan mở cửa phòng, cung kính nói:

Vương gia, đi đường cẩn thận.

Quý Lăng Dương có chút sửng sốt, vuốt nhẹ gò mà Thủy Nhan, nhẹ giọng nói:

Chờ ta trở về!

Đầu ngón tay ôn nhu vuốt trên gò má Thủy Nhan ,làm nàng xấu hổ đỏ bường mặt, chút phấn hồng trên ngò mà giờ lại càng khiến gương mặt đỏ hơn.

Quý Lăng Dương vuốt lại cần cổ áo choàng ,bước nhanh ra khỏi phòng, Thủy Nhan nhan nhìn vào bóng lưng thanh mảnh của nam nhân vừa bước vào tuyết trắng, khóe miệng gương lên chút vui vẻ

Mười năm nay , nàng cùng chủ t.ử cùng ăn cùng ngủ,không có chút chểnh mảng công việc cùng bổn phận của mình,trong mười năm này nàng cuối cùng cũng hiểu rõ thân phận của Quý Lăng Dương. Tuy rằng vương vị là của hắn, nhưng ở trong vương phủ này hắn cũng là tứ diện sở ca. Ai ai cũng mong hắn nhanh nhanh c.h.ế.t sớm đi một chút. Đặc biệt là vị di nương năm đó. Tuy hài t.ử của nàng không có 1 chút ảnh hưởng tới vương vị. Có điều đối với vị Vương gia do chính thất sở sinh này. Vẫn là căm hận tới tận xương tủy.

Dung mọi biện pháp, sở hết mọi thủ đoạn để lật độ vương vị này. Trong khi huynh đệ khác của Quý Lăng Dương cùng chằm chằm chằm nhìn vào vị trí đó. Thủy Nhan thật sự không hiểu danh vị vương gia này thì có gì hay? Chẳng lẽ có nó sẽ hạnh phúc hơn sao?

Trong 10 năm này, nàng chỉ cảm thấy Quý Lăng Dương so với bất kì người nào đều mệt mỏi hơn. So với tất cả mọi người đều cẩn phải đề phòng cảnh giác hơn. Mà Quý Lăng Dương tuy bên ngoài nhu nhược, vô tranh quyền thế. Nhưng bên trong thì ngầm kết bè kéo cánh. Sự thông minh cùng tái trí của hắn , làm cho quan viên trong triều đối vói hắn càng thêm kính trọng. Mà nhiều hơn vẫn là bội phục. Nhưng Thủy Nhan biết, hắn làm vậy cũng không vì bảo vệ vương vị của mình. Cũng không phải để kẻ khi dẽ hắn phải nếm mùi đau khổ. Mà hắn đang lưu dữ, nung nấu một thứ dã tâm to lớn. Dã tâm hắn mang Thủy Nhan không cách nào hiểu được. Cái mà hắn muốn không phải vương phủ hùng vĩ. Cũng không phải tước vị vương gia. Cái mà hắn muốn là toàn bộ thiên hạ này. Là chiếc ghế màu hoàng kim. Hắn hận đương kim hoàng đế vô năng không có cốt cách. Xã tắc thì để cho ngoại bang xâm lược, dân chúng thì lầm than, thuế má lại ngày 1 tăng lên. Thủy Nhan thở dài cười nhạt rồi lắc đầu.

Quý Lăng Dương để cho nàng học cầm, kì , thư,họa, dạy nàng cách mị hoặc nhân tâm, khiến bên ngoài nàng là 1 tiểu thư khuê các. Nhưng bên trong lại dạy nàng cách dụng độc thế nào, điều độc ra sao. Dạy nàng biết cách dùng tằm ti ( tơ mỏng- tương truyền là băng hỏa bất phạm đao kiêm bất phân, bền chắc vô cùng) mà g.i.ế.c người. một thân tố khiết ( bạch tố, thanh khiết) bên ngoài, nhưng bên trong nhuộm đầy m.á.u tanh .

Nhớ rõ lần đầu tiên nàng g.i.ế.c người – kẻ đến hành thích Quý Lăng Dương- bàn tay run rẩy không ngừng, mặt mũi trắng bệch, vương lại m.á.u tay của kẻ c.h.ế.t dưới tay nàng. Nàng hoảng sợ. nhưng nhìn khuôn mặt mỉm cười của hắn, đôi mắt ôn nhu của Quý Lăng Dương. Một khắc đó , lòng nàng dần bình tĩnh lại. Ấm áp lan tỏa khắp thân . Một khắc đó, cho du nàng biến thành ác ma, cho dù cha đã dạy nàng. Không nên có ý hại người, ác giả ác báo, sớm muộn gì cũng bị trừng phạt. Nhưng giờ phút nàng nàng thấy không sao cả, vì kiếp này, mạng nàng cũng đã là của hắn. Dù cho lòng bàn tay dính đầy m.á.u tanh. Nàng cũng cam nguyện nghe theo hắn.

Tin vào hắn.

Thủy Nhan đem chăn chiếu ra xếp gọn. Ga màn mới được thay. Tỉ mỉ chỉ lí hết thảy:

Quý Lăng Dương đi?

Thanh âm hổn hển thở dốc vang lên phía sau Thủy Nhan.Thủy Nhan khẽ nheo mày, đáy mắt lướt qua tia kinh bỉ.

Nếu giờ ngươi chạy nhanh lên 1 chút thì vẫn có thể đuổi kịp vương gia. Còn nữa tục danh của vương gia không phải để cho ngươi gọi bừa bãi

Thủy Nhan xoay người, nhìn qua nam nhân trước mắt. Mày rậm, mắt sáng, bờ môi đẹp. Cũng xem là 1 mĩ nam. Lên tiếng chỉ trích.

Úc Kì hừ lạnh. Sau đó rất tự nhiên mà ngồi vào ghế thái sư. Nhìn qua điểm tâm còn dư lại trên bàn ăn:

Thân thể bạc nhược đó của Quý Lăng Dương con cần 1 thị vệ như ta nữa sao? Thân thủ của hắn còn tốt hơn cả ta nữa. Hơn đều là hắn không có chờ ta, cố ý đi trước.

Úc Kì cầm mấy khối điểm tâm ngọt bốc ăn, thì bị Thủy Nhan đ.á.n.h ngăn lại.

Muốn ăn, tự mình xuống phòng bếp. Đồ ăn thừa của người khác ngươi cũng muốn ăn?

Thủy Nhan bất đắc dĩ lắc đầu. Úc kì ung dung gác chân lên,làm như phát hiện ra cái gì đột ngột hỏi Thủy Nhan.

Thủy Nhan ngươi hãy đổi sang phòng bên cạnh đi. cho dù ngươi ngủ ở nhà trong nhưng người trong phủ ai cũng nói, ngươi đã bị Quý Lăng Dương …….

Úc Kì không nói hết lời vì hắn nhìn thấy mặt Thủy Nhan biến sắc. Hắn bất đắc dĩ thở dài , hắn biết Thủy Nhan 10 năm, Lần đầu tiên thấy nàng là lúc nàng đi theo Mục tiên sinh đến gặp sư phụ hắn. Để cho sư phụ hắn dạy nàng cánh dùng độc tàn nhẫn. Mà nàng- một nữ oa mới 8 tuổi-cực kì nghiêm túc học tập. Trên mặt không hiện chút bất mãn nào. Cho dù phải dùng chính mình nếm độc phẩm đi chăng nữa:

Thủy Nhan sau này Quý Lăng Dương sẽ lấy vợ. làm sao có thể đẻ cho ngươi ngủ lại chỗ này. Hơn nữa trong con mắt Quý Lăng Dương, chúng ta chẳng qua chỉ là những quân cờ không hơn không kém. Nếu hắn đối với ngươi có nữa điểm cảm tình. Hắn sẽ không để ngươi học ba cái thứ đó.

Lời nói đầy thâm ý, tuy rằng Úc Kì vẫn luôn khâm phục kế sách là tài trí của Quý Lăng Dương có điều sự lãnh huyết ẩn chứa trong đó cũng khiến người ta mở rộng tầm mắt.

Hơn nữa hắn để Thủy Nhan học tập không ngừng cách dùng độc cũng như kĩ xảo g.i.ế.c người. Cũng bắt nàng học cách mị nhân. Lại cũng cho nàng học cầm , kì, thư, họa. Có thể thấy, nàng không chỉ là 1 tiện tỳ hộ pháp đơn giản như thế. Mà có lẽ nàng sẽ trở thành kĩ nữ của 1 nam nhan nào đó. Thay Quý Lăng Dương làm vật lấy lòng, thay hắn lôi kéo kẻ đối với hắn là hữu dụng. Mà nữ nhân ngốc nghếch này………… Thủy Nhan đơn thuần cho ràng những việc hắn làm chỉ là muốn tốt cho nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD