Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 381: Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức – Edit By Siêu Mê Truyện
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:31
Trẻ con hiếu động, nghịch ngợm một chút là bình thường.
Nhưng ai có thể ngờ cái đầu nhỏ này lại có thể nghĩ ra ý tưởng kỳ quái như vậy?
Bà nội lần này cũng không bênh cháu trai nữa, không đ.á.n.h cho nó phục một lần, nó sẽ không nhớ đời.
Chung Trí Hạo khóc oa oa, cuối cùng dưới sự giáo d.ụ.c yêu thương của mẹ cũng đã nhận ra lỗi lầm, vội vàng cầu xin tha thứ. “Mẹ ơi con sai rồi, con không bao giờ dám nữa hu hu hu.”
Nó chỉ muốn khoe khoang với các bạn học một chút, nó có một cô em gái đáng yêu, em gái đáng yêu như vậy, các bạn học chắc chắn sẽ thích.
Ai ngờ lại chọc cho mẹ nổi giận lớn như vậy.
Đúng là chưa ra quân đã t.ử trận, thương cho roi cho vọt.
Trận đòn này vẫn có tác dụng, hoàn toàn dập tắt ý định rục rịch muốn hành động của Chung Trí Hạo.
*Đây cũng là câu chuyện có thật.*
*Lúc đó tôi đã cảm thấy rất thần kỳ. Cặp sách của học sinh tiểu học cũng không lớn, làm sao cậu bé có thể nhét một đứa trẻ sơ sinh hai tháng tuổi vào đó được?
Một đứa trẻ sơ sinh không kiểm soát được nước mắt và đại tiểu tiện trong một môi trường kín mít tối tăm lại không khóc không nháo! Quả thực quá không thể tin nổi!*
Chưa đến chín giờ đã xem xong hai quẻ.
Bộ Vi kết nối với vị khách cuối cùng của ngày hôm nay, màn hình lóe lên, xuất hiện gương mặt của một cô gái trẻ.
Cô ấy nhìn quanh bốn phía, vẻ mặt căng thẳng lo âu thấy rõ. “Đại sư, tôi, tôi nghi ngờ có thứ không sạch sẽ đi theo tôi.”
Bộ Vi bất lực nói: “Bà ấy đã theo cô hai tháng rồi, cô mới phát hiện ra, tâm cũng lớn thật đấy.”
“A?”
Đổng Tương vẻ mặt ngơ ngác, quên cả sợ hãi.
“Hai, hai tháng?”
Phản ứng này khiến người hâm mộ trong phòng livestream đều bật cười.
Mặt Đổng Tương hơi đỏ lại nghĩ đến một chuyện.
“Nhưng không phải cô nói, tiếp xúc lâu dài với ma quỷ sẽ bị âm khí xâm nhập, nhẹ thì sinh bệnh nặng thì mất mạng sao? Tôi cũng không thấy có chỗ nào khó chịu cả, chẳng lẽ là bát tự của tôi rất cứng?”
“Không phải.”
Bộ Vi hất cằm. “Cô tự hỏi bà ấy đi.”
Đổng Tương là fan cứng lâu năm của Bộ Vi, biết cô lợi hại thế nào, nhìn biểu cảm của cô lập tức biết thứ bám theo mình không phải là ác quỷ gì, cho nên cũng không sợ hãi lắm, chỉ là có chút lo lắng lát nữa sẽ nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng gì đó, lúc quay đầu lại có chút cẩn thận dè dặt. Đợi nhìn rõ bộ dạng của đối phương, lập tức kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Bà nội?”
Bà nội Đổng mất vì bệnh, có chút gầy gò, cộng thêm thành ma sắc mặt trắng bệch, ngược lại cũng không đáng sợ.
Bà cúi người chào Bộ Vi trước, mới nhìn về phía cháu gái. “Bối Bối.”
Bối Bối là tên gọi ở nhà của Đổng Tương.
Đổng Tương hồi nhỏ sức khỏe không tốt, thường xuyên cảm cúm sốt cao, sau đó phát hiện ra bệnh tim bẩm sinh. Cha mẹ bận rộn công việc, đều là bà nội chăm sóc cô.
Rất nhiều người nói, bệnh này tốn tiền lại còn phải uống t.h.u.ố.c lâu dài, chi bằng đem cho người ta đi, sinh thêm một đứa con trai nữa.
Bà nội Đổng tức đến mức mắng cho những kẻ lắm mồm đó chạy mất dép, sau đó đặt cho cháu gái cái tên thân mật này, ngụ ý là bảo bối.
Nghe lại cách xưng hô này, hốc mắt Đổng Tương lập tức đỏ lên.
“Bà nội, cháu nhớ bà lắm.”
Phim kinh dị trong nháy mắt biến thành phim tình cảm lấy nước mắt.
Trong mắt bà nội Đổng tràn đầy sự từ ái. “Ây, đừng khóc đã hơn hai mươi tuổi rồi còn giống như một đứa trẻ con để người ta cười cho.”
Đổng Tương mới không thèm để ý những chuyện này, cô muốn lao tới nhưng bà nội chỉ có hồn thể, căn bản không có cách nào đến gần.
“Bà nội, bà đi theo cháu, có phải còn có chuyện gì muốn dặn dò không?”
Khó trách cô không có bất kỳ khó chịu nào, vì bà nội đối với cô chỉ có tình yêu thương thiện ý, chưa bao giờ nỡ nặng lời trách mắng cô một câu, cho dù là đã biến thành ma.
Lúc này bà nội Đổng mới nghiêm mặt lại, nói: “Thằng bạn trai kia của cháu không phải thứ tốt đẹp gì, mau chia tay đi.”
Đổng Tương lại “a” một tiếng.
“Cái gì?”
Bà nội Đổng thở dài.
“Hôm Giao thừa các con đốt giấy tiền cho bà, bà nhìn thấy ấn đường cháu biến đen, có điềm hung nhưng lại không hiểu điềm hung này từ đâu mà đến. Thật sự không yên tâm thì lập tức cầu xin Diêm Quân cho bà tạm thời trở về dương gian ở bên cạnh cháu. May mắn là lúc còn sống bà làm nhiều việc thiện, có công đức trong người, Diêm Quân mới cho bà thời gian ba tháng. Ba tháng sau, bất kể bà có giúp cháu vượt qua kiếp nạn này hay không, đều phải về địa phủ đầu t.h.a.i rồi.”
Kênh bình luận lại sôi nổi hẳn lên.
[Phạm Phạm Văn: Oa ô, hóa ra công đức ở nhân gian còn có thể thông thẳng xuống địa phủ?
Vậy sau này tôi nhất định phải làm nhiều việc thiện tích đức, không chừng kiếp sau có thể đầu t.h.a.i vào nhà giàu làm thiên kim tiểu thư [cười nhe răng].]
[Thời Gian Không Trở Lại: Bà nội tốt quá, tôi cũng nhớ bà nội tôi rồi hu hu hu.]
[Mặt Trăng Bị Tôi Ăn Mất Một Nửa: Thiện có thiện báo, giờ khắc này từ ngữ này cuối cùng cũng được cụ thể hóa rồi.]
[Người Gặp Nạn Nơi Nhân Gian Hiểm Ác: Địa phủ có nhiều chỗ tiêu tiền không, tôi có thể đốt trước cho mình một ít không?]
Kênh bình luận tràn ngập đủ loại ý kiến, qua đó cho thấy trí tưởng tượng của mỗi người quả thực khác biệt một trời một vực.
Nghe xong những lời này, Đổng Tương vừa cảm động lại vừa kinh hãi: “Ý Đại sư là bạn trai muốn hại tôi sao?”
“Đúng vậy.”
Ánh mắt bà nội Đổng lập tức lộ vẻ hung dữ:
“Bà tuy không am hiểu ngũ hành thuật số nhưng mỗi lần cháu ở bên cạnh hắn ta, hắc khí trên ấn đường lại đậm thêm một phần. Có một lần bà đi theo hắn, nhìn thấy em gái hắn trong bệnh viện và nghe được cuộc trò chuyện của chúng. Em gái hắn bị suy thận cần phải thay thận gấp nhưng mãi vẫn chưa tìm được nguồn thận thích hợp. Có một gã bác sĩ vô lương tâm đã đưa cho chúng báo cáo sức khỏe của cháu, các chỉ số đều phù hợp nên hắn mới cố tình tiếp cận cháu!”
Nói đến đây, bà nghiến răng nghiến lợi.
“Lũ người lòng dạ đen tối này cậy mình có chút tiền và quan hệ mà tùy ý định đoạt mạng sống của người khác. Bọn chúng cũng sợ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật nên mới dùng hôn nhân để trói buộc cháu, sau đó lừa cháu ký vào thỏa thuận hiến tạng. Đến lúc đó dù cháu có làm ầm lên thì cũng chỉ bị coi là mâu thuẫn gia đình. Lần nào hai đứa hẹn hò bà cũng đi theo nhưng bà không thể hiện thân vì sợ làm hại cháu lại càng sợ nếu g.i.ế.c c.h.ế.t hắn thì cháu sẽ phải gánh nhân quả. Bà chỉ đành gây ra một số rắc rối để hắn tránh xa cháu ra.”
Đổng Tương chợt bừng tỉnh đại ngộ.
Thảo nào mỗi lần cô ở bên cạnh bạn trai thì luôn xảy ra đủ loại sự cố bất ngờ.
Không phải bị sách trên giá rơi trúng đầu thì cũng là bị trà sữa đổ đầy người, thậm chí có lần đi xem phim, trong lúc ngồi chờ bên ngoài thì ghế bỗng nhiên gãy khiến bạn trai cô ngã bệt m.ô.n.g xuống đất, suýt chút nữa thì chấn thương xương chậu.
Sau sự kinh ngạc chính là cơn giận dữ bùng lên.
