Livestream Bắt Ma: Đại Lão Ngàn Năm Tái Xuất Giang Hồ - Chương 182
Cập nhật lúc: 13/04/2026 06:14
“Tiểu Quỳ mời bọn họ ngồi xuống nghỉ ngơi, sau đó rót nước cho họ.”
“Đại sư Thập Nhất à, làng chúng tôi chắc không có chuyện gì chứ?”
Trước đây cũng có phóng viên đến làng Trường Thọ phỏng vấn, cuối cùng đưa ra kết luận nguyên nhân làng Trường Thọ có nhiều người sống thọ đại khái là do người già thường xuyên làm việc đồng áng để rèn luyện sức khỏe.
Tiểu Quỳ cũng nghĩ như vậy, nhưng khi Thời Nhất đến, cô ấy luôn có một số suy nghĩ khác.
Thời Nhất không trả lời Tiểu Quỳ, mà nhìn về phía rừng rậm núi cao hướng Tây Nam của làng Trường Thọ hỏi:
“Chỗ đó là nơi nào?”
“Ồ chỗ đó à, ngọn núi đó tên là núi Lão Ưng, vì trông rất giống mỏ chim ưng, ngọn núi kia tên là núi Thần Tiên, nghe người già trong làng nói, ngày xưa trong núi đó có một vị thần tiên sinh sống, làng trường thọ cũng là nhờ thần tiên ban phúc đấy.”
Tiểu Quỳ ngượng ngùng gãi đầu, “Tất nhiên, đó đều là chuyện kể của các cụ trong làng thôi, trên đời này làm gì có thần tiên chứ——”
Tiểu Quỳ chưa nói xong, trên đầu đã bị bà nội gõ nhẹ một cái, bà lão trách móc nhìn cô ấy, vừa nói luyên thuyên một tràng, sau đó chắp tay thành kính bái lạy về phía núi Thần Tiên, tiện thể còn ấn Tiểu Quỳ cũng làm theo một lần.
“Hầy, bà nội em nói em bất kính với thần tiên, bắt em sám hối đấy.”
Tiểu Quỳ nói xong, ghé sát lại gần Thời Nhất nhỏ giọng hỏi:
“Đại sư, chẳng lẽ thật sự có thần tiên sao?”
Thời Nhất nhìn bà nội Tiểu Quỳ, lại nhìn cô ấy, rồi dời tầm mắt về phía núi Thần Tiên, khẽ lẩm bẩm, “Tất nhiên là có, chỉ là trong núi Thần Tiên chưa chắc đã có thần tiên ở.”
Chương 150 Trời tối sau, cả làng đều không ra khỏi cửa
“A, đại sư ngài nói gì cơ?”
Giọng của Thời Nhất rất nhẹ, Tiểu Quỳ không nghe rõ.
“Không có gì, tôi đi loanh quanh trong làng một chút.”
“Đại sư để em đi cùng ngài nhé.”
Tiểu Quỳ hăng hái tự nguyện xin đi theo.
“Năm người bọn họ đến làng để lấy tư liệu, người già nói gì họ cũng không hiểu, cô làm phiên dịch cho họ đi, tôi đi xem tùy ý là được.”
“Đúng đúng đúng, em Tiểu Quỳ ơi, bọn anh là sinh viên khoa Văn học Đại học Giang, lần này làm nghiên cứu về văn hóa dân gian, em xem có thể giúp bọn anh làm hướng dẫn viên kiêm phiên dịch gì đó không, bọn anh có thể trả phí đấy!”
Rau Mùi nhìn thấy ánh mắt Thời Nhất nhìn qua, còn tưởng cô muốn bọn họ giúp cô che mắt đ-ánh lạc hướng Tiểu Quỳ để không cho cô ấy đi theo, vội vàng kéo Tiểu Quỳ nhờ cô ấy giúp đỡ.
Bốn người khác cũng rất biết ý, mỉm cười nói những lời ngọt ngào với Tiểu Quỳ.
Mặc dù không được đi cùng thần tượng có chút thất vọng, nhưng thần tượng đã mở lời, nhóm Rau Mùi lại nài nỉ hết lời, Tiểu Quỳ không từ chối được nên đã đồng ý với bọn họ.
Thời Nhất thấy nhóm Rau Mùi hiểu lầm ý mình thì hơi nhướng mày, cô không ngại có người đi cùng, chỉ là nghĩ bọn họ đến chẳng phải vì bài tập sao?
Cô mới để Tiểu Quỳ làm phiên dịch cho họ, dù sao không có Tiểu Quỳ, bài tập của họ e là sẽ có chút khó khăn.
Nhưng hiểu lầm cũng chẳng sao, cô không giải thích.
Thời gian tiếp theo, Tiểu Quỳ dẫn nhóm Rau Mùi năm người đi gõ cửa từng nhà trong làng, Thời Nhất thì thong thả đi dạo quanh làng.
Cô chủ yếu đi vòng quanh vùng ngoại vi của ngôi làng một lượt, sau đó trong lòng đã có kết luận.
Cô khẽ thở dài, vẫn là đến muộn rồi.
“Đại sư Nhất Nhất, để tôi vào trong núi đó thăm dò đường trước nhé!”
Thực Phát Quỷ tuy là một con quỷ ngàn năm, nhưng lão không có bao nhiêu tu vi, thậm chí còn chưa đạt đến thực lực quỷ tướng, đi vào chẳng qua cũng chỉ làm món điểm tâm cho người ta thôi.
“Không gấp, hai người cứ ngoan ngoãn đi theo tôi là được.”
“Vâng.”
Sau khi Thời Nhất đi dạo một vòng bên ngoài làm rõ sự tình, cô liền quay về nhà Tiểu Quỳ, lúc cô về nhóm Tiểu Quỳ vẫn chưa quay lại, mà bà nội cô ấy thì đã chuẩn bị bắt đầu nấu cơm cho mọi người.
“Thúy Thúy.”
“Vâng, tiểu thư.”
Thúy Thúy nhận lệnh, đi giúp bà lão nấu cơm, để bà nghỉ ngơi.
Tuy cô nàng không sánh được với sự giàu sang của ngự trù, nhưng cùng với Phú Quý hầu hạ bên cạnh Thời Nhất hơn một tháng rồi, cũng học được không ít thứ, nấu cơm cho mấy người ăn hoàn toàn không thành vấn đề.
Thúy Thúy giúp nấu cơm, Thời Nhất thong thả ngồi trong sân, Thực Phát Quỷ thì ân cần bóp vai đ-ấm lưng cho cô.
Tiểu Quỳ và nhóm Rau Mùi trở về nhìn thấy cảnh này, nhìn mâm cơm đầy bàn, Tiểu Quỳ đều kinh ngạc đến ngây người.
“Ái chà, ngại quá đi mất, em đã cố gắng quay về sớm để nấu cơm cho đại sư rồi, kết quả lại để bạn của đại sư thay em là chủ nhà nấu cơm.”
Nói đến ngại, người ngại hơn là năm người nhóm Rau Mùi, ở nhà người ta, ăn cơm nhà người ta, bọn họ quyết định lúc đi nhất định sẽ đưa cho Tiểu Quỳ một khoản tiền phòng và tiền cơm.
Bữa tối ăn uống rất vui vẻ, bà nội Tiểu Quỳ cứ khen Thúy Thúy mãi, Tiểu Quỳ thì đóng vai trò phiên dịch.
Sau bữa tối, nhóm Rau Mùi đề nghị ra sân hóng mát chơi trò chơi, nhưng bị Tiểu Quỳ bác bỏ.
“Ê, buổi tối bọn em không ra ngoài đâu, trong làng không có đèn đường, tối thui, muỗi nhiều, còn rất có thể có rắn nữa.”
Tề Giai Giai:
“Bọn mình chỉ ở trong sân nhà bạn thôi, không đi chỗ khác.”
“Đúng vậy, đúng vậy, chỉ ở trong sân thôi, hơn nữa mình thấy bầu trời đêm nay rất đẹp, ở thành phố làm gì thấy được sao chứ.”
Nhìn thấy hứng thú của bọn họ đang cao, Tiểu Quỳ có chút sốt ruột:
“Ái chà, chúng ta ở trong nhà cũng như nhau thôi, nhìn qua cửa sổ ngắm bầu trời đêm cũng được mà.”
“Tại sao đến cái sân cũng không cho ra chứ?”
Lý Kỳ vừa nói vừa đứng dậy định ra sân xem thử, nhưng Tiểu Quỳ lại vội vàng đứng dậy ngăn cậu ta lại, bọn họ hỏi, Tiểu Quỳ cũng không nói rõ được lý do.
Bà cụ chưa đi nghỉ ở bên cạnh cũng đứng ở cửa đóng cửa lại, lắc đầu xua tay với bọn họ, nói một tràng dài.
Năm người thấy vậy vừa tò mò lại vừa nhớ đến lời khuyên của chú tài xế hồi ban ngày.
Buổi tối đừng ở làng Trường Thọ.
Bây giờ bà cháu Tiểu Quỳ lại không cho bọn họ ra cửa, trong lòng bọn họ không khỏi thót lên một cái, sau đó đồng loạt dời tầm mắt về phía Thời Nhất đang ngồi im lặng bên cạnh.
Thời Nhất đang ngẩn người, sau khi nhận được ánh mắt của họ thì chỉ nhàn nhạt nói một câu:
“Làm khách ở nhà người khác thì nghe lời chủ nhà đi.”
