Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 367: Edit Siêu Mê Truyện 2711
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:28
Livestream gần một năm trời cũng chưa thu hoạch được nhiều sức mạnh tín ngưỡng như vậy.
Lập tức suy nghĩ một chút lập tức hiểu ra.
Nước Oa xả nước thải hạt nhân ra biển, người căm ghét chuyện này không chỉ có người Hoa Quốc mà các nước trên thế giới đều có nhiều lời oán thán. Nay cô giải quyết được rắc rối lớn này, tự nhiên giành được lòng người.
Sức mạnh tín ngưỡng chính là từ đó mà ra.
Đây quả thực là niềm vui ngoài ý muốn.
Bộ Vi vui mừng lại lấy ra viên yêu đan lấy được từ bụng Bát Kỳ Đại Xà.
Viên đan này không được thuần khiết cho lắm, mùi m.á.u tanh quá nặng.
Cô dùng linh lực tinh thuần bao bọc lấy nó, luyện hóa hết tà khí huyết sắc xung quanh, cuối cùng hóa thành màu trắng tinh khiết.
Đoàn Đoàn và Viên Viên lơ lửng giữa không trung, tò mò nhìn viên nội đan đó.
Bộ Vi cười nhạt: “Hôm nay hai đứa biểu hiện không tệ.”
Ngón tay cô khẽ vạch một cái, nội đan lập tức chia làm hai nửa.
“Quà năm mới, hai đứa cũng có phần.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên vui mừng khôn xiết lại bay vòng quanh cô, quay đến mức Bộ Vi có chút hoa mắt.
“Dừng, đừng quay nữa.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên ngoan ngoãn dừng lại, hai tay ôm tim, vẻ mặt vẫn vô cùng phấn khích.
Bộ Vi bật cười, lòng bàn tay khẽ nâng lên.
Viên nội đan đã chia làm hai lập tức bay vào miệng của Đoàn Đoàn và Viên Viên.
[Thần Nói Tôi Muốn Ăn Mỹ Thực Thiên Hạ:]
[Du Nhiên Như Mộng Như Ảo:]
[Đàn nana.:]
Hồi nhỏ Bộ Vi cũng uống không ít đan d.ư.ợ.c để bù đắp cho sự thiếu hụt linh căn.
Tu tiên là một hành trình dài đằng đẵng, loại sinh linh được tạo ra bởi con người như Đoàn Đoàn và Viên Viên cho dù có c.ắ.n t.h.u.ố.c cũng không thể lập tức hóa hình được.
Thế là hai đứa nhỏ bước vào giai đoạn bế quan.
Bộ Vi mấy ngày nay có chút bận rộn.
Sau khi giải quyết vấn đề nước thải hạt nhân, cô lại một lần nữa được nhà nước biểu dương, thậm chí còn có rất nhiều trường học mời cô đến diễn thuyết.
Bộ Vi nhớ đến mấy vụ bạo lực học đường gặp phải trước đó thì lập tức vui vẻ đồng ý.
Sau đó cô lập tức được trải nghiệm đãi ngộ của một ngôi sao hàng đầu.
Có lẽ do bình thường cô chỉ hoạt động trên mạng, sự nhiệt tình của người hâm mộ cũng chỉ thể hiện qua các dòng bình luận, hiếm khi đối mặt trực tiếp với sự cuồng nhiệt của fan đối với thần tượng.
Cho nên khi cô bước vào đại lễ đường có sức chứa vạn người, tiếng la hét chói tai của đám học sinh cấp ba đang bị nhốt trong trường để chạy nước rút cho kỳ thi đại học đã khiến cô kinh ngạc đến mức phải dừng bước hai giây.
Trên gương mặt của đám cỗ máy học tập này không nhìn thấy bất kỳ sự phiền não hay khổ sở nào do đống bài thi chất chồng mang lại, trong mắt chỉ có niềm vui và sự kích động rực cháy, rất nhiều người còn giơ cao tấm bảng viết tên cô.
Tuy là vậy nhưng có hơi ồn ào.
Bộ Vi giơ tay lên, ra hiệu cho mọi người yên lặng.
Bên dưới lập tức im phăng phắc.
Bộ Vi đi đến chính giữa, ánh mắt quét qua toàn trường, cười nói: “Các em nhìn tôi như vậy làm tôi áp lực lắm đấy, dù sao thì tôi cũng không chuẩn bị bài phát biểu nào cả.”
Lời này vừa thốt ra, ngay cả các thầy cô giáo cũng bật cười, bầu không khí lập tức trở nên thoải mái hơn nhiều.
Bộ Vi lại nói:
“Tôi tin rằng thầy cô và cha mẹ đều đã nói với các em, học sinh thì phải làm việc mà học sinh nên làm, học tập thật tốt, ngày ngày tiến lên. Trên vai các em không chỉ gánh vác ước mơ của chính mình mà còn cả tương lai của tổ quốc.”
Không ít người gật đầu, phụ họa nói phải.
Bộ Vi lập tức hỏi: “Áp lực lớn không?”
Bên dưới đồng thanh hô to như thủy triều: “Lớn ạ.”
Bộ Vi “ừm” một tiếng. “Vậy thì tố chất tâm lý của các em còn cần phải nâng cao đấy.”
Lập tức lại là một tràng cười ồ.
Bộ Vi cũng cười theo.
“Có áp lực mới có động lực, câu này tôi rất tán thành. Từng có một vị danh nhân nói bốn câu như thế này: 'Vì trời đất lập tâm, vì dân sinh lập mệnh, vì thánh hiền kế tục tuyệt học, vì muôn đời thái bình.' Có lẽ có người sẽ nói, mình chỉ là người bình thường, không có giác ngộ tư tưởng cao như vậy. Nhưng anh hùng, liệt sĩ, vĩ nhân, trước khi họ được dán lên những cái nhãn này, họ cũng là người bình thường.”
Bên dưới dần dần yên tĩnh lại, vẻ mặt nhiều người bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Ai ngờ Bộ Vi lại đổi giọng:
“Nhưng làm không được cũng không sao, con người có thể bị đạo đức ràng buộc nhưng không thể bị đạo đức bắt cóc. Người có tài thì giúp đời giúp người, kẻ tầm thường thì an phận một phương, cuộc đời muôn hình vạn trạng, không có đáp án tiêu chuẩn. Anh hùng có trách nhiệm của anh hùng, người bình thường cũng có niềm vui của người bình thường. Làm tốt chính mình, không thẹn với lòng là được rồi.”
Có những người đa cảm hốc mắt đã ươn ướt.
Các thầy cô giáo cũng khá xúc động.
Bộ Vi thu hết biểu cảm của từng người vào mắt, nói:
“Cho nên đừng vì sự không thành công của mình mà nghi ngờ hay phủ nhận bản thân, trên đời này nhiều nhất chính là người bình thường. Các em là những đóa hoa của tổ quốc, trước khi gánh vác những trách nhiệm xa xôi đó, hãy sống một tuổi thanh xuân thật phóng khoáng.”
Bên dưới có tiếng thút thít khe khẽ.
Nghĩ cũng phải, thi đại học là một bước ngoặt quan trọng.
Học sinh ở độ tuổi này phải chịu đựng áp lực từ nhiều phía, sự kỳ vọng tha thiết của cha mẹ, sự dạy dỗ ân cần của thầy cô, sự cạnh tranh so bì giữa các bạn học cũng như những thử thách sinh tồn khi bước vào xã hội trong tương lai.
Các em mới mười mấy tuổi đầu mà đã bị quy hoạch cả một bản thiết kế cuộc đời.
Và đa số không phải do tự mình lựa chọn.
Bộ Vi đến đây chính là để giảm bớt áp lực cho các em.
“Trên đây là tất cả những gì tôi muốn nói, tiếp theo là phần giao lưu.”
Giọng điệu cô thoải mái, mang theo ý cười.
“Tuy tôi đứng ở đây nhưng thực ra cũng trạc tuổi các em, cho nên không cần coi tôi là giáo viên hay bậc trưởng bối gì cả. Đương nhiên để tiện cho việc giao lưu với mọi người, bạn nào có thắc mắc xin hãy giơ tay, thời gian hôm nay của tôi rất dư dả.”
Lời vừa dứt, học sinh bên dưới đồng loạt giơ tay lên.
Bộ Vi: “...”
Đám học sinh này chắc là coi cô như bách khoa toàn thư rồi.
“Vậy thì cứ theo thứ tự đi.” Bộ Vi nói: “Bắt đầu từ hàng đầu tiên từ trái sang phải.”
Người đầu tiên đặt câu hỏi là một nữ sinh, buộc tóc đuôi ngựa cao, vóc dáng không cao, hơi gầy, má lại có chút mũm mĩm, đôi mắt cô bé sáng lấp lánh: “Chị Vi, em có thể xin chị một chữ ký không ạ?”
Không phải chứ, những học sinh đang băn khoăn trước ngưỡng cửa đại học này, đối mặt với một đại sư huyền học nổi tiếng, không phải nên hỏi về tiền đồ của mình sao?
Bộ Vi ngước mắt nhìn lên, phát hiện phía sau toàn là những ánh mắt háo hức muốn thử.
Thôi được rồi, xem ra buổi diễn thuyết phải đổi thành đại hội ký tên.
Cô bất lực gật đầu. “Được.”
Nữ sinh kích động hét lên một tiếng “Yeah”, vội vàng cầm cuốn sổ đã chuẩn bị sẵn chạy lên sân khấu.
