List Truyện Kinh Dị Đời Thường - Chương 39: Cánh Én Vùi Trong Tuyết (2)

Cập nhật lúc: 04/05/2026 01:06

5.

Căn phòng vuông vức kê hai cái giường, ở giữa là bàn học, cuối giường đặt một tủ quần áo.

Năm tôi học lớp tám, đất ruộng ở quê bị thu hồi, bố mẹ cầm tiền đền bù lên huyện mua căn nhà này, rồi hùn vốn mở một quán cơm bình dân. Khi đó chị tôi đã học cấp ba trên thành phố nên cả nhà đều chuyển lên đấy ở, chỉ còn mình tôi học cấp hai dưới trấn. Bố mẹ đăng ký cho tôi ở nội trú, cuối tuần mới được về nhà trên huyện.

Căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách khá phổ biến, tôi và chị chung một phòng, bố mẹ và bà nội mỗi người một phòng.

Dù mang tiếng là phòng chung, nhưng kẻ chỉ về nhà vào cuối tuần như tôi chẳng khác nào người ngoài, lúc nào cũng phải khép nép.

Trong tủ quần áo, đồ của chị treo ngay ngắn thẳng thớm, còn mấy bộ quần áo t.h.ả.m hại của tôi thì bị nhét vào cái ngăn nhỏ xíu dưới cùng.

Thực ra mấy bộ đó cũng toàn là đồ cũ của chị. Từ bé đến lớn tôi toàn mặc lại đồ cũ, đi giày cũ, dùng lại cặp sách cũ, buộc tóc bằng dây thun chị thải ra. Mùa đông da nẻ toác đau rát, cũng chỉ dám xin chị tí kem dưỡng bôi cho đỡ đau.

Ngày chị xách đồ đi làm xa, tủ quần áo trống trơn. Chị đứng bên giường buông lời cay độc: "Sau này tao không ở nhà nữa, tủ quần áo với bàn học là của mày tất, sướng nhé? Nhưng đừng có mà mừng vội, nếu không giật được học bổng với trợ cấp thì cũng phải cuốn gói đi làm thuê kiếm tiền như tao thôi."

Nói xong chị còn cười khẩy. "Tao cũng bị bố đ.á.n.h, bị bà c.h.ử.i, chỉ có mẹ là tốt với tao. Mày cứ tị nạnh cái tên con trai, thế mày tưởng Vương Thiến Nam thì hay lắm à? Nợ nam, thiếu nam đấy! Để mày được làm con trai, cả nhà đã hi sinh cái tên của tao, mày tưởng tao sung sướng lắm sao?"

Chị nghĩ nếu tôi là con trai thì bố mẹ và bà nội sẽ bớt hằn học, đời chị sẽ dễ thở hơn bây giờ... Nhưng chị đâu biết rằng, chị đi rồi, quần áo của tôi cũng chẳng đủ để lấp đầy một góc tủ. Ít nhất chị còn có mẹ thương, còn tôi đến tình thương của mẹ cũng chưa từng được nếm trải.

Tôi thẫn thờ đưa tay chạm vào chồng sách giáo khoa vứt dưới đất, dù biết là vô ích. Nhưng kìa, cuốn sách lại bị tôi lật mở!

Tôi không chỉ hiện hình cho em trai thấy, mà còn chạm được vào đồ vật của mình? Tôi thử chạm vào gối, đồng phục, áo len... Áo len thì không được, đó là đồ cũ của chị. Chỉ những thứ thực sự thuộc về tôi mới có cảm ứng. Vậy tại sao em trai lại nhìn thấy tôi?

Tôi cầm b.út định viết chữ, nhưng cố cách nào cũng không điều khiển nổi, cứ cầm lên là b.út lại rơi tuột khỏi tay. Dường như có một quy luật bất thành văn nào đó ngăn cản tôi truyền tin cho người sống.

"Chí... Chí Quốc..."

Chị gái hoảng loạn lao ra khỏi phòng. Đợi đến khi chị kéo bố và bà nội vào thì mọi thứ đã trở lại bình thường. Tôi lẳng lặng nhìn chị bị mắng mỏ, trong lòng dâng lên niềm hả hê chưa từng có.

Chị nép sát cửa, ánh mắt đầy sợ hãi: "Con... con không ngủ một mình ở đây đâu."

Bà nội và bố nhìn nhau: "Thôi được rồi, sang ngủ với bà!"

Sáng hôm sau, chị ôm bụng lục lọi khắp phòng khách. "Mẹ, nhà mình hết t.h.u.ố.c rồi à? Con đến tháng, đau bụng quá..."

Bà nội xách ga trải giường đi vào nhà vệ sinh, ngang qua lườm chị cháy mặt: "Sáng ngày ra ầm ĩ cái gì? Nhịn tí là hết, t.h.u.ố.c thang gì?"

"Chuyện này sao mà nhịn được..." Chị đứng phắt dậy, nhưng ngay giây sau đã nhăn mặt dựa vào tủ. "Bà nội, có phải bà lại giấu t.h.u.ố.c đi rồi không?"

"Đã bảo bao nhiêu lần rồi, t.h.u.ố.c là để dành lúc ốm đau bệnh tật, lúc cần thì không uống, để hết hạn vứt đi lại tiếc, nói mãi sao không thủng cái lỗ tai thế hả?"

Bà nội biến sắc: "Đứa nào bảo hết hạn là phải vứt? Toàn do mẹ mày chiều hư, chả biết tiết kiệm là gì!"

Chị không thèm đôi co, quay người xông vào phòng bà tìm t.h.u.ố.c. Bà thấy thế vứt toẹt cái ga giường, chạy theo ngăn cản. Tiếng ồn làm bố mẹ tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở ra xem có chuyện gì.

"Con biết ngay mà!" Chị giơ lọ t.h.u.ố.c Ibuprofen vừa lôi trong tủ ra, chất vấn: "Hết hạn hơn một năm rồi mà bà vẫn giữ khư khư, thế lọ chưa hết hạn đâu? Đưa cho con nhanh lên!"

"Có lọ t.h.u.ố.c cũng làm ầm ĩ." Bố vươn vai rồi quay lưng đi ra ngoài.

Mẹ cầm lọ t.h.u.ố.c từ tay chị, xoay qua xoay lại nhìn kỹ, rồi nói với bà: "Mẹ à, mẹ cũng là phụ nữ, sao mẹ không thông cảm cho cháu? Lọ này con vứt đi đây, mẹ không chịu đưa t.h.u.ố.c tốt ra thì con đi mua lọ mới cho cái Nam."

"Cấm vứt! Thuốc tốt cả đấy, muốn uống thì uống đi, không c.h.ế.t được đâu mà sợ!" Bà nội giật lại lọ t.h.u.ố.c nhét vào tay chị.

Chị tức điên người: "Bà nhìn cho kỹ vào, hạn sử dụng đến..."

"Tao chưa có mù!" Bà gạt tay chị ra, ngập ngừng một lát mới nói: "Lọ này tao lấy của con Chí Quốc, cái vỏ cũ thôi chứ t.h.u.ố.c bên trong vẫn còn tốt chán."

Mẹ khựng lại, dường như nhớ ra điều gì. Bà lao vào phòng tôi, lục trong cặp sách ra nửa lọ Ibuprofen của tôi, so sánh kỹ càng rồi bàng hoàng thốt lên: "Mẹ! Mẹ tráo t.h.u.ố.c của cái Chí Quốc à?"

Bà nội dửng dưng: "Thì cũng là t.h.u.ố.c cả thôi? Tao chỉ giữ hộ nó, đợi nó uống hết lọ cũ rồi uống sang lọ mới chứ sao!"

Chị gái cũng c.h.ế.t sững: "Chí Quốc bảo vì đau bụng kinh nên mới lỡ xe buýt, nhưng t.h.u.ố.c hết hạn thì làm sao mà giảm đau được..."

Phải rồi, t.h.u.ố.c hết hạn không những không giảm đau mà còn khiến tim tôi đập loạn xạ, buồn nôn ch.óng mặt. Hảo hán nào ngờ t.h.u.ố.c vô tác dụng lại là do có người tước đoạt đi quyền được uống một viên giảm đau mỗi tháng của tôi.

Bà nội trợn mắt, gào lên với chị: "Ý mày là tao hại c.h.ế.t nó à? Cảnh sát bảo là t.a.i n.ạ.n rồi, đừng có mà đổ vấy cho tao!"

Nói rồi bà rảo bước định chuồn ra cửa. Tôi tức quá hất tung chồng sách giáo khoa. Quyển từ điển Anh-Việt dày cộp lăn đến chân bà, bà vấp phải, đầu đập vào cạnh cửa sưng vù một cục tím ngắt.

"Mẹ con bay được đằng chân lân đằng đầu à..." Bà ôm trán quay lại định c.h.ử.i, nhưng nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của mẹ và chị thì im bặt. Bà lầm bầm "A di đà phật" rồi chạy biến như ma đuổi.

Chị run rẩy bám lấy cánh tay mẹ: "Mẹ ơi..."

Mẹ nhìn chằm chằm vào cái cặp sách của tôi một lúc lâu. "Con mệt thì uống t.h.u.ố.c rồi nghỉ đi." Bà đưa cả hai lọ t.h.u.ố.c cho chị, rồi ngồi xuống nhặt những cuốn sách vương vãi. "Sách đừng xếp cao quá, dễ đổ lắm."

Bà nội không dám bén mảng đến phòng tôi nữa, chị gái cũng dọn ra phòng khách ngủ. Chỉ có mẹ ngày nào cũng vào ngồi trên giường tôi một lúc, chẳng biết đang nghĩ gì.

Mấy hôm sau mẹ bị mất sữa. Bà nội đòi hầm canh tẩm bổ để kích sữa, nhưng mẹ nhất quyết không chịu uống mấy thứ "thuốc gia truyền" của bà, đòi đi khám bác sĩ. Vì thằng cháu đích tôn, bố đành phải đồng ý.

Vừa gặp bác sĩ, câu đầu tiên mẹ hỏi không phải về bệnh tình của mình, mà là: "Bác sĩ ơi, người uống phải t.h.u.ố.c Ibuprofen hết hạn thì có tác dụng phụ gì không ạ?"

Bố ngớ người ra vài giây, chưa kịp phản ứng thì mẹ đã hỏi tiếp: "Nếu hai tháng liền đau bụng kinh đều uống t.h.u.ố.c hết hạn thì có... có c.h.ế.t người không ạ?"

Bác sĩ đẩy gọng kính, ánh mắt đầy cảnh giác: "Thông thường uống một lượng nhỏ Ibuprofen hết hạn sẽ không gây t.ử vong, nhưng t.h.u.ố.c sẽ mất tác dụng giảm đau. Tác dụng phụ cụ thể thì tùy cơ địa, nhưng không thể loại trừ hoàn toàn khả năng gây t.ử vong."

"Ai uống phải t.h.u.ố.c hết hạn? Uống bao nhiêu? Hiện tại có triệu chứng gì không?"

Mẹ lắc đầu quầy quậy: "Không, không sao đâu ạ, tôi chỉ hỏi thế thôi."

"Hỏi linh tinh cái gì? Khám bệnh là chính!" Bố giục.

Nhưng sau khi trao đổi, bác sĩ lại khuyên mẹ nên đi khám tâm lý. Bố tôi gạt phắt: "Đang yên đang lành, đẻ xong lại hóa điên à?"

Bác sĩ là một phụ nữ trung niên, trông rất hiền từ nhưng nghe bố nói thế thì sa sầm mặt mày: "Mất sữa là chuyện thường gặp, quan trọng là tìm ra nguyên nhân. Sức khỏe tâm thần của sản phụ rất quan trọng, nếu gia đình có chuyện không vui thì phải giải tỏa kịp thời, nếu không sẽ ảnh hưởng xấu đến cả mẹ và bé."

Bố lưỡng lự một hồi rồi kéo tay mẹ lôi đi: "Khám, khám, không khám thì lấy đâu ra sữa!"

Mẹ đi theo ông một đoạn rồi bỗng dưng đứng lại.

"Lại cái gì nữa?"

"Không có gì, đi khám thì đi."

"Người đòi đi viện là cô, giờ lại giở chứng, đúng là dở hơi."

Trong phòng khám, chỉ còn mẹ và bác sĩ. Dưới sự hỏi han nhẹ nhàng của bác sĩ, mẹ cuối cùng cũng kể lại chuyện tôi mất.

"Tôi không cố ý không gửi tiền cho con bé, tôi chỉ quên mất thôi... Nếu lúc đấy tôi nghe máy, chắc chắn tôi sẽ không để con bé đi bộ về..."

"Tôi biết mẹ chồng không thích nó, nhưng không ngờ bà ấy lại tráo cả t.h.u.ố.c của cháu. Từ bé đến lớn, những ấm ức nó phải chịu chắc chắn còn nhiều hơn những gì tôi nhìn thấy..."

Bác sĩ có lẽ đã quen với đủ chuyện đời, giọng vẫn bình thản: "Chị đến đây là muốn xác nhận xem cái c.h.ế.t của con gái chị, lỗi của ai lớn hơn. Đồng thời chị cũng cho rằng nếu chị gửi tiền, thì dù con bé có uống t.h.u.ố.c hết hạn hay không cũng sẽ không xảy ra chuyện. Việc chị đối mặt với sự thật thay vì trốn tránh là bước đầu tiên để vượt qua nỗi đau này."

Mẹ khóc như mưa. Nhưng mẹ ơi, mẹ có đau lòng đến mấy thì cũng chẳng thể bù đắp được gì cho con nữa rồi.

Mùa đông năm lớp chín, con bị cảm cúm nặng, mẹ quẳng cho mấy gói t.h.u.ố.c bột bảo: "Cầm về trường mà uống, quán đang đông khách, không ai rảnh đưa mày đi viện đâu, uống mấy hôm là khỏi."

Sau đó con ho không dứt, cuối tuần về nhà thì lên cơn sốt, mẹ đưa cho viên hạ sốt bảo: "Đắp chăn cho toát mồ hôi là hết, mùa này cảm sốt là chuyện bình thường."

Rõ ràng con đã bảo mẹ: "Ở trường con sốt hai ngày rồi, cô giáo cho uống t.h.u.ố.c này rồi mà không đỡ, uống xong lại mệt hơn."

Nhưng mẹ chưa bao giờ để tâm đến cảm nhận của con, cũng chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn với con. Mãi đến khi con ho sù sụ, cô giáo gọi điện về, mẹ mới miễn cưỡng cho con nghỉ học lên thành phố chữa trị. Khi bác sĩ chẩn đoán con bị viêm phổi do vi khuẩn, câu đầu tiên mẹ thốt ra là: "Chỉ uống t.h.u.ố.c không tiêm có khỏi được không?"

Mẹ tiếc thời gian dành cho con, rốt cuộc con phải tự mình nằm viện truyền nước suốt bảy ngày. Chị y tá thương con bé bỏng mà phải chịu khổ một mình, ngày nào cũng cho con một quả trái cây. Còn mẹ, mẹ chỉ biết trách con ốm đau rồi mà còn đòi ăn hoa quả.

Lên cấp ba, con càng trở nên lầm lì. Cô chủ nhiệm bảo thi đại học trên 600 điểm hoặc đứng trong top 5 toàn trường sẽ có học bổng, suất cao nhất đủ đóng học phí đại học. Thế là con lao đầu vào học, học là con đường thoát thân duy nhất.

Cuối kỳ một, con xếp thứ mười lăm khối. Ở cái trường huyện lẻ này, khoảng cách điểm số rất lớn, mỗi năm số người trên 600 điểm đếm trên đầu ngón tay, top 5 may ra mới đỗ được trường trọng điểm. Còn những đứa phía sau, ở trường thì được gọi là học bá, nhưng thực ra so với bọn trường chuyên lớp chọn thì thua xa lắc, có khi còn chẳng chạm nổi sàn điểm chuẩn của mấy trường top đầu.

Con không đọ lại được với mấy đứa con nhà nòi, thông minh vốn sẵn tính trời đứng nhất nhì khối, nên đứa bình thường như con chỉ còn cách dùng phương pháp ngu ngốc nhất: cần cù bù thông minh. Chỉ cần lọt vào top 5, dù không được học bổng cao nhất thì cũng không đến nỗi không có tiền nhập học.

Học kỳ hai, cuối cùng con cũng lọt vào top 10. Nhưng tâm lý con thì nát bét. Không chỉ nhạy cảm, u uất, con bắt đầu sợ giao tiếp với người khác. Ngay cả khi cô giáo gọi lên nói chuyện, con cũng bồn chồn lo lắng, chưa đợi cô nói hết câu đã chạy biến khỏi văn phòng.

Mẹ dạy con bằng chính hành động của mình: đừng tốn thời gian cho những việc ngáng đường mục tiêu. Mục tiêu của mẹ là kiếm tiền, còn mục tiêu của con là đỗ đại học. Con thấy nói chuyện với người khác cũng tốn thời gian, ảnh hưởng đến việc học. Giống như mẹ không muốn tốn thời gian cho con, con cũng không muốn tốn thời gian cho bất cứ việc gì ngoài học hành.

Nhưng kết quả lại đi ngược lại. Phân ban xong, thành tích con tụt khỏi top 20, sức khỏe cũng xuống dốc, kinh nguyệt rối loạn, lần nào đến tháng cũng đau c.h.ế.t đi sống lại.

Trên mạng bảo tâm trạng không tốt cũng ảnh hưởng, có thể uống t.h.u.ố.c bắc điều hòa. Nhưng bà nội bảo con gái đứa nào chả đau, chịu khó tí là qua. Còn mẹ, mẹ cũng bảo hồi trẻ mẹ đâu có ẻo lả thế, bảo con tự mua t.h.u.ố.c giảm đau mà uống.

Con lén đi bệnh viện y học cổ truyền một lần, nhưng nhìn số tiền trên hóa đơn, con biết mình phải nhịn ăn nhịn mặc cả một học kỳ mới đủ. Đấy là mới một liệu trình, bác sĩ còn bảo chưa biết uống bao lâu mới khỏi. Thế là con đành tự an ủi mình: ráng chịu đựng tí là qua.

Con đã vượt qua trận viêm phổi năm đó, vượt qua những cơn đau bụng kinh suốt mấy năm nay, nhưng lại không vượt qua được trận bão tuyết năm nay, và sự ghẻ lạnh thiên vị ngày qua ngày của mọi người.

Mẹ bị chẩn đoán trầm cảm sau sinh. Bác sĩ khuyên mẹ nên sắp xếp lại di vật của con, làm một lễ cúng t.ử tế để giải tỏa cảm xúc dồn nén.

Về nhà, mẹ giao em trai cho bố và bà nội, rồi cùng chị dọn dẹp phòng con. Mở vali của con ra, mẹ sững sờ: "Nó chỉ có ngần này đồ thôi á?"

Chị im lặng một lát: "Nó... quen tiết kiệm rồi."

Mẹ không nói gì nữa, xếp gọn mấy bộ quần áo ít ỏi, rồi mở ngăn kéo. Bên trong có vài món đồ dùng học tập và quả cầu thủy tinh bị mẻ. Chị khựng lại, lẩm bẩm: "Hóa ra nó vẫn giữ."

Mẹ có vẻ rất hứng thú với quả cầu thủy tinh, nâng niu trong lòng bàn tay ngắm nghía mãi. "Con b.úp bê trong này giống con bé em mày nhỉ? Mẹ nhớ hồi bé nó cũng có cái áo y hệt thế này. Năm đấy rét đậm, mẹ mua cho hai đứa mỗi đứa một cái áo bông mới, của mày màu vàng, của nó màu hồng."

Mẹ đặt quả cầu xuống bên cạnh: "Để cái này ngoài phòng khách đi, trong nhà cũng nên có chút gì đó của nó."

Nhưng mẹ ơi, sao mẹ có thể quên được năm ấy mẹ vốn chỉ mua một cái áo bông? Chị mặc bị chật nên mẹ mới ném cho con. Màu hồng là màu chị thích, sau đấy vì không có size nên không mua được màu hồng, chị còn lấy b.út màu vẽ con rùa lên áo con cho bõ tức mà.

Dọn đến ngăn kéo dưới cùng, mẹ lôi ra một cuốn sổ bìa màu xanh rêu. Theo phản xạ, con lao tới định giằng lại. Cuốn sổ tuột khỏi tay mẹ rơi xuống đất khiến cả hai giật mình. Mẹ từ từ nhặt lên, trang đầu tiên viết một câu thơ:

"Hoa rơi bất lực trôi theo nước,

Én nhỏ thân quen lại trở về."

"Nếu có kiếp sau, mình muốn làm một chú chim én, vì ai cũng mong chờ én về. Nếu có thể, mình sẽ đổi tên. Mình không còn là Vương Chí Quốc nữa, mình muốn tên là Yến Yến. Cô bé Yến Yến được mọi người mong chờ."

Đó là nhật ký con viết hồi lớp tám. Con lấy tên loài chim trong câu thơ mình thích nhất để đặt tên, khao khát dùng con chữ để đổi đời. Con cứ ngỡ sẽ có ngày con được ngẩng cao đầu nói với mọi người: từ nay hãy gọi con là Yến Yến. Nhưng giờ bí mật bị phơi bày sớm quá, con chẳng còn cơ hội thực hiện nữa rồi.

"Yến Yến... Hay, làm chim én hay lắm, muốn bay đi đâu thì đi..." Mẹ lẩm bẩm, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve trang giấy ố vàng, rồi nhanh ch.óng đưa tay quệt nước mắt.

Chị nhìn cuốn nhật ký, ánh mắt lảng tránh, có vẻ chột dạ. Mấp máy môi vài lần, chị mới cất tiếng:

"Mẹ, hôm nọ cảnh sát bảo, trước khi điện thoại con bé sập nguồn, cuộc gọi cuối cùng là... là gọi cho con..."

"Nó bảo đau bụng quá lỡ xe buýt, nhờ con b.ắ.n ít tiền đi taxi về. Nhưng... nhưng bố bảo để nó tự đi bộ..."

"Mẹ, con xin lỗi. Nếu con biết nó sẽ... con nhất định sẽ chuyển tiền..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.