Lời Yêu Thương Bên Tai Trái - Chương 1
Cập nhật lúc: 05/09/2026 03:00
1
Người ta đều thầm yêu trúc mã của mình.
Còn tôi thì không.
Tôi chỉ có hận.
Hận hồi nhỏ anh nghịch pháo nổ phân, nổ văng hết lên người tôi.
Hận hồi cấp hai anh dính kẹo cao su lên tóc tôi.
Hận hồi cấp ba anh trốn tiết tự học, còn bắt tôi gánh tội thay.
Trúc mã nhà người ta, người sau còn chu đáo hơn người trước. Đến lượt tôi thì cứ như hàng chính hãng hết sạch, người ta tiện tay vớ đại một món quà tặng kèm cho tôi, lại còn là loại dính tay không vứt đi nổi.
Chơi với anh bao nhiêu năm nay.
Chuyện tốt chẳng có lấy một mẩu, chuyện xấu thì nhiều đến mức hận không thể lấy bao tải ra mà đựng.
May mà vừa tốt nghiệp cấp ba, anh đã ra nước ngoài, để tôi được yên ổn trải qua bốn năm đại học.
Ai ngờ vừa tốt nghiệp đại học, tôi lại gặp người mà mình không muốn gặp nhất trong suốt những năm tháng thanh xuân.
Còn một tin xấu đáng sợ hơn nữa: Gia đình phá sản, ông bố không đáng tin cậy của tôi định đem tôi đi liên hôn.
“Tai tôi có lẽ không chữa khỏi được. Sau này cũng xem như nửa người khuyết tật rồi. Nếu em không muốn...”
Bùi Việt ngồi đối diện cúi đầu, bộ vest thẳng thớm sang trọng trên người cũng không che giấu nổi vẻ tự ti của anh, hoàn toàn chẳng còn nhìn thấy chút dáng vẻ cà lơ phất phơ thời niên thiếu.
Thấy tôi im lặng, những khớp ngón tay trắng hồng của Bùi Việt siết c.h.ặ.t đến gần như trắng bệch, đáy mắt ngập tràn vẻ tổn thương.
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ nói với bác Lâm hủy bỏ...”
Khoan đã…
Tôi đột nhiên hoàn hồn.
Lúc này mới nhận ra ban nãy anh vừa nói gì.
Tai hỏng rồi?
Tôi giật mình bật phắt dậy, sải bước đến trước mặt anh, lúc này mới nhìn thấy chiếc máy trợ thính ẩn dưới mái tóc lòa xòa.
“Lâm Hàm Nguyệt, sỉ nhục tôi vui lắm à?”
Ánh mắt Bùi Việt tối xuống, giọng nói lại mang theo mấy phần nghiến răng nghiến lợi quen thuộc.
“Tai anh hỏng thế nào?”
Bùi Việt ngẩn ra:
“Lúc du học ở nước ngoài, tôi không biết dùng bếp điện từ nên bị nổ hỏng.”
“...”
“Em...”
“Tôi lấy… Tôi lấy anh.”
Tôi vội bịt miệng anh trước khi anh kịp nói tiếp, nhìn đôi mắt cún con đang ngơ ngác của anh, cố hết sức kìm nén niềm vui như phát điên trong lòng.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ cãi thắng Bùi Việt.
Tôi mắng anh một câu, cái miệng như s.ú.n.g liên thanh của anh có thể b.ắ.n lại tôi mười câu.
Mẹ nó…
Chỉ cần tháo máy trợ thính của anh xuống, tôi còn không mắng c.h.ế.t anh được sao???
2
“Bùi Việt, mẹ nó anh tuổi ch.ó à?”
Tôi ôm đôi môi vừa sưng vừa đau rát, hung hăng đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Bùi Việt một cái.
Không đẩy nổi.
Trái lại anh còn tiến thêm một bước.
Đau đến mức tôi không nhịn được bật thành tiếng.
“Bùi Việt. Không được động nữa.”
“Cút xuống khỏi người tôi.”
Động tác của Bùi Việt khựng lại. Anh nheo mắt nhìn khẩu hình của tôi:
“Vợ à, em đang líu ríu cái gì thế? Anh không hiểu.”
Nói xong lại tiếp tục.
“... Tôi thật sự chịu anh luôn rồi, anh đeo máy trợ thính vào không được à?”
Tôi vươn tay định lấy chiếc máy trợ thính trên tủ đầu giường.
Một bàn tay nóng rực lập tức mạnh mẽ phủ lên tay tôi, kéo trở về, ngang ngược chen vào từng kẽ ngón tay rồi đẩy tay tôi lên quá đầu.
Hơi thở nóng bỏng của Bùi Việt phả xuống cổ tôi.
Khiến cả người tôi thoáng run lên vì tê dại.
Tôi ngẩng đầu.
Người đàn ông trước mặt lười biếng nâng mí mắt, đôi mắt sâu thẳm, giọng nói khàn khàn:
“Vợ à, làm chuyện này không cần nghe thấy đâu.”
3
Sau khi thỏa thuận xong ở nhà hàng hôm đó.
Tôi và Bùi Việt lập tức đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn.
Nhưng tôi vẫn để lại cho mình một đường lui. Dù sao cũng chỉ là liên hôn, nói cho cùng, đây cũng chỉ là một mối quan hệ đôi bên cùng lợi dụng lẫn nhau.
Chỉ cần giúp gia đình vượt qua cửa ải khó khăn này là được rồi, chẳng lẽ thật sự bắt tôi phải bồi cả đời mình cho người này sao?
Tôi có thích anh đâu.
Thời hạn là 5 năm.
Bùi Việt bị bố mẹ thúc ép kết hôn, bên ngoài cần một người vợ đoan trang, hiểu chuyện.
Còn đối với tôi, anh là người thích hợp nhất trong số những đối tượng liên hôn mà tôi có thể lựa chọn.
Đôi bên đều có được thứ mình cần.
Hết lợi ích thì đường ai nấy đi.
Bùi Việt vui vẻ đồng ý, ký tên lên bản thỏa thuận.
Đêm tân hôn.
Đến khi nằm trên chiếc giường cưới đỏ rực, tôi mới bắt đầu thấy sợ.
Xem ra tôi vẫn chưa suy tính đủ chu toàn.
Anh cần một người vợ, tôi cần liên hôn.
Chúng tôi đây là kết hôn thật, chứ đâu phải chơi trò gia đình.
Vậy... có phải làm chuyện đó không?
Trong lúc đầu óc tôi đang suy nghĩ lung tung, tiếng nước róc rách trong phòng tắm dần ngừng lại. Bùi Việt để trần nửa người, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm bước ra ngoài.
Hơi nước mờ mịt bao quanh anh.
Tóc anh chưa sấy, vẫn còn ướt sũng, rũ xuống trước trán, từng giọt nước theo ngọn tóc nhỏ xuống.
Men theo l.ồ.ng n.g.ự.c, chảy xuống đường nhân ngư.
Tôi nheo mắt nhìn kỹ, Bùi Việt đúng là có vóc dáng tam giác ngược tiêu chuẩn.
Vai rộng, eo thon.
Còn chưa kịp nhìn xuống dưới kỹ hơn, Bùi Việt đã nhấc chân đi về phía tôi.
Tim tôi lập tức thắt lại.
Không phải là muốn...
Tôi nuốt nước bọt.
Nhanh vậy sao?
“Bùi Việt, hình như tôi vẫn chưa chuẩn bị…”
Khi anh đi vòng qua bên cạnh, tôi lập tức nhắm tịt mắt, hai tay siết c.h.ặ.t góc chăn.
Một luồng gió lướt qua.
Nhưng cảm giác trong tưởng tượng lại không hề rơi xuống người tôi.
Tủ quần áo bên cạnh mở toang.
Bùi Việt ôm một chiếc chăn, mỉm cười với tôi:
“Tôi sang phòng bên ngủ.”
?
Chê tôi?
Tôi cúi đầu nhìn bản thân. Tuy đúng là không lớn lắm, nhưng thái độ này của anh cũng sỉ nhục người ta quá rồi đấy.
“Bùi Việt, anh thấy tôi nhỏ à?”
Cảm giác lòng tự trọng bị giẫm đạp khiến cơn giận trong tôi lập tức bùng lên.
Bùi Việt không quay đầu.
