Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 181

Cập nhật lúc: 13/04/2026 06:13

“Thời Nhất trước tiên đưa lá bùa Tề Giai Giai muốn cho cô ấy, rồi nhìn Lý Kỳ đang nhìn mình với ánh mắt lấp lánh đầy mong đợi.”

“Đào hoa chính của bạn vẫn chưa tới, còn đào hoa thối thì có một đống lớn, tôi khuyên bạn nên c.h.ặ.t bớt đào hoa thối đi, nếu không cẩn thận lại sa bẫy đấy.”

Cô nói thì nói vậy, nhưng vẫn đưa cả bùa đào hoa và bùa chiêu tài cho cậu ta.

Trương Hâm Cường:

“He he, đại sư, cho con một lá bùa bình an là được rồi ạ.”

Rau Mùi và Trịnh Thần cũng lần lượt xin một lá bùa bình an.

“Đại sư, đào hoa thối của con chắc không ảnh hưởng gì đến con chứ ạ?

Bây giờ con có bùa đào hoa rồi, chắc sẽ không thu hút đào hoa thối nữa chứ ạ?”

Lý Kỳ vốn không quan tâm đến đào hoa thối gì đó, trong mắt cậu ta, bất kể là đào hoa gì thì cũng là minh chứng cho sức hấp dẫn phái mạnh của mình.

Nhưng câu nói cuối cùng của đại sư giống như một lời cảnh báo, cậu ta bắt đầu lo lắng, lỡ như xảy ra chuyện thì sao?

Cậu ta không muốn chứng minh sức hấp dẫn phái mạnh gì nữa đâu, chỉ muốn có một mối nhân duyên tốt thôi!

“Chặt đào hoa thối thêm năm trăm tệ nữa.”

“Dạ dạ dạ, không vấn đề gì ạ, chỉ cần có thể c.h.ặ.t được đào hoa thối là được ạ.”

Lý Kỳ vừa lấy điện thoại ra quét mã QR mà Thúy Thúy đưa ra, vừa liến thoắng không ngừng.

“Đại sư, c.h.ặ.t đào hoa thối rồi thì đào hoa chính thức của con sẽ không bị ảnh hưởng chứ ạ?

Lá bùa đào hoa này chắc là có thể mang đào hoa chính tới cho con chứ ạ?”

Những người bạn bên cạnh nghe cậu ta nói vậy, không nhịn được mà thầm chê bai trong lòng.

Người này đúng là hết chỗ nói.

Ngoài đào hoa ra, cậu ta chẳng quan tâm đến cái gì khác cả.

Thời Nhất đưa bùa giấy cho những người khác, sau đó lấy ra một tờ giấy vàng trắng, chu sa và b.út lông từ trong túi đeo chéo, hỏi cậu ta:

“Ngày tháng năm sinh của bạn là bao nhiêu?”

Cô vừa múa b.út trên tờ giấy vàng viết ngày tháng năm sinh của cậu ta cùng một số bùa văn khó hiểu, vừa tranh thủ trả lời thắc mắc của cậu ta.

“Yên tâm đi, bùa của tôi có bảo đảm, đào hoa bạn muốn sẽ tới thôi.”

Dứt lời, tay cũng dừng lại, cô tùy tiện nhét b.út lông và chu sa vào túi, tung lá bùa lên không trung, dùng tay làm d.a.o trực tiếp c.h.ặ.t đứt ngang nó, cuối cùng chỉ còn hai nửa lá bùa từ từ rơi xuống đất, tự bốc cháy mà không cần lửa, chỉ để lại một vũng tro bụi.

“Được rồi, đi thôi, vào làng.”

Thời Nhất quay người tiếp tục đi về phía làng, năm người đang sững sờ vội vàng khép cái miệng đang há hốc lại, lăng xăng đuổi theo.

Tuy họ biết đại sư rất lợi hại, nhưng trước đây đều là xem livestream.

Giờ đây được trực tiếp chứng kiến tại hiện trường, cảm giác đó khác xa so với xem livestream.

Mười phút sau, tại cổng làng Trường Thọ.

“Hi, đại sư Thời Nhất!”

Nhóm họ vừa mới đến cổng làng, một giọng nói vô cùng nhiệt tình vang lên từ phía trước, một cô gái khoảng mười bảy mười tám tuổi mặc chiếc váy trắng chạy vội về phía họ.

“Đại sư Thời Nhất, cuối cùng em cũng được gặp ngài bằng xương bằng thịt rồi, oa, ngài đẹp quá đi mất.”

Cô bé bắt đầu nhìn Thời Nhất với vẻ say mê, đôi mắt sáng rực, gương mặt ửng hồng, một nửa vì thẹn thùng một nửa vì kích động.

“Đại sư, vị này là ai vậy ạ?”

Nhóm Rau Mùi nhìn cô bé đang đầy vẻ thẹn thùng và kích động, thắc mắc nhìn Thời Nhất.

Thời Nhất thì đưa mắt nhìn về phía cô bé.

“Á, tại em kích động quá, chưa kịp chào hỏi đại sư và mọi người nữa, chào đại sư, chào mọi người ạ, mọi người cứ gọi em là Tiểu Quỳ, em là người làng Trường Thọ, năm nay vừa lên đại học năm nhất, vì trường nhập học muộn nên em vẫn chưa đi học ạ.”

Tiểu Quỳ vô cùng nhiệt tình giới thiệu bản thân.

“Em là fan cứng của đại sư đấy ạ, hôm qua xem livestream biết đại sư định đến làng mình, em đã đặc biệt đứng đây chờ ngài ạ.”

Thời Nhất có ấn tượng, lúc sắp tắt livestream hôm qua quả thực có mấy dòng b-ình lu-ận bảo chào mừng cô đến làng Trường Thọ chơi, chắc hẳn chính là cô bé trước mắt này.

“Tụi mình đừng đứng đây nữa, nóng lắm, về nhà em đi ạ, nhà em năm ngoái mới xây lại xong, bố mẹ và các bác của em đều ở trên thành phố hết rồi, chỉ có mình em là sinh viên chưa nhập học nên ở lại làng bầu bạn với bà nội thôi ạ.”

Tiểu Quỳ tính tình hướng ngoại, nhiệt tình hiếu khách, vừa nói vừa dẫn họ về nhà mình.

Nhóm Rau Mùi thấy Thời Nhất vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm như trước bước đi bên cạnh Tiểu Quỳ, họ cũng bước nhanh theo nghe Tiểu Quỳ giới thiệu về làng.

Lúc nãy khi họ nhìn về phía làng Trường Thọ từ xa, trong lòng bỗng chốc bao phủ một nỗi sợ hãi, nhưng khi vào đến làng rồi thì cảm giác đó lại biến mất.

Cũng chẳng biết là do ngôi làng thực sự không có vấn đề gì, hay là do mấy lá bùa mà họ mua từ tay đại sư.

Trong lòng họ có rất nhiều câu hỏi, nhưng rõ ràng lúc này không phải lúc để hỏi, đành im lặng, suốt quãng đường nghe Tiểu Quỳ liến thoắng, thỉnh thoảng thấy cô bé chào hỏi những người già khác trong làng.

Trong làng phần lớn là nhà gỗ kiểu cũ, một số thậm chí còn là tường đất, dọc đường thi thoảng mới gặp được một hai cụ già.

Các cụ già đa phần đều hơi g-ầy, tóc bạc phơ, dáng hơi khòm, trông tuổi đời đều khoảng từ bảy mươi đến tám mươi tuổi, một số cụ thì cao tuổi hơn.

Họ chẳng ai nhàn rỗi cả, trên tay đều đang làm việc, người thì ngồi trước hiên nhà khâu đế giày, người thì đeo gùi đi nhặt củi hoặc cắt cỏ lợn.

Nhóm Rau Mùi nhìn một hồi, chút sợ hãi trong lòng đã bị quăng ra sau đầu, chỉ muốn đi phỏng vấn các cụ già ngay thôi.

Ba phút sau, Thời Nhất và mọi người theo Tiểu Quỳ về đến nhà.

Nhìn ngôi nhà gạch ba tầng khang trang trước mắt, cảm giác nó hoàn toàn lạc quẻ với cả ngôi làng này.

“Bố mẹ và các chú các bác của em vốn định đón bà nội lên thành phố ở, nhưng bà không rời làng được, lên thành phố không quen, bố em bèn về làng xây ngôi nhà này, năm nào cả nhà cũng về làng đón Tết và nghỉ hè cùng bà, nửa tháng trước mọi người vẫn còn ở làng đấy ạ.”

Tiểu Quỳ vừa nói vừa dẫn họ vào nhà, “Bà ơi, đây là những người bạn mà cháu nói hôm qua đấy ạ, họ sẽ ở lại nhà mình hai ngày ạ.”

Trong sân, một bà cụ đang ngồi trên chiếc ghế thấp thêu hoa, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn những người khách tới, mỉm cười chào hỏi.

Bà cụ nói tiếng dân tộc địa phương, mọi người nghe không hiểu, Tiểu Quỳ phiên dịch giúp họ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.