Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 277

Cập nhật lúc: 07/01/2026 17:31

Phương án này chia giao dịch thành hai bước, giảm thiểu tối đa rủi ro bị cướp tiền. Gã buôn lậu nheo mắt suy tính. Cuối cùng, có lẽ thấy món hời này đáng giá và đối phương không giống người của quan phủ, gã gật đầu: “Được! Cứ làm theo lời các vị! Nhưng nói trước, nếu kiểm hàng xong mà giở trò thì đừng trách bọn ta không khách khí!”

Gã ra hiệu về phía sau, một gã trai trẻ da ngăm đen, mắt lanh lợi chạy tới. “A Thủy, mày đưa ba vị khách quan này về thôn xem hàng.” Gã áo xám ra lệnh.

A Thủy gật đầu, làm động tác “mời” với ba người Tống Thanh Việt.

Lý do Tống Thanh Việt kiên quyết muốn đi, ngoài việc đảm bảo an toàn giao dịch, còn một mục đích sâu xa hơn — nàng muốn tận mắt xem quy mô và hoàn cảnh của làng chài đó. Nếu có thể, biết đâu tìm được nguồn mua muối trực tiếp, rẻ hơn, hoặc thậm chí học được cách phơi muối, mở ra con đường muối lâu dài cho thôn Ma Phong. Hiểm nguy này đáng để mạo hiểm.

Ba người không nói nhiều, gật đầu với nhóm Tống Đại Xuyên rồi đi theo A Thủy, rời khỏi huyện thành Hoài Viễn hướng về phía bờ biển phía đông.

Chặng đường dài gần ba mươi dặm. Ban đầu còn có đường quan lộ, càng về sau càng hoang vu, đường đi gập ghềnh khó đi. A Thủy quen đường nên bước chân thoăn thoắt. Tống Thanh Việt, A Tiến và Đại Ngưu đều là dân đi rừng, sức chân không yếu, bám sát phía sau, suốt đường im lặng quan sát xung quanh.

Khi gió biển mặn chát phả vào mặt, tiếng sóng vỗ rì rầm bên tai, họ biết đã đến bờ biển. Trước mắt là bãi biển hoang vắng, đá ngầm lởm chởm, nước biển đục ngầu, xa xa có vài con thuyền đ.á.n.h cá cũ nát mắc cạn trên cát.

Tuy nhiên, A Thủy không dừng lại mà chỉ tay ra hòn đảo nhỏ thấp thoáng trong sương mù trên mặt biển: “Các vị khách quan, thôn chúng tôi ở ngoài đảo kia. Phải đi thuyền qua nữa.”

“Phải đi thuyền ra đảo á?” Lưu Đại Ngưu thốt lên, mặt biến sắc. Ngay cả Trương A Tiến cũng căng thẳng.

Tim Tống Thanh Việt thót lại như bị búa tạ giáng mạnh. Một dự cảm chẳng lành trào lên. Lên đảo? Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính! Trên đất liền, nếu có biến còn có thể tìm đường chạy, chứ một khi lên thuyền, ra hòn đảo cô lập giữa biển khơi thì đúng là kêu trời không thấu, gọi đất không hay! Chẳng lẽ đây là cái bẫy “dẫn quân vào rọ”? Nhưng ba người họ giờ không một xu dính túi, người ta lừa họ làm gì? Chắc thời cổ đại chưa có vụ mổ lấy nội tạng như kiếp trước đâu nhỉ!

A Thủy dường như nhận ra sự nghi ngờ và sợ hãi của họ, vội giải thích: “Các vị đừng lo! Chính vì thôn chúng tôi ở ngoài đảo, hẻo lánh khó tìm, quan phủ lười tuần tra nên mới dám trộm phơi ít muối đổi cơm ăn. Chứ ở trên đất liền thì bị tịch thu gia sản, c.h.é.m đầu cả nhà lâu rồi!”

Lời giải thích nghe cũng hợp tình hợp lý. Tống Thanh Việt ép mình bình tĩnh, suy nghĩ nhanh. Việc đã đến nước này, quay đầu là không thể. Đi bộ ba mươi dặm rồi, không thể tay không ra về. Hơn nữa, nhìn thái độ A Thủy không giống lừa đảo, mà giống vẻ vội vàng muốn chốt đơn hàng hơn.

Nàng trao đổi ánh mắt với A Tiến và Đại Ngưu, thấy trong mắt họ có sự lo lắng nhưng cũng đầy quyết tâm.

“Kệ đi! Đến đây rồi!” Tống Thanh Việt quyết định, hạ giọng nói với hai người, “Tùy cơ ứng biến! Nếu thấy không ổn thì nhìn hiệu lệnh của ta!”

Trương A Tiến và Lưu Đại Ngưu gật đầu mạnh, lén chỉnh lại con d.a.o rựa giắt sau lưng cho thuận tay.

“Đi thôi! Chèo thuyền!” Tống Thanh Việt nói với A Thủy, cố giữ giọng bình thản.

A Thủy thấy họ đồng ý thì mừng rỡ, vội chạy đến cởi dây con thuyền đ.á.n.h cá nhỏ trông còn khá chắc chắn bên bờ. Ba người trẻ tuổi với tâm trạng thấp thỏm nhưng kiên quyết bước lên con thuyền chòng chành. A Thủy thạo việc chống sào, con thuyền nhỏ lắc lư chở bốn người chậm rãi tiến về phía hòn đảo nhỏ mờ sương giữa biển. Phía trước là lành hay dữ, không ai biết được.

A Thủy chống con thuyền đ.á.n.h cá nhỏ, lắc lư trên mặt biển chừng nửa canh giờ. Gió biển mang theo hơi nước mặn chát thổi vào mặt, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi và căng thẳng dọc đường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 277: Chương 277 | MonkeyD