Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Chương 3

Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:16

Thủy Nhan nhanh nhẹn sửa lại hết chăn màn ga gối. Trong lòng có chút không thoải mái. Khó chịu dâng lên trong ánh mắt, tiến đến trước mặt Úc Kì.

Vương gia đối với chúng ta như vậy, sao trong mắt hắn chúng ta chỉ là quân cờ được .. nếu là quân cờ, tại sao vào sinh nhật chúng ta còn nhớ đến mà chuẩn bị quà. Lúc chúng ta đổ bệnh thì ân cần hỏi thăm. Vào lần đầu tiên ta bị độc phát hắn có thể lo lắng tới rối loạn như thế. Hắn có thể làm được nhiều việc vậy sao?

Thủy Nhan cuống cuồng biện hộ. Tức giận đỏ mắt.

Úc Kì há hốc nhìn Thủy Nhan, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, đối với sự ngu dại của cô gái này, hắn còn có thể mở miệng sao? Hắn còn có thể nói cái gì? Nếu như mà mở miệng làm nữ nhân này tức thêm thì chỉ có tổ rước họa vào thân thôi.

Úc Kì đứng lên vô vỗ tay áo dày cộm:

Thủy Nhan ngươi chớ quên, hắn là chủ từ của chúng ta, hắn đối tốt với chúng ta chung quy cũng là muốn, nhìn thấy hồi bào từ chúng ta mà thôi……. Có khi là vì chính mình tạo cho mình 1 con đường lui.

Úc Kì bày lên 1 vẻ vui vẻ đùa cợt, không dám dùng thái độ nghiêm túc, hay ngữ điệu tỉnh táo mà nói ra vấn đề. Hắn chỉ là muốn dùng vẻ đùa cợt này giúp Thủy Nhan tỉnh tảo lại suy ngẫm 1 chút.

Mạng của ta là của vương gia, hắn muốn ta c.h.ế.t, ta c.h.ế.t…. Tuyệt đôi nghiêm túc. Cho dù về sau hắn có vương phi của mình. Cho dù trong mắt hắn không có ta. Cho dù vậy ta cũng toàn tâm toàn ý là báo đáp hắn.

Thủy Nhan sang sảng hữu lực nói. Phẳng phất như là lời tuyên thệ từ tận linh hồn.

- Đối với việc hắn cưới vương phi ngươi không thương tâm?

Úc Kì nhìn thoáng qua Thủy Nhan, cực độ nghi ngờ, vì hắn biết rõ, Thủy Nhan đỗi với Quý Lăng Dương không chỉ có tình chủ tớ đơn thuần. Có lẽ còn có thứ tình yêu thiếu nữ u u mê mê.

Thương tâm!

Thủy Nhan bât thốt ra, không cần thiết giấu giếm, bởi vì Úc Kì quen nàng 10 năm , là người hiểu nàng rõ nhất, cũng là người hiểu nàng muốn cái gì nhất.

Ngươi sẽ làm sao?

Úc Kì không hiểu nổi Thủy Nhan, hắn không ngờ nàng sẽ thẳng thắn mà thừa nhận như thế.

Ta sẽ tiếp tục ở bên cạnh vương gia, đối vơi vương phi mà hắn chọn cũng tuyệt đội tận tâm, bởi vì ta la nô tỳ của vương gia, ta chỉ muốn cả đời ở bên cạnh hắn, cho tới lúc hắn c.h.ế.t hoặc là ta c.h.ế.t.

Thủy Nhan nở nụ cười xinh đẹp, những lời này là nguyện vọng của nàng, đơn giản vô cùng không cần nhiều cố gắng. mà nguyện vọng này sẽ thực hiện được, bởi vì nàng tin tưởng Quý Lăng Dương sẽ không đuổi nàng đi. Cả đời sẽ không.

Ta cứ nghĩ là ngươi thích Quý Lăng Dương. Đối với thê t.ử mà hắn cưới, ngươi có lẽ chỉ hận không thể đem vương phi tương lai ra g.i.ế.c.

Úc Kì khà khà cười, hắn thật không biết kiếp trước Quý Lăng Dương làm cái gì mà đời này hắn có thể có 1 nô tỳ trung thành tới vậy.

Thủy Nhan trên mặt ửng đỏ, đối với lời của Úc Kì chỉ có thẹn thùng. Kì thật nàng cũng không hiểu cái gì là thích,cũng không hiểu nam nữ yêu nhau mà trên sách có viết, nhưng nàng với Quý Lăng Dương không có thứ tình cảm giống như vậy. Không phải là tình cảm chủ tớ như vậy. Mà nàng đối với thứ tình cảm này đều cự lực áp chế. Bởi tôn ti chi phân, chủ tơ cách biệt. Nàng cũng chỉ biết hiểu và hiểu.

Thủy Nhan cô nương, nhị di nương đưa đến cao dưỡng ẩm, nói là để vương gia dùng,nha hoàn mang đến 1 cái hộp màu đem đưa cho Thủy Nhan

Thủy Nhan có chút sửng sốt, nàng không biết vị di nương này lại muốn giở trò gì đây. Tiếp nhận cái hộp, Thủy Nhan nhìn Úc Kì bất đắc dĩ thở dài..

Thấy nha hoàn đã li khai, Thủy Nhan mở nắp hộp ngửi một chút t.h.u.ố.c mỡ bên trong, lông mày nàng nhíu c.h.ặ.t lại.

Bên trong có độc. Thủy Nhan cười khổ, đối vs vị nhị di nương này nàng quả thật là không có biện pháp.

Úc Kỳ duỗi lưng

Vị di nương này thật đã hết trò rồi sao? Ngoại trừ độc sáp, rắn độc, thì không còn trò gì khác sao, lại còn luôn luôn thất bại

Thủy Nhan cười cười , khẽ kéo tay áo, tại chính cánh tay của mình vẽ lên 1 chút cao mỡ, đối vs hành động của nàng, Úc Kì không cho là đúng. Khi tầng t.h.u.ố.c mỡ vừa thoa lên cánh tay nàng, trong nháy mắt trên cánh tayu Thủy Nhan đã xuất hiện từng mảng đỏ ửng, hơn nữa dị thương ngứa.

Nàng ta lần nào cũng là tiểu đả tiểu nháo, không biết cho đến khi nào mới làm được việc gì kinh thiên động địa. Úc Kì bất đặc dĩ lắc đầu, đối vói vị di nương này , hắn quả thật không còn biết nói gì.

Loại độc thuộc này ta còn chưa có giải d.ư.ợ.c… chờ 1 chút nữa còn phải đi tra lại sách t.h.u.ố.c.

Thủy Nhan nhan thờ ơ mở miệng, lúc quay đầu lại thì thấy Quý Lăng Dương, toàn thân dính tuyết đi tới.

Vương gia!

Thủy Nhan ngừng tay, đi tới bên Quý Lăng Dương, phủi đi những bông tuyết đậu trên vai hắn, nhưng nàng lại trông thất rõ ràng vẻ mặt đầy vui vẻ của Quý Lăng Dương, một loại vui vẻ từ tận đáy lòng hưng phấn vui vẻ.

Xem ra hôm nay vương gia có việc gì vui đúng không?

Thủy Nhan cởi bỏ áo khoác ngoài cho Quý Lăng Dương, xoay người lấy ra hà lô cho Quý Lăng Dương sưởi tay.

Thủy Nhan chờ một chút, ngươi rất biết cách ăn mặc, rất là đẹp, phải, thật đẹp, chờ 1 chút, lát nữa chúng ta đi kĩ viện ta hi vọng ngươi không bại trước những kĩ nữ ở đó.

Quý Lăng Dương lúc nói những lời này trên mặt tràn ngập vui vẻ. Úc Kì nhìn qua Quý Lăng Dương, hắn cảm thấy việc này có chút không ổn, cảm giác được có chuyện không hay sắp xảy ra.

Úc Kì ngươi ra ngoài trước, ta có chuyện cần nói với Thủy Nhan

Ánh mắt Quý Lăng Dương vẫn không rời Thủy Nhan. Trên gương mặt tái nhợt vẫn là vẻ ôn nhu không đổi, nhưng hiện tại trên gương mặt ấy hiện lên thêm 1 ánh d.ụ.c vọng.

Úc Kì gật nhẹ đầu, sau đó xoay người rời đi,nhưng lúc vừa tiến tới cửa phòng hắn không nhịn được mà quay đầu, trên mặt không chút buông lỏng…” Chẳng lẽ chuyện hắn dự đoán hôm nay sẽ trở thành sự thật?”

Sau khi Úc Kì rời đi, nụ cười trên mặt Quý Lăng Dương càng thêm rõ ràng, vẻ vui mừng phấn khởi “ tung tăng như chim sẻ”

Thủy Nhan ngươi đêm này phải thể hiện bản thân thật tốt, chỉ cần ngươi có thể khiến hắn vừa ý vui lòng, chẳng khác gì 1 nửa giang sơn đã thuộc về tay ta”

Biểu hiện của Quý Lăng Dương cùng với hưng phấn lan tỏa trên gương mặt hắn, cho dù là ai cũng có thể nhận ra là hắn đang rất rất vui vẻ, Thủy Nhan không hiểu lắm cái điều khiến hắn vui qua lời hắn nói, nhưng chỉ cần chủ từ vui vẻ, nàng phải trả giá cái gì nàng cùng không quan tâm, bởi vì đời này nàng chỉ ở bên cạnh hắn, cả đời này chỉ muốn vì hắn mà trả giá hết thảy. Chỉ cần 1 câu nói của hắn, muốn nàng mua vui cho ai đều không thành vần đề!

Vọng Xuân Lầu vẫn treo cao đèn l.ồ.ng màu đỏ như xưa,ngoài cửa cũng vẫn náo nhiệt như cũ, thế nhưng bên trong phòng lại yên tĩnh đến có phần thanh lãnh, có lẽ nơi có sức sống nhất nơi đây chính là hoa viên, thế nhưng nó lại mang một vẻ đẹp phồn thịnh, tinh xảo, duy mỹ, kể cả những thứ để trên bàn điểm tâm đều tinh tế, màu sắc đẹp mắt, tuyết đọng trên hòn giả sơn về đêm đều trở nên sáng bóng, lấp lánh.

Thuỷ Nhan tự tay chuẩn bị hết thảy mọi thứ, nàng không biết người hôm nay Quý Lăng Dương muốn gặp là ai, nhưng nàng biết rất rõ người này nhất định là không đơn giản, bởi Quý Lăng Dương đã từng nói qua, nếu như lôi kéo được người này, thì chẳng khác nào một nửa giang sơn đều quy về trên tay của hắn, nhưng… . Một người như thế thật sự dễ lôi kéo vậy sao? Hơn nữa lựa chọn kỹ viện… . Xem ra người này đoán chừng cũng không phải là người tốt.

Thủy Nhan điều chỉnh tiếng đàn, trên đầu chu sai lay động, đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át, đôi mắt ôn nhu như nước, làm cho ai thấy trong lòng đều cảm thấy yêu thích mà quay lại nhìn thêm vài lần.

Úc kì đứng ở bên ngoài lương đình nhìn Thuỷ Nhan bận rộn ở phía trong, trên mặt hắn ngưng trọng so với mọi khi sâu hơn vài phần. Hắn biết rõ Thuỷ Nhan vốn động lòng người, hắn biết rõ Thuỷ Nhan vốn mĩ lệ, đồng dạng, Quý Lăng Dương cũng biết hết thảy, hôm nay Quý Lăng Dương trăm phương ngàn kế an bài những thứ này, ai cũng biết tất cả đều vì mục đích và dã tâm của hắn nhưng Thuỷ Nhan lại trở thành vật hy sinh. Hôm nay muốn Thuỷ Nhan lấy lòng cái người kia, nếu không được coi trọng thì xem như nàng còn có phúc, nếu ngược lại thì ……..

Thuỷ Nhan ngồi vào chiếc ghế băng trong lương đình,khăn lụa mỏng màu vàng hoa xanh theo gió lạnh đong đưa.

“Úc kỳ nghe thủ khúc này một chút xem như thế nào? Làta học lúc trước, vốn định đàn cho Vương gia nghe, thế nhưng tai ngươi có phúc trước, mà ta nhân tiện cũng muốn xem xem âm sắc của cây đàn này một.” Thuỷ Nhan đưa tay đặt lên huyền cầm, sắc áo đỏ tươi phủ trên người càng làm khuôn mặt nàng thêm ôn nhu mềm mại.

Năm ngón tay chạm vào dây cung khiến Thủy Nhan đột nhiên có cảm giác thân thiết.Nàng thực sự rất thích đ.á.n.h đàn. Chỉ lúc đ.á.n.h đàn mới cảm thấy thích thú, quả thực tựa như thưởng rượu ngon hạng nhất vậy đồng dạng làm cho người ta kìm lòng không nổi mà mê say, lúc trước học đàn Mục tiên sinh từng nói nàng, tại sao có được tài năng thiên phú như vậy, nhưng chính nàng cũng không biết, nàng chỉ là thấy yêu cầm mà thôi.

Đầu ngón tay chuyển động, tiếng đàn thong thả cất lên, trầm lắng mà trôi chảy, nhẹ nhàng mà có khí chất.

Úc Kì có chút ngây ngốc, đây không phải là lần đầu tiên hắn nghe Thuỷ Nhan đ.á.n.h đàn, nhưng mỗi lần nghe đều khiến người nghe cảm thấy thần thanh khí sảng mà vạn phần yêu thích, bởi vì tiếng đàn của Thuỷ Nhan phảng phất đều là sự vui vẻ. Hắn dường như chưa bao giơ nghe qua Thuỷ Nhan đàn ra tiếng đàn buồn bã, phải chăng làn điệu của Thuỷ Nhan chỉ là để dành tặng Quý Lăng Dương nên mới có sự vui vẻ như vậy?

Tiếng đàn trầm lắng đi qua thay vào đó là một giai điệu cao v.út, giống như ánh mặt trời vừa ló ra khỏi núi khiến muôn thú phải giật mình, như đàn cò trắng cất cánh bay cao lên khỏi khu rừng, nhưng ngay khi người ta cảm thấy thích thú nhất, lúc muốn tiếng đàn tiếp tục dâng lên thì mọi âm thanh lại dừng hẳn.

Thuỷ Nhan thở ra một hơi, nhìn bộ dáng ngây ngốc của Úc Kì nàng liền biết khúc này không tệ đi.

“- Hảo cầm âm”. Một âm thanh trầm ấm vang lên từ phía ngã rẽ trong bóng tối .

Thuỷ Nhan cùng Úc Kì ngay lập tức trở nên cảnh giác,chỗ kia có người đứng từ lúc nào, nàng cùng Úc Kì như thế nào lại không biết.

Tiếng đàn của cô nương uyển chuyển, hàm xúc, có hồn,rất ít người có thể có được tài năng đ.á.n.h đàn như vậy. từ trong bóng tối, một bóng người thong thả bước ra, á ma trường bào trên người hắn theo gió đêm tạo nên vẻ đơn bạc mà phóng khoáng. Tuy Thuỷ Nhan không nhìn rõ khuôn mặt của người mới tới nhưng từ thân hình cường tráng cùng bước chân vững vàng nàng có thế nhìn ra người này không phải người tầm thường. Đầy bản lĩnh và tự tin.

Người nọ từ từ đi tới lương đình, ánh sáng màu vàng từ đèn l.ồ.ng chiếu rọi khuôn mặt hắn. Môi mỏng khẽ gợi lên, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, ánh mắt cao thấp đ.á.n.h giá Thuỷ Nhan, đôi mắt ưng tà mị cùng cái mũi cao thẳng càng làm cho khuôn mặt hắn thêm hoàn hảo.

Khuôn mặt hoàn mĩ nhưng hai hàng lông mày lại toát ra bá khí khiến cho người gặp không rét mà run, dường như chỉ cần tới gần hắn một chút liền mọi thứ đều bị hắn tước đoạt mất.

“Ngươi là ai?” Úc kỳ xuất kiếm ra. Hắn biết rằng người này rất nguy hiểm bởi thời điểm người ấy đứng ở ngã rẽ hắn cư nhiên không nhận thấy.

Người nọ liếc mắt nhìn Úc Kỳ khoé miệng nhếch lên khinh thường.

“Đa tạ vị công t.ử này đã khích lệ, tài đ.á.n.h đàn của nô tỳ đã kiến người chê cười rồi.” Thuỷ Nhan hơi khom người hành lễ, nàng biết người này không phải là người bọn họ có thể trêu chọc, vạn nhất hắn là thị vệ hoặc bằng hữu của vị khách quý mà Quý Dương Lăng mời tới thì không phải bọn họ sẽ gặp phải rắc rối rồi sao?

“Ta nghĩ ở kinh thành này hiếm có ai có thể vượt qua được tài đ.á.n.h đàn của cô nương đây” . Người nọ đem tầm mắt thả lại trên người Thuỷ Nhan, hắn thong dong tiêu sái đi vào trong lương đình.

Thuỷ Nhan cười cười, ánh mắt ngước lên nhìn vào khuôn mặt người nọ rồi lại cung kính khom người.

“Nếu công t.ử không chê, chờ một chút nô tỳ sẽ khảy thêm một khúc để ngài có thể lưu lại tiếp tục nghe.” Thuỷ Nhan ôn nhu nói. Nơi này nếu không có thiệp mời của vương gia thì không thể tiến vào mà hắn lại có mặt tại đây lúc này chứng tỏ rằng người này nhất định không đơn giản. Mà đã ở nơi này thì đều là khách quý.

“Thật sao?” . Người nọ tự tiếu phi tiếu cười mà như không cười, ánh mắt xích loã nhìn Thuỷ Nhan. Bị ánh mắt như vậy nhìn khiến Thuỷ Nhan cảm thấy có phần không thoải mái. Nàng không được tự nhiên gật gật đầu, tay rụt sâu vào trong tay áo của chính mình thế nhưng cổ tay đột nhiên lại bị người dùng lực nắm trở lại.

“Ngươi làm gì?”Thuỷ Nhan kinh hô, nàng không rõ người nọ tại sao lại nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng.

Người nọ khoé miệng dương lên:

“ Một khúc đàn động lòng người như vậy đàn ra lại được b.ắ.n ra từ bàn tay bị thương, thật khổ cho ngươi.” Người nọ đ.á.n.h giá kỹ ngón tay trắng noãn bắt đầu ửng đỏ của Thuỷ Nhan.

Thuỷ Nhan lặng người đi một lúc, nàng không phân biệt được tâm trạng của bản thân lúc này, cũng tự trách bản thân sơ ý. Sáng nay nàng giúp Nhị di nương bôi độc d.ư.ợ.c sau lại quên không bôi giải d.ư.ợ.c, mà tay cũng không hề ngứa nên nàng cũng không để ý.

Người nọ móc từ trong n.g.ự.c ra một cái hộp gỗ nho nhỏ.

“ Khuôn mặt thứ hai của nữ nhan chính là bàn tay, cô nương nên biết yêu quý bàn tay này.” Người nọ vừa nói vừa mở hộp, động tác nhẹ nhàng nhưng mang chút tuỳ tiện giúp Thuỷ Nhan bôi lên vết ửng đỏ.

Khuôn mặt Thuỷ Nhan không tự chủ mà ửng hồng.

“Cảm ơn công t.ử.” Trên tay Thuỷ Nhan truyền đến cảm giác man mát, vết ửng đỏ trên tay sau khi được bôi t.h.u.ố.c lên bắt đầu thối lui.Thuỷ Nhan thu tay lại một lần nữa khom người hành lễ cảm ơn.

Người nọ gật gật đầu, lúc quay người chuẩn bị rời đi hắn lại bị Thuỷ Nhan gọi lại.

“ Xin hỏi quý tín đại danh của công t.ử là gì?” (tên tuổi ấy ạ). Âm thanh của Thuỷ Nhan có chút gấp gáp.

Người nọ quay đầu lại, ánh mắt tà mị nhưng ý cười trong mắt chưa từng giảm “Diêm Phổ Hạo, cô nương cần phải nhớ cho thật kỹ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lần Này, Đừng Để Ta Tìm Nàng Quá Lâu - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD