Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 368: Edit Siêu Mê Truyện 2711
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:28
Đối với Bộ Vi mà nói, không có phiền não về việc không thể ký tên lên giấy trắng, dù sao kẻ nào dám dùng chữ ký của cô để làm chuyện xấu đều sẽ phải chịu phản phệ, cho nên cô ký tên rất thoải mái.
Nữ sinh đạt được mục đích còn cúi người chào cô. “Cảm ơn chị Vi, về nhà em sẽ mua một cái két sắt, khóa cuốn sổ này lại, bảo quản thật kỹ.”
Bộ Vi thầm nghĩ cũng không cần phải trang trọng như vậy.
Nữ sinh lại hỏi thêm một câu: “Chị Vi, trên đời này thật sự có thần tiên không ạ?”
Bộ Vi đáp: “Em tin thì tự nhiên sẽ có. Em không tin thì sẽ không có.”
Nữ sinh gật đầu, cúi chào lần nữa, vô cùng phấn khích trở về chỗ ngồi.
Cô bạn thân bên cạnh hận không thể kiễng cả chân lên. “Chị Vi, em cũng muốn chữ ký.”
Bộ Vi đương nhiên sẽ không bên trọng bên khinh, vung bút ký tên mình xong lại nghe đối phương hỏi: “Chị Vi, ở tuổi này của em nếu bắt đầu học phong thủy huyền học thì có kịp không ạ?”
Bộ Vi ngước mắt, bắt gặp ánh mắt tràn đầy hy vọng của cô bé, nói: “Hoa Quốc có mười ba học viện Đạo giáo, có thể đăng ký thi, nếu học thành tài, tương lai có lẽ sẽ có một công việc không tồi.”
Trước đây khi tổ đặc nhiệm muốn chiêu mộ cô, cô đã tìm hiểu qua, tổ đặc nhiệm mỗi năm đều tuyển những sinh viên xuất sắc từ các học viện Đạo giáo.
Thậm chí tổ đặc nhiệm còn chịu trách nhiệm ra đề thi tốt nghiệp.
Lý thuyết chỉ là cơ bản, trọng điểm nằm ở thực hành. Ví dụ như trừ tà, bắt ác quỷ.
Thông qua rồi mới có thể nhận được bằng tốt nghiệp.
Tốt nghiệp thuận lợi là có thể ăn cơm nhà nước, bát cơm sắt.
Lương cao, đầy đủ bảo hiểm và phúc lợi còn được phân nhà.
Đãi ngộ cực tốt.
Những sinh viên không xuất sắc lắm cũng có thể sắp xếp công việc khác, phân bổ đến các chi nhánh ở các nơi, làm công việc tổng hợp tin tức chẳng hạn. Cho dù là chuyên đi xem phong thủy cho người ta, thu nhập cũng không thấp.
Tóm lại, phàm là người được học viện Đạo giáo nhận, về cơ bản không cần lo lắng về tiền đồ.
Nhưng muốn thi vào học viện Đạo giáo cũng không dễ dàng như vậy, điểm số chỉ là cơ bản. Thí sinh cần phải có chút thiên phú, hoặc là hiểu biết một chút về Kinh Dịch phong thủy.
Nghĩ đến đây, Bộ Vi lại nói:
“Chương trình học của học viện Đạo giáo khá nhiều, Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc đều là những kỹ năng cơ bản, mỗi ngày còn có các buổi học sáng tối, nếu không phải cực kỳ yêu thích nghề này thì chưa chắc đã kiên trì được.”
Nữ sinh ngơ ngác “a” một tiếng. “Vậy, vậy để em suy nghĩ lại ạ.”
Bộ Vi mỉm cười nói: “Người tiếp theo.”
Trong một khoảng thời gian tiếp theo, bóng dáng của Bộ Vi xuất hiện tại nhiều trường học khác nhau để ký tên cho các học sinh xếp hàng dài dằng dặc.
Đa số các thiếu niên mười bảy mười tám tuổi đều khá đơn thuần, coi thần tượng của mình như thần thánh.
Trong thời gian này, Bộ Vi cũng giải quyết không ít mâu thuẫn giữa các học sinh.
Đối mặt với một đại sư huyền học có khả năng biết trước tương lai và được nhà nước bảo vệ như cô, những kẻ cứng đầu ngạo mạn, coi trời bằng vung đều lần lượt kiềm chế tính khí, ngoan ngoãn nhận lỗi.
Thời gian trôi nhanh như nước, chẳng mấy chốc đã đến tháng ba.
Ngày mười sáu tháng ba là sinh nhật mười chín tuổi của Bộ Vi từ sáng sớm cô đã nhận được rất nhiều bao lì xì chúc mừng sinh nhật.
Suy nghĩ một lát, cô vẫn quyết định đi đặt cho mình một chiếc bánh kem sinh nhật.
Lúc xách bánh kem từ cửa hàng ra, cô nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ cách đó không xa.
Trên sân thượng tầng tám của tòa nhà bách hóa có một cô gái đang đứng đó, vẻ mặt tràn đầy sự c.h.ế.t lặng và không còn luyến tiếc gì cuộc sống.
Bên dưới có rất nhiều người đang vây xem náo nhiệt.
Đúng vậy, chính là xem náo nhiệt.
Thậm chí còn có người hùa theo, bảo cô gái nhảy xuống đi.
Có người cầm điện thoại lên quay.
Họ nhìn thấy nỗi đau khổ của người khác, điều nghĩ đến không phải là thương xót đồng cảm cũng không muốn cứu giúp mà là muốn ké fame của người c.h.ế.t.
Lòng dạ độc ác của con người quả thực đáng sợ.
Lính cứu hỏa đã lên đến nơi, đang cố gắng trấn an cảm xúc của cô gái, cảnh sát cũng đã đến, bận rộn giải tán đám đông.
Nhưng vô dụng, những tiếng thúc giục mang theo sự chế giễu và thiếu kiên nhẫn kia như những con d.a.o nhọn đ.â.m vào người cô gái.
Cô gái nhắm mắt lại, nhảy xuống.
Người lính cứu hỏa phía sau lao tới, chộp được cô gái.
Bên dưới đám đông xôn xao, tiếng ồn ào càng lớn hơn.
“Nhảy đi, đừng có diễn trò nữa.”
“Nhảy trước mặt lính cứu hỏa, rõ ràng là không muốn c.h.ế.t mà.”
“Học sinh bây giờ khả năng chịu đựng áp lực kém thật, một chút chuyện cỏn con cũng đòi sống đòi c.h.ế.t.”
“Tao không tin nó dám nhảy thật đâu.”
Mùa này trời vẫn chưa hoàn toàn ấm lên, gió vẫn còn lạnh.
Nhưng lạnh hơn cả gió chính là lòng người.
Cô gái nhắm mắt lại, dùng sức thoát khỏi tay người lính cứu hỏa, rơi thẳng xuống dưới.
Người lính cứu hỏa trẻ tuổi hét lớn: “Đừng –”
Thân hình Bộ Vi như gió lướt tới giữa không trung, vững vàng đỡ lấy cô gái đang rơi xuống sau đó bay lên nóc nhà.
Đám đông bên dưới im bặt trong giây lát, ngay sau đó là sự ồn ào náo động còn dữ dội hơn trước.
“Trời ơi, cô ấy biết bay, cô ấy thật sự biết bay!”
“Trông quen quen, đó không phải là streamer xem bói rất nổi trên mạng sao?”
“Các người xong đời rồi. Đại sư chuyên quản chuyện bất bình, cô ấy đã ra tay thì cô gái kia chắc chắn có oan khuất, đám người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn các người đều là đồng lõa, cứ đợi bị cô ấy xử lý đi.”
Bộ Vi không rảnh để tính sổ với đám người này.
Cô đặt cô gái nhảy lầu xuống, người lính cứu hỏa vốn đang tuyệt vọng nhìn thấy cú lật ngược tình thế này thì mặt đầy kinh ngạc, sau đó là vui mừng khôn xiết, đồng nghiệp của anh ấy cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy tới an ủi, hỏi han xem cô có bị thương không.
Bộ Vi dùng ánh mắt ra hiệu cho họ im lặng, sau đó nói với cô gái vẫn còn đang kinh hồn bạt vía:
“Tôi biết nỗi oan ức của em nhưng cái c.h.ế.t chỉ có thể dập tắt sự việc còn kẻ làm tổn thương em vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Điều em cần làm là khiến hắn phải trả giá.”
Cô gái – Lý Duyệt, nghe thấy hai chữ ‘oan ức’ thì không kìm được nữa, đột nhiên òa khóc nức nở.
“Em hết cách rồi, hu hu hu, bọn họ cấu kết với nhau làm việc xấu, em kêu oan không cửa hu hu hu…”
Các lính cứu hỏa không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng nhìn cô gái khóc t.h.ả.m thiết như vậy cũng biết chắc chắn cô đã phải chịu ấm ức rất lớn.
Bộ Vi vỗ nhẹ lưng cô gái, dịu dàng mà kiên định nói: “Tôi giúp em.”
Lý Duyệt khóc nấc lên từng hồi, đôi mắt đẫm lệ nhìn Bộ Vi, lúc này mới nhận ra cô, sau đó trợn tròn mắt. “Chị là…”
Bộ Vi gật đầu.
“Tôi đưa em đi tìm hắn.”
Lý Duyệt tìm lại được dũng khí trong ánh mắt kiên định của cô. “Được.”
Trước khi đi, Bộ Vi liếc nhìn người lính cứu hỏa vừa cứu người lúc nãy. Nếu hôm nay cô không tình cờ đi ngang qua và đỡ được Lý Duyệt, người lính cứu hỏa trẻ tuổi này sẽ vì chuyện này mà sụp đổ và trầm cảm.
