Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 366: Edit Siêu Mê Truyện 2711
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:28
Đoàn Đoàn và Viên Viên vốn được làm từ giấy cắt, sợ nhất là nước và lửa. Vừa thấy nước lớn ập đến, mắt chúng trợn tròn, chạy trốn nhanh như chớp, chẳng còn vẻ hống hách oai phong vừa rồi.
Con rắn thối, con rắn xấu xa.
Không nói võ đức.
Bỉ ổi vô liêm sỉ.
Mẹ ơi cứu mạng hu hu hu.
Một bàn tay bất ngờ vươn ra từ không trung, tóm gọn lấy hai đứa nhỏ.
Đoàn Đoàn và Viên Viên đang mải miết chạy trốn mở mắt ra, nhìn thấy Bộ Vi lập tức ôm chặt lấy ngón tay cô mà khóc lóc ỉ ôi.
Sắc mặt Bộ Vi tuy có chút nhợt nhạt nhưng vẫn ôn tồn an ủi một câu.
“Đừng khóc nữa, lát nữa mà nặn ra hai giọt nước mắt thật thì ta không có cách nào làm cho hai đứa sống lại đâu.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên tủi thân vô cùng.
Bộ Vi nhét hai đứa nhỏ vào trong túi gấm, xách kiếm lao lên.
Thứ gì vậy chứ, dám dọa linh sủng của cô.
Tìm c.h.ế.t.
Kiếm khí của thanh Lưu Quang bùng lên dữ dội, bao trùm lấy Bát Kỳ Đại Xà vào trong, xung quanh vang lên tiếng nổ xé gió, mặt đất lờ mờ xuất hiện những vết nứt.
Giang Hoài Cẩn vừa đáp xuống mặt đất đã được người của tổ đặc nhiệm bảo vệ tầng tầng lớp lớp.
Mặc dù hiện tại cũng không còn nguy hiểm gì mấy, đám ô hợp Cửu Cúc đã bị tiêu diệt toàn bộ, giờ chỉ còn lại con yêu vật kia.
Thứ này vô cùng xảo quyệt, đối đầu với người trần mắt thịt như Giang Hoài Cẩn, nó chỉ cần cuốn đuôi một cái là có thể lấy mạng anh ta.
Bộ Vi tiêu hao quá nhiều linh lực thì lập tức muốn đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, chiêu nào cũng sắc bén, khí thế kinh người.
Bát Kỳ Đại Xà há to miệng, nhân lúc cô có chút yếu thế lập tức nuốt chửng cô vào bụng.
Mọi người trên mặt đất thấy vậy đều kinh hãi hét lên.
Trương Huyền Chân ngăn cản mấy vãn bối đang định xông lên, bình tĩnh nói: “Cô ấy không sao đâu, các con đừng làm loạn thêm.”
Ông nhìn rất rõ, Bộ Vi là cố ý chui vào miệng con Bát Kỳ Đại Xà đó, xem ra là muốn tấn công từ bên trong.
Quả nhiên, Bát Kỳ Đại Xà sau khi nuốt chửng Bộ Vi lập tức trở nên nôn nóng, vùng vẫy không ngừng trong biển, cuộn lên từng lớp sóng biển cuồn cuộn, không ít tôm cá bị cuốn lên bờ, rất nhanh đã c.h.ế.t vì thiếu nước.
Một lúc sau, chỉ thấy một luồng sáng từ bụng Bát Kỳ Đại Xà phóng thẳng lên trời.
Là Bộ Vi.
Cô rạch bụng rắn chui ra, một kiếm c.h.é.m rơi đầu rắn, kiếm quang như ảo ảnh, băm vằm nó từng khúc, cuối cùng hóa thành một vũng m.á.u loãng chìm xuống biển, trở thành bữa ăn cho vô số sinh vật biển.
Bộ Vi vững vàng tiếp đất, sau đó “oa” một tiếng phun ra một ngụm máu, quỳ một gối xuống đất, phải dựa vào thanh Lưu Quang chống xuống đất mới miễn cưỡng giữ vững được thân hình.
Mọi người kinh hãi, ùa tới.
“Cô Bộ.”
“Vi Vi.”
Bộ Vi giơ tay lên, muốn nói mình không sao nhưng vừa mở miệng lại phun thêm một ngụm m.á.u nữa.
Đoàn Đoàn và Viên Viên trong túi gấm lo lắng nhảy tưng tưng nhưng làm thế nào cũng không ra được.
Bộ Vi là do tiêu hao quá nhiều lại vừa trải qua một trận ác chiến với yêu vật kia nên mới thổ huyết, thực ra cũng không bị thương quá nặng.
“Không sao.”
Cô đưa tay lau máu, nói: “Trong bụng con yêu vật kia thối lắm, đừng để ám mùi sang mọi người.”
Mọi người nhìn nhau.
Bộ Vi thu kiếm lại, ngồi xếp bằng tại chỗ, tự mình điều tức.
Kim đan trong cơ thể vận chuyển, ánh sáng ngày càng rực rỡ.
Đợi đến khi cô mở mắt ra lần nữa, trời đã ngả về chiều.
Tôn Nhược Du là người đầu tiên tiến lên: “Vi Vi, em thấy thế nào rồi?”
Bộ Vi cười nhạt: “Về nghỉ ngơi vài ngày là khỏi thôi.”
So với những lần hiểm nguy khi rèn luyện trước đây, chút tổn hao này quả thực không đáng nhắc tới.
Nhớ năm xưa tuổi trẻ ngông cuồng không biết trời cao đất dày, vừa kết đan đã chạy đi khiêu chiến yêu thú ngàn năm, cưỡng ép nghịch chuyển kinh mạch để c.h.é.m g.i.ế.c nó, kết quả bị tẩu hỏa nhập ma suýt chút nữa thì mất mạng.
Các sư huynh sư tỷ đã phải dùng vô số đan dược, vơ vét bao nhiêu thiên tài địa bảo mới cứu được cô về. Thân hình vốn dĩ bị ngưng đọng tuổi tác do kết đan của cô cũng vì thế mà lớn lên chỉ sau một đêm.
Nghĩ kỹ lại thì cũng nhờ có trải nghiệm lần đó, nếu không khi cô mang cơ thể mười tuổi rơi xuống trước mặt Thẩm Chính Nguyên, e là ngay cả hộ khẩu cũng không làm được.
Đúng là ứng với câu nói đó.
Trong họa có phúc, trong phúc có họa.
Lúc đi, cô vẫn “đóng gói” Giang Hoài Cẩn đưa về thủ đô trước, dù sao hôm nay anh ta cũng đã giúp cô một việc lớn.
Sau đó cô lại đăng một bài lên Weibo.
Nội dung là một đoạn video, đại dương mênh m.ô.n.g bát ngát, không còn màu đen ô nhiễm như trước nữa khiến người ta nhìn mà khao khát.
“Nhân dịp Tết đến xuân về, đầu năm mới, tặng mọi người một món quà. Đại dương là trái tim của Trái Đất, không phải tài sản riêng, mong một số quốc gia nào đó khắc cốt ghi tâm bài học này, bảo vệ môi trường. Nếu còn có lần sau, trời tru đất diệt.”
Thực ra bốn chữ cuối cùng có chút hư trương thanh thế.
Nước Oa làm nhiều điều ác nhưng nếu thật sự muốn diệt quốc gia đó, Thiên Đạo tuyệt đối sẽ không cho phép.
Dù sao việc xả nước thải hạt nhân chỉ là ý định của một số kẻ cầm quyền ở nước Oa, hơn nữa trong lãnh thổ của họ còn có công dân các nước khác đang du học hoặc làm việc sinh sống lâu dài, không thể làm hại người vô tội.
Tuy nhiên, trước có đền thờ và trường học bị sét đánh, cộng thêm hôm nay nước thải hạt nhân bị rút sạch, Bát Kỳ Đại Xà lại bị c.h.é.m c.h.ế.t cũng đủ để răn đe cả nước Oa.
Những thủ đoạn thần dị mà bọn chúng dựa dẫm đều đã hóa thành tro bụi.
Sau này sẽ không còn vốn liếng để ngông cuồng nữa.
Dù sao thì “bố” của bọn chúng cũng đã giả câm giả điếc rồi, lũ nô tài nước Oa ở ba hòn đảo nhỏ bé chỉ có thể co cụm một chỗ để cầu tự bảo vệ mình.
Bài đăng Weibo này nhanh chóng leo lên vị trí số một top tìm kiếm, bình luận nhiều như nước thủy triều.
[A a a, tôi biết ngay mà! Hôm qua chị Vi còn phát tiền mừng tuổi sưởi ấm cho các ông bố bà mẹ trong phòng livestream, không ngờ hôm nay lại có bất ngờ lớn thế này. Hu hu hu sau này có thể yên tâm ăn hải sản rồi.]
[Chị Vi vẫn còn nhân từ quá, không lật tung cái đảo quốc rách nát đó lên.]
[Chị Vi tu tiên mà, sao có thể tạo ra sát nghiệp lớn như vậy? Bây giờ như thế này là tốt lắm rồi, dù sao thì mấy cái trường học rách nát khiến tôi như mắc xương cá trong họng cũng đã biến mất, ngay cả gián điệp cũng bị lộ không ít. Có chị Vi ở đây, những hành động mờ ám của một số quốc gia nào đó đúng là không có chỗ trốn.]
[Tôi cũng thấy như vậy rất tốt, với thủ đoạn của chị Vi, lỡ như gây ra núi lửa phun trào, một số khu vực của nước ta cũng sẽ bị ảnh hưởng.]
[Cảm giác chị Vi sắp phi thăng đến nơi rồi.]
Bộ Vi trở về nhà là lăn ra ngủ, sau khi tỉnh dậy phát hiện tinh thần sảng khoái, đan điền không có bất kỳ tổn thương nào, sức mạnh tín ngưỡng đã ngưng tụ thành một quả cầu ánh sáng, sắp nổ tung rồi.
Cô có chút ngơ ngác.
