Lỡ Tay Trêu Họa: Người Yêu Ảo Lại Là Anh Trai Chung Nhà! - 1
Cập nhật lúc: 02/09/2026 15:03
1
Ngày nhập học đại học, bố tôi vì không yên tâm để tôi ở ký túc xá một mình nên đã gửi gắm tôi sang nhà người bạn thân thiết của ông.
Nhà chú cũng có một đứa con trai đang học đại học S, đúng lúc lại chung trường với tôi. Hai phụ huynh bàn nhau để tôi ở lại đây, vừa có người chăm sóc, học hành lại dễ dàng hỗ trợ lẫn nhau.
Tôi tay xách nách mang vali, cẩn thận quan sát căn nhà của chú Tạ.
"Mẹ ơi, nhà mình có khách ạ?" Một giọng nói trầm thấp, êm tai vang lên từ phía cửa ra vào.
Cậu thanh niên vừa đi vừa xỏ chân vào đôi dép trong nhà, tay kẹp quả bóng rổ, trên mặt còn vương vài giọt mồ hôi. Anh giơ tay hất gọn lọn tóc mái hơi ẩm ướt về phía sau.
Đến khi nhìn rõ gương mặt ấy, tôi hoàn toàn sững sờ.
Đây chẳng phải là người yêu qua mạng mà tôi vô tình quen biết cho nguôi ngoai bớt cơn chán chường sau kỳ thi sao?
Trời đất ơi! C.h.ế.t tôi rồi!
Mấy tháng nghỉ hè rảnh rỗi ở nhà, tôi chỉ muốn tìm người yêu qua mạng để g.i.ế.c thời gian cho vui, chưa từng có ý định đưa mối quan hệ này ra ngoài đời thực.
Tôi chột bạch ngoảnh mặt đi, ánh mắt đảo quanh không dám nhìn thẳng vào anh.
"Đây là con gái chú Tô của con, năm nay mới vào đại học, học cùng trường với con đấy. Từ giờ con bé sẽ ở lại nhà mình." Dì nắm lấy tay tôi, giọng điệu vô cùng dịu dàng.
"Con biết rồi." Anh uể ả đáp một tiếng, lơ đãng liếc nhìn tôi một cái.
Anh không nhận ra tôi sao?
Cũng đúng thôi. Chúng tôi chưa từng gửi ảnh cho nhau, càng chưa từng gọi video. Ngay cả trang cá nhân của tôi cũng chẳng hề đăng lấy một tấm hình. Tôi nhận ra anh là nhờ bức ảnh khoe cơ bắp lộ mặt anh từng đăng trên bảng tin.
Nhìn bóng lưng anh thong thả bước lên cầu thang, tôi mới dám thở hắt ra một hơi dài.
May mà anh không nhận ra. Nếu không thì ngượng chín mặt mất.
Bây giờ tôi chỉ muốn chuyển ngay ra ngoài. Cùng sống dưới một mái nhà, đêm dài lắm mộng, sơ hở một chút là lộ tẩy như chơi.
"Mẹ ơi, hay là con cứ ở ký túc xá nhé? Con lớn thế này rồi, tự chăm sóc bản thân tốt mà..." Tôi nhỏ giọng mặc cả.
"Thế sao mà được! Con một thân một mình đến nơi đất khách quê người, lỡ xảy ra chuyện gì thì biết tính sao?" Dì liền lên tiếng ngắt lời.
Mấy người lớn cứ thế người một câu, tôi một lời, chẳng hề bận tâm đến ý kiến của tôi mà tự tay chốt hạ mọi chuyện.
Đến khi tôi bừng tỉnh thì vali lẫn người đã bị đẩy tọt vào trong phòng mất rồi.
Thôi được rồi. Cùng lắm thì tôi tìm thời điểm thích hợp để nói lời chia tay với anh là xong chứ gì.
2
Sáng hôm sau, tôi soạn sẵn giấy tờ nhập học vào túi xách rồi bước xuống nhà. Chú và dì đã ngồi bên bàn dùng bữa sáng.
"Cháu chào chú dì ạ."
"Đêm qua cháu ngủ ngon không?" Dì mỉm cười rót cho tôi một ly sữa nóng.
Tôi nhấp một ngụm sữa, đáp: "Cháu ngủ ngon lắm ạ, vừa đặt lưng xuống là thiếp đi ngay."
Chú Tạ đặt ly cà phê xuống, dặn dò: "Lát nữa để Tạ Nhượng đưa cháu đến trường làm thủ tục nhé. Cháu chưa quen đường xá, cứ để nó dẫn đi cho yên tâm."
Vừa dứt lời thì Tạ Nhượng mới từ trên lầu thong thả bước xuống. Tay anh cầm điện thoại, ngón tay gõ gõ như đang nhắn tin cho ai đó.
Ngay giây tiếp theo, điện thoại trong túi tôi rung lên rần rật.
"Bảo bối, anh thức dậy rồi này."
Tôi lén nhìn Tạ Nhượng, tim đập thình thịch, cuống quýt úp màn hình điện thoại xuống mặt bàn, không hề dám nhắn lại.
Thế nhưng tin nhắn của anh cứ liên tục dội về như vũ bão, gây chú ý đến mức không muốn nhìn cũng không được.
"Điện thoại cô kêu liên tục kìa." Tạ Nhượng nhướn mày, cất giọng nhắc nhở.
Đại ca à, anh nhìn xem tôi có dám trả lời không cơ chứ?
"Em đã dậy chưa?"
"Hôm nay làm thủ tục nhập học chắc bận lắm đấy."
"Lúc em tỉnh dậy nếu anh chưa kịp nhắn lại thì đừng giận anh nhé, bảo bối."
Tôi nhìn những dòng tin nhắn nối đuôi nhau hiện lên trên màn hình.
"Em dậy rồi, giờ đang chuẩn bị tới trường làm thủ tục đây."
"Không nói chuyện nữa nhé, yêu anh."
Tôi vừa gửi đi, quả nhiên điện thoại của Tạ Nhượng lập tức nảy dòng thông báo mới.
Tôi không dám nhìn màn hình nữa. Anh dựa lưng vào ghế, một tay thong thả ăn bánh mì sandwich, tay kia vẫn miệt mài gõ phím nhắn lại cho tôi.
"Được rồi, tối nay lại nói chuyện tiếp."
"Tối nay, anh muốn làm nốt chuyện hôm nọ còn dang dở..."
"Có được không em?"
Tôi ngước mắt nhìn gương mặt lạnh như băng của người đối diện. Đúng là con người ta chẳng thể nhìn mặt mà bắt hình cang.
Tôi suy nghĩ một chút rồi tinh nghịch gõ lại một dòng: "Em muốn nghe anh thở gấp cơ."
Mấy lời mờ ám này làm tôi ngượng đến mức muốn vứt luôn cái điện thoại. Tâm trạng tôi lại càng thêm rối bời.
3
Hai tháng trước, thi tốt nghiệp xong xuôi, tôi rảnh rỗi đến mức sắp chán đến mục xương.
Thế là tôi mò vào một trò chơi b.ắ.n s.ú.n.g trực tuyến và vô tình quen biết Tạ Nhượng. Anh chơi game cực đỉnh, tôi đi cùng anh gần như chỉ việc nằm gánh team. Nhưng điều quan trọng nhất là giọng nói của anh cuốn hút đến gục ngã.
Thành ra suốt cả ván game, tâm trí tôi chẳng đặt vào trận đấu chút nào, toàn bộ sự chú ý đều dồn cả vào giọng nói ấy.
Ván đấu kết thúc, tôi vẫn chưa thỏa mãn, m.á.u trêu chọc trong người lại nổi lên.
