Lời Yêu Thương Bên Tai Trái - Chương 2
Cập nhật lúc: 05/09/2026 03:00
“Anh có ý gì? Chuyện liên hôn này đâu phải một mình tôi đồng ý.”
“Có phải anh coi thường tôi không?”
“Dù gì tôi cũng cỡ C đấy nhé! Nhỏ đến thế sao?”
“Hừ, chẳng lẽ anh lớn lắm chắc?”
Tôi xổ ra một tràng.
Kết quả Bùi Việt người ta còn chẳng thèm quay đầu lại.
Chỉ thêm một bước nữa thôi là anh thật sự sang đến phòng bên rồi.
Tôi tức đến đỏ cả mắt, lập tức bật dậy khỏi giường, nhào thẳng lên lưng anh.
“Thực hiện nghĩa vụ vợ chồng với tôi.”
Bùi Việt ngơ ngác chẳng hiểu gì, chiếc khăn tắm quấn ngang eo lại bị tôi đá rơi xuống đất.
Đến khoảnh khắc nằm trên giường, đầu óc bị va chạm đến trống rỗng.
Tôi mới phát hiện ra, anh vốn chẳng cố tình khiêu khích tôi.
Tên này căn bản không đeo máy trợ thính.
4
Cuộc liên hôn với Bùi Việt vui vẻ hơn tôi tưởng rất nhiều.
Dù sao chúng tôi vốn đã quen nhau từ lâu.
Hơn nữa, lúc kết hôn với tôi, anh đã trở thành người kế nghiệp công ty, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, ban ngày chẳng thấy bóng dáng đâu.
Thứ anh để lại cho tôi, ngoài sự yên tĩnh thì chính là thẻ tín dụng hạng vàng.
Bùi Việt uống hết ngụm cháo cuối cùng rồi đứng dậy, chỉnh lại khuy măng sét, cầm tập tài liệu bên cạnh chuẩn bị ra ngoài.
Tôi ngẩng đầu khỏi bát cháo:
“Dạo này anh bận lắm à?”
Đồng hồ bên cạnh cho thấy mới 8h sáng.
Trước đây, sau khi ăn sáng cùng tôi xong, Bùi Việt thường sẽ ở nhà đọc báo một lát, hoặc nói chuyện phiếm với tôi đôi câu rồi mới ra ngoài.
Bùi Việt kéo lại cà vạt, đi đến cửa thay giày.
“Dạo này bố chúng ta có một dự án đang giục rất gấp, anh qua đó theo dõi tiến độ.”
Bố chúng ta...
Mỗi khi anh nói như vậy, người anh nhắc đến đều là bố tôi.
Tính kỹ lại, đây đã là năm thứ tư chúng tôi cùng chung sống.
Vậy mà anh vẫn luôn tận tâm tận lực giúp bố tôi làm việc.
Tôi lại nhớ đến bản thỏa thuận kia, nhất thời nghĩ gì nói nấy:
“Cuộc liên hôn của chúng ta cũng sắp hết thời hạn thỏa thuận rồi, anh không cần phải tận tâm giúp ông ấy làm việc như vậy đâu.”
Bàn tay đang mở cửa của Bùi Việt chợt khựng lại.
Không khí lập tức chìm vào im lặng.
Dù cuộc hôn nhân của chúng tôi bắt đầu từ một bản thỏa thuận, nhưng 5 năm này cũng là từng ngày từng ngày thật sự sống bên nhau.
Bây giờ tôi nói câu này, nghe cứ như đã lợi dụng người ta đến cạn kiệt rồi thì chuẩn bị đá một phát cho bay đi vậy.
Tôi vừa định giải thích rằng mình không có ý đó, Bùi Việt đã vội vàng lên tiếng trước:
“Dạo này anh bận quá, chuyện này để sau hẵng nói.”
“À đúng rồi, tối nay anh còn phải đi công tác. Có chuyện gì thì liên lạc qua WeChat.”
Trước khi anh rời đi, tôi nhìn thấy anh mất tự nhiên đưa tay chỉnh chiếc máy trợ thính.
Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như bị một cây kim bạc đ.â.m vào, nhói lên khiến lòng người hoảng hốt.
Anh lại tự ti rồi.
Tự ti vì đôi tai của mình có vấn đề.
Vừa rồi... chẳng lẽ anh tưởng tôi ghét bỏ anh vì anh là người khuyết tật sao?
5
Ban đầu tôi định bụng, vừa hết thời hạn 5 năm sẽ lập tức chấm dứt thỏa thuận.
Nhưng suốt 4 năm qua, chúng tôi lại hòa hợp về mọi mặt.
Chỉ cần Bùi Việt không đi công tác, về cơ bản ngày nào hai chúng tôi cũng l/à.m t/ì/n/h như thể có thù với nhau.
Những ngày bình thường không có việc gì, Bùi Việt cũng sẽ đưa tôi đi mua sắm, đi khu vui chơi, đi du lịch.
Ban đầu tôi vốn chẳng đặt anh vào vị trí của một người chồng.
Dù sao cũng là trúc mã quen biết bao nhiêu năm.
Ở bên nhau chẳng thấy ngượng ngùng hay mất tự nhiên gì cả.
Thậm chí ở bên nhau lâu ngày thành quen, đôi khi tôi còn không quen nổi những đêm không được anh ôm ngủ.
Ví dụ như bây giờ.
Một mình nằm trên chiếc giường lớn trống trải.
Nhìn khung trò chuyện trống không trên điện thoại.
Chẳng hiểu sao trong lòng tôi lại có chút bồn chồn.
Rõ ràng trước khi đi vào buổi sáng, anh còn bảo có chuyện gì thì liên lạc qua WeChat.
Tin nhắn tôi gửi đã ba tiếng rồi mà bên kia vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Mẹ nó.
Không phải bị xe đ.â.m rồi đấy chứ?
Cả người tôi giật nảy lên, sợ đến mức bật thẳng người dậy trên giường.
Tết năm ngoái, tôi và Bùi Việt không về nhà bố mẹ hai bên ăn Tết.
Hai chúng tôi chỉ đơn giản ở nhà chuẩn bị một nồi lẩu nhỏ.
Ăn xong, hai đứa cùng quấn chung trong một chiếc khăn quàng cổ thật dài, ra ngoài đi dạo.
Nhìn thấy kẹo hồ lô ven đường, tôi mè nheo đòi ăn.
Bùi Việt liền chui ra khỏi chiếc khăn, quấn tôi lại kín mít từ đầu đến chân, bảo tôi đứng yên tại chỗ chờ anh, còn anh sang bên kia mua.
Cũng chỉ cách một con đường mà thôi.
Ai ngờ hôm ấy lại có một chiếc xe bị mất phanh. Bùi Việt không đeo máy trợ thính, vừa đi về phía tôi vừa cười, còn giơ xiên kẹo hồ lô trong tay lên lắc lắc.
Nếu cuối cùng Bùi Việt không chạy nhanh thêm mấy bước.
Tôi thật sự không dám tưởng tượng hậu quả sẽ thế nào.
Anh hoàn toàn không nhận ra nguy hiểm vừa ở gần mình đến mức nào, vẫn còn cười ngốc nghếch như một tên ngốc.
Anh nhét kẹo hồ lô vào tay tôi, nói mỗi loại đều mua cho tôi một xiên, để tôi ăn cho thỏa thích.
Đến bố tôi còn lười mua cho tôi một xiên kẹo hồ lô.
Còn Bùi Việt chỉ hận vì sao những vì sao trên trời lại không thể hái xuống tặng tôi.
Không biết hôm đó là vì tôi bị t.a.i n.ạ.n bất ngờ kia dọa sợ, hay vì nụ cười của Bùi Việt dưới ánh đèn đường đẹp đến nao lòng.
Trái tim tôi vậy mà lén lút hẫng mất một nhịp.
Bùi Việt của hiện tại là một người tốt.
Mặc dù hồi còn trẻ anh đúng là một tên đáng ghét.
“Ting ting..”
Điện thoại rung lên, kéo tôi trở về từ dòng suy nghĩ.
Bùi Việt: [Vừa họp xong, sao thế?]
Trái tim mắc nghẹn nơi cổ họng cuối cùng cũng trở về l.ồ.ng n.g.ự.c.
Tôi chợt cảm thấy có vài lời.
Nên gặp mặt anh rồi nói.
