Lần Theo Giấc Mộng Tìm Lan Nhân - Chương 13

Cập nhật lúc: 30/06/2026 15:04

“Những điều con nói...Nghĩa mẫu đều hiểu.”

“Nhưng...”

“Nghĩa mẫu cũng đau lòng cho con.”

Không biết từ lúc nào.

An An đã chạy từ trong phòng ra.

Nó rụt rè trốn phía sau lưng ta.

Nghĩa mẫu vừa nhìn thấy con bé.

Đôi mắt lập tức sáng lên.

Run run ngồi xuống.

Lấy từ trong n.g.ự.c ra một đôi vòng vàng.

Đeo vào cổ tay nhỏ xíu của An An.

“Đây là quà của tổ mẫu tặng con.”

An An ngẩng đầu nhìn ta.

Ta khẽ gật đầu.

Con bé lập tức ngọt ngào gọi một tiếng:

“Tổ mẫu.”

Nghĩa mẫu ôm c.h.ặ.t lấy nó.

Nước mắt rơi đầy mặt.

Vân Đình và Vân Huy cũng tới.

Lúc ta rời đi.

Hai đứa vẫn chưa đến mười tuổi.

Nay đã là những thiếu niên cao lớn.

Đúng lúc đang vỡ giọng.

Tiếng nói khàn khàn như vịt đực.

Hai người đỏ hoe mắt.

Đồng thanh gọi:

“Tỷ tỷ...”

Khung cảnh vốn cảm động biết bao.

Thế mà phối thêm giọng vịt khàn ấy.

Khiến ta muốn khóc...

Lại chẳng khóc nổi nữa.

Từ đó về sau.

Hai nhà thường xuyên qua lại.

Nghĩa mẫu cách vài hôm lại dẫn Vân Đình và Vân Huy đến trang viện ở mấy ngày.

Vân Đình cưỡi ngựa b.ắ.n tên.

Vân Huy vùi đầu đọc sách.

Hai tiểu t.ử nghịch ngợm năm nào.

Giờ một người theo văn.

Một người theo võ.

Thỉnh thoảng tỷ tỷ cũng đến ở trang viện của ta.

Rồi dần dần cũng yêu thích nơi này.

Mỗi lần như thế.

Hai tỷ muội lại cùng nhau tưới hoa.

Trồng rau.

Ngắm An An tung tăng đuổi bắt bướm giữa sân.

31

Thời gian thấm thoắt.

Chớp mắt lại thêm ba năm.

Phụ thân lâm bệnh rồi mất trên đường nhậm chức ở Thục Trung.

Ta trở về phủ chịu tang.

Ngoài linh đường.

Ta lại gặp Lục Quan.

Chàng vừa từ Nam Cương hồi kinh.

Hiện đã là Hộ bộ Thị lang, rất được tân đế trọng dụng.

“Phu nhân. Xin nén đau thương.”

Chàng chắp tay thi lễ.

“Lục đại nhân.”

Ta cũng đáp lễ.

“Đa tạ đại nhân đã đến tiễn phụ thân đoạn đường cuối.”

Chàng nhìn ta.

Ánh mắt chất chứa muôn vàn cảm xúc.

“Những năm qua...Nàng có khỏe không?”

“Rất khỏe.”

Ta mỉm cười:

“Trang viện thanh tĩnh. Rất thích hợp để dưỡng già.”

Chàng ngẩn người.

Một lúc sau mới bật cười.

“Phu nhân nói đùa.”

“Người vẫn đang độ xuân xanh...”

Ta cũng cười.

“Đã là người đẹp quá lứa rồi.”

“Lục đại nhân tiền đồ rộng mở. Vẫn nên sớm cưới một vị hiền thê.”

Lục Quan đứng lặng tại chỗ.

Bóng dáng cô độc đến nao lòng.

Chỉ mong...

Sau này sẽ có một người cùng chàng ngắm tuyết.

Cùng chàng...

Bạc đầu đến cuối đời.

32

Sau lễ tang, xe ngựa lên đường trở về.

Hai bên quan đạo mùa thu phủ kín lau sậy đã úa vàng.

Gió vừa thổi qua, những bông lau trắng xóa liền tung bay khắp trời.

Đúng lúc ta dừng xe ngắm cảnh, phía sau bỗng vang lên một tiếng “bịch”.

An An đã nhảy khỏi xe ngựa.

Con bé cầm chiếc chong ch.óng đứng giữa đường, toe toét cười với ta.

Ta vội vàng chạy xuống.

“Không phải nương đã bảo con ngồi yên đợi sao? Lỡ ngã thì làm thế nào?”

Con bé tủi thân mím môi.

Nhỏ giọng đáp:

“Con muốn cho nương xem... chong ch.óng quay nhanh lắm.”

Ta khẽ thở dài.

Bế con bé đặt trở lại xe.

Đang định lên xe thì khóe mắt bỗng liếc thấy phía sau không xa có một cỗ xe ngựa rèm xanh.

Chiếc xe ấy thong thả theo sau chúng ta.

Suốt một đường...

Cho đến tận cổng trang viện.

Tim ta khẽ thắt lại.

Về đến nơi, ta lập tức bảo người đưa An An vào trong.

Còn mình đứng trước cổng.

Nhìn chiếc xe chậm rãi dừng lại.

Rèm xe được vén lên.

Là Lục Quan.

Chàng nhìn ta.

Khẽ nói:

“Đó là nữ nhi của ta.”

Giọng nói không lớn.

Nhưng từng chữ đều rõ ràng.

An An...

Quá giống chàng.

Chỉ cần nhìn một cái...

Là đủ biết quan hệ giữa hai người.

Tim ta chợt run lên.

Nhưng sắc mặt vẫn lạnh nhạt:

“Không liên quan đến huynh.”

Ánh mắt Lục Quan vượt qua ta.

Rơi trên bóng dáng nhỏ bé đang cầm chong ch.óng trong sân.

Một lúc lâu.

Chàng không nói thêm lời nào.

Chỉ xoay người bước lên xe.

Vài ngày sau.

Khoảng đất hoang ngoài trang viện bỗng xuất hiện rất nhiều người.

Người đo đất.

Người chuyển gỗ.

Thợ xây.

Thợ mộc dựng xà.

Tiếng đục đẽo, tiếng b.úa gõ vang lên không ngớt.

Cho đến khi tòa nhà dần thành hình.

Tường trắng.

Ngói xanh.

Trong sân còn dời đến trồng một cây lựu.

Vài tháng sau.

Ngôi nhà hoàn thành.

Ta lại nhìn thấy bóng dáng mặc thanh sam ấy.

Chính tay chàng bê từng rương sách xuống khỏi xe.

Rồi tự mình đặt một chậu lan lên bậc thềm.

Sáng hôm sau.

Cuối cùng ta cũng không nhịn được.

Đến tận cửa tìm chàng.

“Huynh là quan viên triều đình.”

“Ở lì ngoài trang viện nhà người khác như thế còn ra thể thống gì?”

“Mau trở về đi.”

Khóe môi chàng cong lên.

Mang theo vài phần vô lại:

“Nàng đâu phải phu nhân của ta. Ta ở đâu... sao nàng quản được?”

“Huynh...”

Lý lẽ của chàng ngang ngược đến mức vô lý.

Ta nghẹn lời.

Giận đến xoay người bỏ đi.

Phía sau...

Vọng lại tiếng cười khẽ của chàng.

Việc ở Hộ bộ rất bận.

Ngày nào chàng cũng vùi đầu vào công vụ.

Có khi đến cơm cũng chẳng kịp ăn.

Thế nhưng...

Mỗi kỳ nghỉ 10 ngày một lần.

Chàng đều dậy từ khi trời còn chưa sáng.

Cưỡi ngựa đến trang viện.

Lúc đầu An An rất sợ người lạ.

Trốn mãi không chịu ra.

Chàng cầm một xâu kẹo hồ lô.

Kiên nhẫn đứng chờ.

Cuối cùng cũng dụ được con mèo tham ăn ấy bước ra.

Về sau...

An An rốt cuộc cũng chịu để chàng bế.

Chàng ôm con bé.

Viền mắt đỏ hoe.

Cằm khẽ tựa lên mái đầu mềm mại của con.

Thật lâu...

Không nói lấy một lời.

Trái tim ta...

Cuối cùng cũng mềm đi.

33

Triều đình lại có biến động.

Rất nhiều người đều được thăng tiến.

Vốn dĩ...

Lục Quan cũng nên tiến thêm một bước.

Với tài năng của chàng.

Vào Nội các, bái tướng...

Chỉ còn là chuyện sớm muộn.

Thế nhưng...

Chàng như bị đóng đinh trên chức Hộ bộ Thượng thư.

Không bao giờ tiến thêm nữa.

Một hôm.

Chàng ngồi trong sân dạy An An học.

“Sĩ bất khả dĩ bất hoằng nghị, nhậm trọng nhi đạo viễn.”

Cuối cùng ta cũng không nhịn được.

“Chàng đọc nhiều sách thánh hiền như vậy. Đáng lẽ nên vào Nội các, làm Tể tướng.”

“Đừng lãng phí thời gian vào những việc nhỏ nhặt này.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lần Theo Giấc Mộng Tìm Lan Nhân - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD