Lỡ Tay Trêu Họa: Người Yêu Ảo Lại Là Anh Trai Chung Nhà! - 2
Cập nhật lúc: 02/09/2026 15:04
Tôi bấm kết bạn với anh, gửi đi một dòng: "Đồng chí này, anh làm nghề l.ồ.ng tiếng đấy à?"
"?"
"Nếu anh mở phòng livestream hát hò, tôi nhất định sẽ tặng anh cả một dàn siêu xe!"
"Hơi bị hâm đấy, giọng ông đây sinh ra đã hay sẵn rồi!"
"Trời ơi, thế thì đúng là được ông trời ban cho chén cơm rồi còn gì!"
Tôi vốn là một đứa cuồng giọng nói chính hiệu, mà giọng anh thì lại đ.á.n.h trúng tắp tấp vào gu của tôi.
Kể từ hôm đó, tôi như chiếc vòi bạch tuộc bám c.h.ặ.t lấy anh, ngày ngày rủ anh ghép đội chơi game.
Chẳng biết từ lúc nào, từ việc thuần túy rủ nhau chơi game, chúng tôi đã chuyển sang vừa mở mic trò chuyện vừa chơi. Chúng tôi càng nói chuyện càng thấy hợp cạ, từ những bộ phim mới ra rạp, chuyện phiếm thường ngày, cho đến quan điểm sống hay những dự định tương lai.
Dần dần, tôi sa chân vào mối quan hệ này lúc nào không hay.
Đứa bạn thân từng hết lời khuyên ngăn, bảo tôi phải cẩn thận kẻo bị lừa, yêu qua mạng toàn là hố sâu, biết đâu đối phương lại là một anh chàng béo phì nặng cả trăm cân.
Tôi cũng từng diễn biến tâm lý như thế, nhưng chỉ cần giọng nói của anh vang lên qua tai nghe, mọi lo lắng đều tan biến. Trăm cân thì đã sao, kể cả hai trăm cân tôi cũng c.ắ.n răng chấp nhận được hết! Giọng trầm ấm thì tôi nghe nhiều rồi, nhưng giọng của anh lại mang một sức hút kỳ lạ, mỗi lần cất lên là như có một luồng điện chạy dọc từ đốt sống cổ lan ra tận đầu ngón tay.
Đây là lần đầu tiên tôi yêu qua mạng, hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào. Ngày ngày ngoài chơi game ra thì cũng là đang trên đường vào game.
Cho đến một hôm, tôi lướt mạng thấy một bài viết: "Cảm giác có người yêu qua mạng đêm nào cũng hát ru dỗ ngủ là như thế nào?"
Thấy tò mò, tôi liền chuyển tiếp bài viết đó cho Tạ Nhượng.
Kể từ hôm ấy, đêm nào anh cũng cất giọng hát dỗ tôi ngủ. Giọng nói trầm ấm qua chiếc tai nghe như luồn lách vào từng tế bào, khiến toàn thân tôi run lên bần bật, hơi ấm lan từ vành tai chạy thẳng xuống bụng dưới.
Mẹ nó chứ, hát hay không chịu nổi, nốt nhạc nào ra nốt nấy.
Về sau, tôi còn phát hiện ra tiếng thở dốc nhịp nhàng giữa những khoảng nghỉ khi anh hát nghe vô cùng...
Nhờ vậy mà tôi như khám phá ra một vùng đất mới.
Tôi bắt đầu vòi vĩnh, ép anh phải thở gấp cho tôi nghe. Mới đầu anh còn giữ kẽ, ngượng ngùng đến mức cúp cả máy. Nhưng sau một hồi tôi nũng nịu, ăn vạ đủ kiểu, anh đành gửi sang một đoạn ghi âm dài đúng 60 giây.
Tiếng hít thở trầm đục, dồn dập và đè nén, giống như âm thanh nén c.h.ặ.t nơi vòm họng không cách nào kìm nén nổi mà bật ra ngoài.
"60 giây này là giới hạn của WeChat, chứ không phải giới hạn của anh."
Tôi đỏ bừng mặt, giấu biến đầu vào trong gối, hai tay đ.ấ.m bóp thúng thắng xuống đệm mà hú hét.
Người đàn ông này, rốt cuộc là sao mà quyến rũ đến thế cơ chứ!
4
Tạ Nhượng dẫn tôi hoàn thành xong các thủ tục nhập học thì lặn mất tăm.
Tôi tìm một bóng râm mát mẻ ngồi xuống, mở khung chat với anh ra. Bản tính thích trêu chọc lại trỗi dậy, tôi bắt đầu nhắn tin quấy rối người yêu qua mạng của mình.
"Bảo bối ơi, anh đang làm gì đấy?"
"Em vừa làm xong thủ tục rồi, rảnh rỗi quá chẳng biết làm gì cả."
"Bảo bối, em muốn nghe tiếng thở của anh quá..."
"Anh mà thở một cái là chỗ đó của em lại... ướt nhẹp... bảo bối à."
Tôi đã có thể hình dung ra nét mặt của Tạ Nhượng khi đọc được những dòng này rồi. Vẻ ngoài thì lạnh lùng cực ngầu, nhưng thực chất bên trong lại thuần tình đến c.h.ế.t người. Mới trêu vài câu trên mạng thôi mà đầu dây bên kia mặt đã đỏ ch.ót như gấc chín. Thỉnh thoảng bị tôi trêu quá đà, anh không kiềm chế nổi lại treo máy mà thở dốc dồn dập.
Âm thanh đó... từ đốt sống cổ chạy thẳng ra, khiến ngón tay tôi tê dại rồi lan ra khắp toàn thân, làm người ta run rẩy không thôi.
"Bảo bối, anh không yêu em nữa rồi."
"Bốn phút rồi anh chưa phản hồi tin nhắn của em đấy."
"Em giận rồi."
Tôi nhắn liền một tỳ mấy tin nhắn, bên kia vẫn biệt vô âm tín.
"Anh mà không rep nữa là em giận thật đấy nhé."
"Tối nay... không, từ nay về sau anh đừng mong làm mấy chuyện đó với em nữa!"
"Cho anh thêm hai giây."
"Không rep là chia tay đấy."
Nhân cơ hội này nói lời chia tay luôn thì tốt biết mấy, vừa hay vẹn cả đôi đường. Đúng là thiên tài mà!
Đang lúc tôi còn đang thầm đắc ý thì Tạ Nhượng từ xa bước về phía tôi, tay vừa đi vừa gõ bàn phím.
"Bảo bối, vừa rồi anh có chút việc bận."
"Tối nay về nhà, anh làm bù cho em nhé."
"Bảo bối đừng nói lời chia tay có được không?"
Anh cất điện thoại vào túi: "Xong việc rồi, về nhà thôi?"
Tôi đáp: "Về thôi."
Tôi lẳng lặng bước theo sau lưng anh, tay lén bấm bàn phím nhắn tiếp.
"Thế để đền bù, tối nay em muốn anh thở cho em nghe, không dùng ghi âm đâu đấy."
Đầu ngón tay anh lướt nhanh trên màn hình: "Tối nay rửa sạch ngón tay rồi ngồi đợi anh."
Thôi xong rồi, đùa hơi quá trớn rồi!
"Tô Hảo, đi nhanh lên." Thấy tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ, anh dừng bước ngoái đầu gọi.
5
Buổi tối, sau khi tắm rửa xong xuôi, tôi nằm cuộn tròn trên giường chằm chằm nhìn vào màn hình điện thoại, nét mặt vô cùng phức tạp.
Đã mười giờ đêm rồi, sao anh vẫn chưa gọi điện đến nhỉ?
Tôi mở khung chat ra, màn hình lập tức hiện lên dòng chữ "Đối phương đang nhập..."
