Livestream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức - Chương 382: Livétream Đoán Mệnh, Tích Lũy Công Đức – Edit By Siêu Mê Truyện
Cập nhật lúc: 25/12/2025 15:32
“Hóa ra là vậy còn nói cái gì mà yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thì ra tất cả chỉ là để lừa lấy quả thận của tôi.”
Nói không buồn là giả nhưng dù sao thời gian qua lại cũng chưa lâu nên cô không đến mức đau khổ c.h.ế.t đi sống lại.
“Bà nội, cảm ơn bà, ngày mai cháu sẽ chia tay với hắn.”
Lừa tình cảm của cô thì còn có thể chấp nhận được chứ lừa lấy thận của cô thì tuyệt đối không xong!
Thấy cháu gái không phải kẻ lụy tình mù quáng, bà nội Đổng mỉm cười đầy an lòng. Bà đang định nói gì đó thì nghe thấy Bộ Vi lên tiếng: “Ngày mai cô mà đi tìm hắn là c.h.ế.t chắc đấy.”
Hai bà cháu đồng loạt nhìn vào điện thoại.
Bộ Vi nói:
“Cô mắt to cằm tròn, tính tình bộc trực không giấu được chuyện trong lòng. Huống hồ quan hệ giữa hai người trước đó vẫn bình thường, đột nhiên cô đòi chia tay thì hắn chắc chắn sẽ sinh nghi. Em gái hắn đã bệnh nguy kịch, cần phải phẫu thuật càng sớm càng tốt. Nếu cô cứ thế tự mình dấn thân vào hang cọp thì lúc đó chẳng có pháp luật hay đạo đức nào ngăn cản được hắn ra tay g.i.ế.c người đâu.”
Đổng Tương hít sâu một hơi lạnh.
Trên kênh bình luận là một làn sóng c.h.ử.i rủa.
Vì cứu em gái mình mà moi thận bạn gái, đây chẳng phải là tình tiết trong tiểu thuyết ngược tâm sao?
Thế nhưng hiện thực còn tàn khốc hơn nhiều vì hiện thực vốn chẳng cần logic.
Bà nội Đổng cuống lên: “Vậy phải làm sao bây giờ? Hay là để bà đi dọa hắn? Hoặc dứt khoát hơn, bà đ.á.n.h gãy chân hắn để hắn không còn sức mà nghĩ đến chuyện hại người nữa.”
Bộ Vi: “…”
“Bà quay về địa phủ là có thể đầu t.h.a.i rồi, đừng tạo thêm sát nghiệp.”
Cô quay sang nhìn Đổng Tương với khuôn mặt trắng bệch:
“Cô đã bị bọn chúng nhắm trúng rồi nên trốn tránh cũng vô dụng. Tôi sẽ cho cô một lá bùa bình an, lát nữa cô hãy gọi điện chia tay với hắn, chắc chắn hắn sẽ tìm đến tận nơi. Nhớ kỹ là phải báo cảnh sát trước, chỉ có bóp c.h.ế.t nguy hiểm từ trong trứng nước thì cô mới có thể vượt qua kiếp nạn này.”
Đổng Tương mừng rỡ gật đầu lia lịa: “Cảm ơn Đại sư.”
Bà nội Đổng cũng vội vàng nói lời cảm ơn.
Bộ Vi vừa định dùng phép chuyển bùa đi như mọi khi thì Đoàn Đoàn và Viên Viên bất ngờ nhảy ra.
“Để em đi đưa cho.”
“Cả em nữa.”
Hai đứa nhỏ lại muốn đi chơi rồi.
Thôi được rồi.
Bộ Vi nhét lá bùa bình an cho Viên Viên rồi dặn dò: “Trước mười hai giờ phải quay về, hiểu chưa?”
Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn gật đầu rồi bay vút ra ngoài.
Livestream kết thúc, Bộ Vi tắt máy tính thì lập tức đi đả tọa điều tức.
Linh căn vẫn chưa hoàn toàn hòa nhập với kinh mạch của cô.
Bà nội Đổng để lại cho Đổng Tương một căn nhà, vừa hay ở gần nơi làm việc của cô, cô lập tức dọn ra ở riêng.
Cô gọi điện chia tay bạn trai, đối phương rất ngạc nhiên. “Chia tay? Tại sao lại chia tay? Anh không đồng ý…”
Đổng Tương cúp máy ngay lập tức, nói với bà nội: “Anh ta từng đưa cháu về nhà, biết chỗ này. Bà nội, lát nữa bà đừng ra tay, vì loại cặn bã này mà ảnh hưởng đến việc bà đi đầu thai, không đáng.”
Bà nội Đổng gật đầu.
“Bà biết.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên rất nhanh đã đến, đưa lá bùa bình an cho Đổng Tương.
Đổng Tương trước đây đều chỉ nhìn thấy hai đứa nhỏ trên mạng, đây là lần đầu tiên đối mặt với những sinh vật đáng yêu này, có chút thụ sủng nhược kinh, quên cả căng thẳng.
“Cảm, cảm ơn.”
“Không có gì.”
Viên Viên xua tay, bộ dạng hào phóng ‘chỉ là chuyện nhỏ không cần để ý’.
Tiếc là vóc dáng quá nhỏ, thân hình lại tròn vo, kết hợp với động tác này, trông giống hệt mèo thần tài.
Đổng Tương nhìn đến ngẩn người.
Bà nội Đổng cũng có chút kinh ngạc.
Đoàn Đoàn và Viên Viên không ngồi yên được, lượn một vòng quanh nhà quan sát, không phát hiện ra thứ gì thú vị thì lập tức ngồi trên bệ cửa sổ vắt chân chữ ngũ chờ đợi.
Đổng Tương thực sự tò mò, lấy một gói khoai tây chiên đưa qua.
“Các em có ăn không?”
Đoàn Đoàn xoa xoa cái bụng nhỏ tròn vo của mình. “Không đói.”
Giọng nói trẻ con này đã làm tan chảy trái tim của người hâm mộ trong phòng livestream, thi nhau hét lên muốn nuôi một đứa bé đáng yêu như vậy.
Đổng Tương kéo ghế đến bên cửa sổ, hai bà cháu chụm đầu lại trò chuyện với hai đứa nhỏ. “Các em biết ăn uống, vậy có đi vệ sinh không? Quần áo là do Đại sư đặt làm cho các em à? Bình thường các em làm gì?”
“Chúng em là tinh quái không đi vệ sinh, có thể trực tiếp thải trọc khí ra ngoài nha.”
“Quần áo là vẽ ra, có thể thay đổi.”
“Ăn cơm, ngủ, xem ti vi, tu luyện, chơi bập bênh, đ.á.n.h bóng bàn…”
Hai đứa nhỏ một chút cũng không sợ người lạ, hỏi gì đáp nấy, vui vẻ vô cùng.
Đổng Tương còn muốn hỏi hai đứa xem phim gì, chuông cửa vang lên.
Tinh thần cô lập tức căng thẳng.
Đoàn Đoàn và Viên Viên thì phấn khích bay từ bệ cửa sổ xuống, bay ra khỏi phòng ngủ, ghé vào mắt mèo nhìn ra ngoài.
Ngoài cửa đứng một người đàn ông trẻ tuổi, trông khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu, đeo kính, trông có vẻ nho nhã lịch sự.
Cũng chẳng có gì đặc biệt.
Đoàn Đoàn và Viên Viên lập tức mất hứng thú, ẩn thân đi.
Đổng Tương hít sâu một hơi, đi tới mở cửa.
Người đàn ông lập tức bước vào, đưa tay định ôm cô. “Tương Tương…”
Đổng Tương nhanh chóng lùi lại. “Anh đừng chạm vào tôi.”
Cô vẻ mặt đề phòng, trong đáy mắt không giấu được sự ghét bỏ và tức giận.
Lâm Khiêm trong lòng trầm xuống nhưng trên mặt lại là vẻ đau khổ. “Tại sao? Tương Tương, cho dù muốn chia tay, em cũng phải cho anh một lý do hợp lý chứ.”
Đổng Tương bây giờ nhìn thấy gương mặt của hắn ta chỉ cảm thấy buồn nôn. “Tôi đã tìm người xem bói rồi, bát tự của chúng ta không hợp.”
Gương mặt Lâm Khiêm có một thoáng trống rỗng. “Cái gì?”
Hắn ta không thể tin nổi. “Chỉ vì cái này? Anh không tin!”
“Tin hay không tùy anh.”
Đổng Tương đưa tay đẩy hắn ta. “Dù sao tôi cũng đã nói rõ ràng rồi, đừng đến tìm tôi nữa –”
Lâm Khiêm đột nhiên nắm lấy tay cô, kéo cả người cô vào trong lòng mình, giọng nói trầm xuống. “Tương Tương, có phải em đã biết rồi không?”
Đổng Tương tê cả da đầu. “Anh muốn làm gì? Buông tôi ra!”
Bà nội Đổng đang trốn trong phòng ngủ, vừa nãy bà nhìn thấy cháu gái bỏ lá bùa bình an vào túi áo ngủ, ngược lại không lo lắng, chỉ cảm thấy gã đàn ông này thực sự mặt dày.
Đổng Tương giãy không ra, dứt khoát làm liều. “Phải, tôi biết rồi, anh muốn lấy thận của tôi đổi cho em gái anh. Lâm Khiêm, tên khốn kiếp này, anh lừa tôi còn muốn hại tôi, tôi hận anh c.h.ế.t đi được.”
Lâm Khiêm cười khẽ. “Quả nhiên.”
Hắn ta thân hình cao lớn, đối phó với một cô gái yếu đuối như Đổng Tương quả thực dễ như trở bàn tay.
“Tương Tương, em đã biết mục đích của anh không đơn thuần thì không nên mở cửa.”
Giọng điệu hắn ta u ám, thậm chí còn mang theo chút thương hại.
“Xin lỗi, anh cũng hết cách rồi. Anh và em gái là song sinh long phụng từ nhỏ sức khỏe nó đã yếu, thường xuyên phải vào bệnh viện, giống như em vậy.”
Lâm Khiêm nói đến đây, dừng lại một chút, cúi mắt nhìn Đổng Tương. “Tương Tương, em hẳn là hiểu cảm giác đó, đúng không?”
