Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 369: Edit Siêu Mê Truyện 2711
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:28
Tôi rõ ràng đã bắt được cô ấy nhưng bên dưới có vô số bàn tay kéo cô ấy xuống địa ngục.
Lý Duyệt mười chín tuổi, năm nay học lớp mười hai, bị giáo viên chủ nhiệm Ngô Bác Hồng quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c nhiều lần, từng bốn lần tự sát không thành, mắc chứng trầm cảm và rối loạn căng thẳng sau sang chấn, cuối cùng đã đi vào con đường tuyệt vọng.
Học sinh lớp mười hai cuối tuần vẫn phải đi học thêm, giáo viên chủ nhiệm như Ngô Bác Hồng đương nhiên cũng ở trường.
Bộ Vi đưa Lý Duyệt đi thẳng đến đích.
Bảo vệ hoàn toàn không ngăn cản.
Lúc này đang là giờ học.
Bộ Vi đá văng cửa văn phòng, Ngô Bác Hồng đang chấm bài thi ngạc nhiên ngẩng đầu lên còn chưa kịp nhìn rõ người đến là ai thì đã bị tát hai cái vào mặt từ xa.
Kính rơi xuống đất.
Ngô Bác Hồng không quan tâm đến cơn đau trên mặt, vội vàng quỳ xuống đất mò mẫm tìm kiếm.
Hắn cận thị nặng, không đeo kính thì không nhìn thấy gì cả.
Bộ Vi nói với Lý Duyệt: “Đi đi, cứ thoải mái báo thù.”
Lý Duyệt vốn dĩ sợ hãi Ngô Bác Hồng vì thân phận kẻ gây hại kiêm giáo viên của hắn nhưng nhìn thấy bộ dạng hắn bò rạp trên đất như ch.ó lại cảm thấy hắn không còn đáng sợ như vậy nữa.
Nghĩ đến tất cả những gì mình từng phải chịu đựng, cô gái siết chặt nắm đấm, hùng hổ đi tới, đá một cú vào m.ô.n.g Ngô Bác Hồng. Chộp lấy lọ mực trên bàn ném vào đầu hắn, mực đỏ hòa lẫn với m.á.u chảy xuống ròng ròng.
Ngô Bác Hồng kêu la t.h.ả.m thiết, vừa c.h.ử.i bới vừa kêu cứu.
Bộ Vi đã chặn hết mọi âm thanh.
Sẽ không có ai đến cứu hắn.
Giống như Lý Duyệt trước đây, dù có cầu xin thế nào, ác ma cũng chưa từng nương tay với cô.
Kẻ gây hại dựa vào đâu mà được khoan hồng?
Lý Duyệt hận Ngô Bác Hồng thấu xương nhưng bản năng kính sợ pháp luật khiến cô không dám thực sự g.i.ế.c người. Khi bắt đầu phản kháng, cô đột nhiên phát hiện ra đối phương cũng không mạnh mẽ như mình tưởng tượng.
“Đồ cầm thú, hạ lưu bỉ ổi, mặt dày vô sỉ.”
“Loại người như mày cũng xứng làm giáo viên sao, cả đời tao bị mày hủy hoại rồi. Mày hại tao thì cũng đừng hòng sống yên ổn.”
Ngô Bác Hồng đã nhận ra giọng của Lý Duyệt. “Dừng tay, Lý Duyệt, mày dám đ.á.n.h giáo viên, tao sẽ báo cảnh sát bắt mày, đuổi học mày, ghi lỗi lớn cho mày. Không, mày còn phải ngồi tù…”
Lý Duyệt phỉ nhổ: “Kẻ phải ngồi tù là mày, quấy rối học sinh, tao sẽ kiện mày!”
Ngô Bác Hồng có chút chột dạ nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc. “Quấy rối cái gì, không có bằng chứng chính là vu khống, phải chịu trách nhiệm pháp luật đấy.”
Lý Duyệt tức đến nghẹn lời, cô quả thực không có bằng chứng.
Ngô Bác Hồng rất tinh ranh, cố tình tránh camera giám sát, cho dù cảnh sát đến điều tra cũng chỉ có lời nói một phía của cô, căn bản không thể lập án.
Chính vì vậy, cô mới tuyệt vọng tự sát.
Bộ Vi đột nhiên lên tiếng:
“Ngục tù không đủ để hắn nhận ra lỗi lầm của mình cũng không thể bù đắp những tổn thương mà em từng phải chịu. Đối với loại người như vậy, chỉ có để hắn tự mình trải nghiệm nỗi đau của nạn nhân, hắn mới có thể thấu hiểu được.”
Lúc này Ngô Bác Hồng mới chú ý đến Bộ Vi nhưng hắn không nhìn rõ.
“Cô là ai? Người giúp việc do Lý Duyệt mời đến à? Các người vào đây bằng cách nào? Bảo vệ trường đâu?”
Lý Duyệt đá một cú khiến hắn ngã sấp xuống đất, hắn lại hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Bộ Vi đi tới, vẽ một lá bùa, đ.á.n.h vào giữa trán Ngô Bác Hồng, đầu óc hắn lập tức trống rỗng, cơ thể bắt đầu thay đổi.
Đường nét khuôn mặt trở nên mềm mại, vóc dáng mảnh mai yếu đuối từ dung mạo đến hình thể hoàn toàn biến thành một người phụ nữ.
Lý Duyệt nhìn đến ngây người.
Còn Ngô Bác Hồng thì sụp đổ.
Hắn cảm nhận được có một đôi tay lả lơi nâng cằm hắn lên.
Ngô Bác Hồng đã trải nghiệm lại một lần những gì Lý Duyệt từng phải chịu đựng.
Thấm thía sâu sắc câu thơ “Hương trận ngút trời thấu Trường An, khắp thành rực rỡ áo giáp vàng”.
Xấu hổ, tuyệt vọng, điên cuồng gào thét nhưng bàn tay đó giống như vòng kim cô trên đầu Tôn Ngộ Không, bóp nghẹt yết hầu hắn. Hắn không có sức phản kháng, thậm chí ngay cả kêu cứu cũng không làm được.
Chỉ có thể nhục nhã chịu đựng.
Hắn không phải thực sự biết sai, chỉ là không ngờ báo ứng lại đến thật nên mới sợ hãi.
Sau chuyện này, thần kinh hắn suy sụp, trực tiếp phát điên, bị nhốt vào bệnh viện tâm thần, chịu đựng đau khổ suốt quãng đời còn lại.
Bộ Vi lặng lẽ đưa Lý Duyệt rời đi.
Vẻ mặt Lý Duyệt vẫn còn vài phần u uất và mờ mịt, kẻ gây hại dù có trả cái giá tương xứng cũng không thể xóa nhòa những tổn thương mà cô từng phải chịu.
Cô mới mười chín tuổi, vẫn còn cả một tương lai tươi sáng phía trước.
Bất kỳ lời an ủi nào của người ngoài cuộc cũng chỉ là những lời nói sáo rỗng không liên quan đến mình mà thôi.
Bộ Vi chia cho cô một miếng bánh kem. “Nếu cảm thấy cuộc sống quá đắng, hãy ăn chút đồ ngọt, tâm trạng có lẽ sẽ tốt hơn đấy.”
Lý Duyệt sững người. “Cảm, cảm ơn.”
Cô nâng niu miếng bánh kem, hốc mắt đỏ hoe nhưng trong lòng lại cảm nhận được hơi ấm đã lâu không gặp, xua tan đi cái lạnh lẽo tối tăm.
Về đến nhà, tầm mắt Bộ Vi bị hai cục thịt nhỏ chiếm cứ – Đoàn Đoàn và Viên Viên đã hóa hình rồi.
“Không tệ nha, có tiến bộ.”
Đúng là chủ nào tớ nấy, Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng giống hệt Bộ Vi lúc nhỏ, kiêu ngạo nhưng mềm mỏng đáng yêu, thích được khen ngợi. Hai đứa nhỏ vừa vui lên là lại bắt đầu dính người.
“Mẹ ơi.”
Hai đứa nhỏ ra đời chưa đầy một năm, giọng nói non nớt, rất đáng yêu.
Khóe miệng Bộ Vi giật giật.
“Gọi chị.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên chớp mắt, rất ngoan ngoãn đổi cách xưng hô.
“Chị ơi.”
Bộ Vi hài lòng. “Vừa hay hôm nay là sinh nhật chị lại đúng dịp hai đứa hóa hình, song hỷ lâm môn, phải ăn mừng cho thật tốt.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên vẻ mặt phấn khích, lập tức đưa ra yêu cầu.
“Lẩu.”
“Kem.”
“Được.”
Bộ Vi cười đồng ý. “Ăn xong chị đưa hai đứa đi xem kịch nói.”
Hai đứa nhỏ vừa mới hóa hình thành người đối với cuộc sống của con người mà trước đây chỉ có thể nhìn chứ không thể tự mình trải nghiệm tràn đầy khao khát và háo hức, chỉ hận không thể trải nghiệm hết một lượt.
Ăn lẩu thì phải đến Trùng Khánh.
Dù sao hôm nay cũng là chủ nhật, không cần livestream, Bộ Vi lập tức đưa hai đứa nhỏ đi du lịch đường dài xuyên tỉnh ngay trong đêm.
Đoàn Đoàn và Viên Viên ôm thực đơn, chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ, kết quả bàn bạc là gọi hết cả thực đơn, ngay cả đồ ăn vặt cũng không bỏ sót.
Bộ Vi có chút bất lực.
“Với cái bụng nhỏ xíu của hai đứa, ăn hết hai đĩa thức ăn đã được coi là đại vương dạ dày rồi. Vừa mới hóa hình, đừng có hành hạ cơ thể mình như vậy từ từ thôi, sau này còn nhiều cơ hội cho hai đứa đỡ thèm mà.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên xoa xoa cái bụng nhỏ tròn vo của mình, tủi thân nhượng bộ.
Nói thì nói vậy, Bộ Vi vẫn gọi hơn mười món để hai đứa nếm thử, đồ ăn vặt và đồ uống lạnh cũng không thiếu.
Đoàn Đoàn và Viên Viên vừa mới hóa hình, vẫn chưa biết cầm đũa.
Một bữa cơm đã thành công đ.á.n.h thức ký ức chăm con trước đây của Bộ Vi.
