Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 269
Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:30
“Cô nương, cầm lấy, đây là tịch khế (giấy tờ tùy thân) của em.” Ánh mắt Thúy Thúy trong veo, “Người cầm cái này vào thành, kẻo lại bị lính gác cửa làm khó dễ như lần trước.”
Tống Thanh Việt sững người rồi chợt bừng tỉnh, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm. Nàng suýt quên mất chuyện này! Lần trước vào thành đã bị chặn lại kiểm tra giấy tờ. Bản thân nàng là "hộ khẩu chui", nhưng anh em A Tiến lại là dân thường có hộ tịch đàng hoàng. Trước kia gia cảnh nghèo khó, họ đi làm thuê cho nhà Trương viên ngoại chứ không phải bán mình làm nô, nên giấy tờ tùy thân vẫn tự giữ. Dù A Tiến từng nói nguyện bán mình làm nô để báo đáp ơn cứu mạng, nhưng Tống Thanh Việt chỉ coi họ là bạn bè, người nhà, nên chưa bao giờ hỏi đến giấy tờ của họ. Lần đầu mới đến, A Tiến từng định đưa cho nàng nhưng nàng từ chối.
“Thúy Thúy, cảm ơn em! Em nghĩ chu đáo quá!” Tống Thanh Việt nhận lấy tờ giấy mỏng manh chứa đựng thân phận của một con người, cẩn thận cất kỹ trong người. Tờ giấy mỏng này giờ phút này lại vô cùng quan trọng, ít nhất có nó, nàng có thể dùng thân phận của Trương Thúy Thúy để đi lại bên ngoài.
Sáng sớm hôm sau, khi ánh mặt trời chưa ló rạng, hơi lạnh thấu xương. Dưới gốc đa già đầu thôn, bảy bóng người đã tập kết đầy đủ.
Tống Đại Xuyên và Lưu thúc kinh nghiệm phong phú, kiểm tra lại d.a.o rựa, dây thừng và đòn gánh mang theo. Vương thúc từ sau khi Đại Lực bị thương rất ít cười nói. Cha Xuyên T.ử ít lời, lẳng lặng sắp xếp quang gánh. Lưu Đại Ngưu và Trương A Tiến trẻ trung lực lưỡng, tinh thần phấn chấn. Tống Thanh Việt đeo tay nải đựng lương khô và tiền bạc, thần sắc trầm ổn.
“Đủ cả chưa?” Lưu thúc hỏi nhỏ. “Đủ rồi!” Mọi người đáp lời. “Tốt! Xuất phát!”
Tống Đại Xuyên phất tay, dẫn đầu bước lên con đường mòn ra khỏi thôn đang bị dây leo bụi gai che lấp. Bảy người, mang theo sự mong mỏi và lo lắng của cả thôn, trầm mặc mà kiên định hòa vào màn đêm trước bình minh, hướng về huyện thành Hoài Viễn đầy rẫy những điều chưa biết và nguy hiểm tiềm tàng.
Họ buộc phải mang về niềm hy vọng để thôn Ma Phong có thể tiếp tục sống yên ổn trước khi Tết đến — đó chính là muối.
Tống Thanh Việt cùng nhóm bảy người một lần nữa bước lên con đường vào thành vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
So với lần trước, dây leo bụi gai phủ kín lối mòn càng thêm rậm rạp và cứng cỏi, gần như nuốt chửng con đường. Họ không còn cách nào khác ngoài việc thay phiên nhau đi trước, dùng d.a.o rựa ra sức chặt c.h.é.m mới gian nan mở được một lối đi hẹp chỉ đủ một người lách qua. Cánh tay bị gai nhọn cứa rách, quần áo ướt đẫm sương sớm. Khi họ cuối cùng cũng chui ra khỏi bức tường xanh ấy để đến trấn Hà Khẩu, ai nấy đều trông khá chật vật, trên người dính đầy cỏ vụn và bùn đất.
Trấn Hà Khẩu trước mắt, so với vẻ c.h.ế.t chóc như Quỷ Vực hai tháng trước, dường như đã có chút sinh cơ mong manh. Vài làn khói bếp loãng lờ lững bay lên từ những mái nhà lác đác, chậm rãi tan vào không trung. Một số mảnh vườn ven đường đã được người ta xới lại, gieo ít mầm rau chịu rét. Những mầm non xanh biếc trên nền đất hiu quạnh của mùa đông trông thật bắt mắt.
Tuy nhiên, đường phố vẫn trống trải như cũ. Những cửa hàng bị đập phá vẫn mở toang cửa sổ như vết thương không thể khép miệng, cũng chẳng có dấu hiệu nào của việc buôn bán trở lại. Một sự tĩnh lặng sau tai kiếp bao trùm nơi này.
Họ không dừng lại ở trấn Hà Khẩu mà tiếp tục lên đường hướng về huyện thành Hoài Viễn. Lần này, quan đạo vắng vẻ lạ thường. Đi suốt nửa ngày trời mà chẳng gặp mấy bóng người, càng không thấy những đoàn người chạy nạn dắt díu nhau kéo dài không dứt như trước. Chỉ có cỏ hoang mọc tràn lan hai bên đường, suýt nữa thì lấp kín cả mặt đường.
“Ủa? Sao đường này vắng tanh thế nhỉ? Chẳng lẽ năm mất mùa qua rồi? Những người chạy nạn đi hết rồi sao?” Lưu Đại Ngưu nhìn con đường trống huơ trống hoác, không nén được thắc mắc.
Tống Đại Xuyên gánh đòn gánh trên vai, ánh mắt quét qua đồng ruộng hoang vu, thở dài với giọng điệu tang thương của người đã nhìn thấu thế sự: “Qua rồi ư? Có lẽ thế. Cũng có thể là... những người chạy được đều đã chạy đến nơi xa hơn rồi, còn những người chạy không nổi, hoặc không muốn chạy... Haiz, ai biết được chứ.”
