Lần Theo Giấc Mộng Tìm Lan Nhân - Chương 12
Cập nhật lúc: 30/06/2026 15:04
“Muội... có t.h.a.i rồi?”
Ta không trả lời.
Chỉ đứng thẳng dậy, dùng mu bàn tay lau khóe môi.
Rồi quay mặt đi.
Không nhìn vào mắt chàng.
“Là của ai?”
Ánh mắt chàng ghim c.h.ặ.t lấy ta.
Không biết từ lúc nào, trên lớp băng quấn cánh tay trái đã thấm ra một vệt m.á.u đỏ.
Ta vẫn không đáp.
Qua thật lâu.
Chàng mới miễn cưỡng đè nén cơn giận đang cuồn cuộn dâng lên.
“Muội cứ trở về phủ.”
“Đứa bé... cứ nói là nhận nuôi.”
“Chúng ta vẫn sẽ là một đôi phu thê ân ái.”
Chúng ta...
Đã từng ân ái bao giờ?
Ta nhìn chàng.
Đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Ta...
Không muốn tiếp tục giả vờ nữa.
“Không cần.”
“Ta chỉ muốn đường đường chính chính đưa đứa trẻ này lớn lên.”
“Ta không muốn tiếp tục diễn kịch nữa.”
“Hòa ly thư đã giao cho chàng.”
“Từ nay về sau... mong chàng đừng đến tìm ta nữa.”
Tiếng vó ngựa dần tan trong gió núi.
Không biết từ lúc nào, Tiểu Cửu đã bước ra khỏi phòng.
Nó lặng lẽ đi đến bên cạnh ta.
Khẽ kéo vạt áo ta.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ lên hỏi:
“Di mẫu.”
“Vị thúc thúc kia là ai vậy?”
Ta cúi đầu nhìn nó.
Đưa tay xoa nhẹ mái tóc.
“Một cố nhân.”
“Con thấy... hình như người ấy rất buồn.”
“Ừ.”
“Di mẫu... người có buồn không?”
Ta nghĩ một lát.
Rồi mỉm cười.
“Không buồn.”
Đó là lời thật lòng.
Không buồn.
Không hận.
Thậm chí...
Cũng chẳng còn điều gì tiếc nuối.
Vân Chinh chưa từng yêu ta nhiều đến thế.
Điều ấy...
Ta đã biết từ rất lâu.
Hôm nay chàng đến đây.
Có lẽ là vì không cam lòng.
Có lẽ là vì áy náy.
Cũng có lẽ...
Chỉ vì đã quen với việc bên cạnh luôn có một người sẽ không bao giờ rời bỏ mình.
Chàng cho rằng...
Chỉ cần chàng quay đầu.
Ta sẽ mãi đứng nguyên tại chỗ.
Nhưng...
Ta đã đi rất xa rồi.
Tiểu Cửu ôm lấy chân ta.
Vùi mặt vào eo ta.
Giọng nói buồn buồn.
“Di mẫu...”
“Con không muốn người buồn.”
Ta cúi xuống.
Bế thằng bé lên.
Nó đã nặng hơn năm ngoái rất nhiều.
Tay chân cũng rắn chắc hơn.
Hai tay ôm lấy cổ ta.
Tựa cằm lên vai ta.
“Di mẫu không buồn.”
Ta vỗ nhẹ lên lưng nó.
Vừa bế nó đi vào nhà vừa nói:
“Di mẫu đã chưng trứng cho con rồi. Mau ăn lúc còn nóng.”
“Vâng ạ.”
Bát trứng chưng mềm mịn.
Trên mặt chan một ít nước tương.
Rắc thêm vài hạt hành xanh.
Tiểu Cửu ngồi trước bàn ăn.
Từng thìa từng thìa xúc ăn.
Ăn vô cùng chăm chú.
Ta ngồi đối diện.
Chống cằm ngắm nhìn nó.
Bàn tay...
Vô thức đặt lên bụng dưới.
Nơi ấy...
Vẫn còn bằng phẳng.
Chưa cảm nhận được điều gì.
Nhưng ta biết.
Trong đó...
Đã có một sinh mệnh bé nhỏ...
Đang lặng lẽ lớn lên.
29
7 tháng sau.
Vào một buổi sớm lất phất mưa.
Nữ nhi của ta chào đời.
Đúng là số mệnh thật kỳ diệu.
Đêm cung biến đầy kinh hoàng và hoang đường ấy...
Cuối cùng lại kết thành một trái ngọt mềm mại, thơm tho, chỉ cần ôm vào lòng cũng đủ khiến trái tim người ta tan chảy.
Tiểu Cửu thò đầu nhìn con bé thật lâu.
“Di mẫu.”
“Muội muội tên là gì ạ?”
“Cứ gọi là An An đi.”
Ta khẽ mỉm cười.
“Mong con bé cả đời bình an, thuận buồm xuôi gió.”
Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua.
An An cũng từng ngày lớn lên.
Tiểu Cửu trở thành người ca ca tận tâm nhất trên đời.
Ngày nào nó cũng xuống ao sau nhà bắt mấy con cá nhỏ.
Đặt vào chiếc chậu gỗ rồi bê đến trước mặt An An.
“Muội muội nhìn này.”
“Cá…”
An An liền “a a” cười khanh khách.
Đôi bàn tay nhỏ bé vỗ bồm bộp xuống nước.
Bắn tung tóe lên người cả hai.
Ta không nhịn được bật cười.
Những ngày ở trang viện...
Êm đềm như dòng suối nơi sơn cốc.
Lững lờ chảy mãi.
Không vội.
Không gấp.
Cây lựu nơi góc sân năm nào cũng sai trĩu quả.
Những hạt lựu đỏ mọng như hồng ngọc.
Tiểu Cửu và An An mỗi người ôm nửa quả.
Ăn đến đỏ cả mặt.
Lũ gà rừng trên núi thỉnh thoảng lại lẻn vào hậu viện.
Cục ta cục tác mổ trộm rau trong vườn.
Tiểu Cửu còn học được cách dùng nan tre đan bẫy.
Bắt gà về nuôi lấy trứng.
Tiểu Cửu lớn rất nhanh.
An An cũng từ một nắm bột nhỏ mềm mại...
Lớn thành một tiểu nha đầu biết chạy biết nhảy.
Ở trong núi...
Không biết ngày tháng.
Chỉ thấy xuân hạ thu đông thay nhau luân chuyển.
Cỏ cây xanh rồi úa.
Úa rồi lại xanh.
30
7 năm sau.
Cuối cùng kinh thành cũng truyền đến tin bụi đã lắng.
Nhị hoàng t.ử bị xử tru diệt.
Thái t.ử đăng cơ chưa bao lâu lại bị đầu độc mà băng hà.
Người ngồi lên long ỷ sau cùng...
Là Hoàng thái tôn.
Vị tiểu hoàng đế nhân hậu ấy chỉnh đốn triều cương.
Thiên hạ dần dần thái bình.
Tân đế đặc biệt hậu đãi vị Cửu hoàng thúc duy nhất chưa từng dính líu đến cuộc tranh đoạt ngôi báu.
Phong cho Tiểu Cửu tước Ninh Quận vương.
Ban riêng phủ đệ.
Trước khi trở về cung.
Tiểu Cửu ôm An An khóc rất lâu trong trang viện.
Nó nói...
Sau này nhất định sẽ thường xuyên trở về thăm muội muội.
Sau khi hồi cung.
Việc đầu tiên nó làm...
Là cầu xin Hoàng đế đón tỷ tỷ ra khỏi lãnh cung.
Đưa về hậu viện của Ninh Vương phủ để tĩnh dưỡng.
Ta...
Lại được gặp tỷ tỷ.
Mái tóc nàng đã bạc quá nửa.
Vừa nắm lấy tay ta đã òa khóc.
“A Nhân...Muội nuôi Tiểu Cửu rất tốt.”
Ta cũng khóc đến không nói nổi thành lời.
Điều càng khiến ta không ngờ tới...
Là mẫu thân chàng cũng đến.
Bà già đi rất nhiều so với 7 năm trước.
Tóc đã bạc trắng.
Lưng cũng còng xuống.
May mà tinh thần vẫn còn khỏe mạnh.
Bà đứng ngoài cổng viện.
Vừa nhìn thấy ta.
Đôi mắt đã đỏ hoe.
“A Nhân.”
Bà nghẹn ngào nói.
“Dẫu con và Vân gia đã hòa ly...”
“Nhưng trong lòng ta... vẫn luôn xem con như nữ nhi ruột.”
“Từ nay về sau...”
“Ta làm nghĩa mẫu của con. Con làm nghĩa nữ của ta.”
“Con có bằng lòng không?”
Ta quỳ sụp xuống đất.
Khóc đến toàn thân run rẩy.
Đứt quãng kể với bà...
Rằng ta mang theo Cửu hoàng t.ử chạy trốn.
Sợ để lộ tung tích.
Sẽ liên lụy cả phủ Tướng quân.
Nghĩa mẫu ngồi xổm xuống.
Dùng tay áo lau nước mắt cho ta.
“Đứa nhỏ ngốc.”
