Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 515
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:02
Cối đá nặng nề, nghiền t.h.u.ố.c rất mệt, muốn mài cho mịn, rây cho đều cần cả sự kiên nhẫn và sức lực.
Tống Thanh Việt sắp xếp mấy nam học đồ trẻ khỏe đẩy cối đá. Bánh xe đá nặng trịch lăn trong máng nghiền phát ra tiếng ầm ầm trầm thấp. Dược liệu dưới sức ép dần biến thành bột mịn.
"Phải đẩy theo một hướng, lực đạo đều đặn." Trên trán nàng rịn mồ hôi nhưng giọng nói vẫn rõ ràng, "Bột mài xong phải dùng rây mịn lọc qua, phần thô đổ lại nghiền tiếp, cho đến khi toàn bộ lọt qua được rây 120 mắt lưới mới thôi."
Có nữ học đồ thử rây bột, động tác nhẹ nhàng, bột t.h.u.ố.c rơi xuống như bụi khói. Tống Thanh Việt khen ngợi: "Đúng rồi, cứ như vậy. Cổ tay phải linh hoạt, động tác phải nhẹ."
Vương chưởng quầy ở bên cạnh giám sát độ mịn. Ông bốc một nắm bột tam thất đã mài, vê trên đầu ngón tay, lại soi trước ánh sáng rồi mới gật đầu: "Được."
Cứ thế, từng ngày trôi qua.
Từ chọn t.h.u.ố.c đến bào chế, từ nghiền bột đến trộn t.h.u.ố.c, từ luyện mật đến vo viên, rồi cuối cùng là sấy khô, đóng gói... Mỗi bước đi, Tống Thanh Việt và Vương chưởng quầy đều cầm tay chỉ việc.
Hai thầy trò gần như "cắm rễ" ở phòng chế t.h.u.ố.c.
Vương chưởng quầy tuổi cao thì ngồi trấn giữ chỉ đạo; Tống Thanh Việt chạy đôn chạy đáo, tự mình làm mẫu, sửa động tác, giải đáp thắc mắc.
Thường thì sau một ngày, cả hai đều ám đầy mùi t.h.u.ố.c, tay Tống Thanh Việt còn hay dính mật và bột t.h.u.ố.c.
Nhưng nàng không hề kêu mệt.
Nhìn những học đồ từ lạ lẫm trở nên thành thạo, nhìn từng viên t.h.u.ố.c đen nhánh bóng bẩy ra đời trong tay họ, nhìn ánh mắt vốn mờ mịt của họ dần trở nên tập trung và tự tin, nàng cảm thấy tất cả đều xứng đáng.
Lô "Hoàn Tục Cốt Hoạt Huyết Chốn Đào Nguyên" đầu tiên chính thức ra lò.
500 viên t.h.u.ố.c, viên nào viên nấy đều đặn, kích thước nhất quán, bề mặt trơn bóng, tỏa ánh sáng đặc trưng của viên hoàn mật.
Thuốc được gói bằng giấy dầu, mười viên một gói, dán nhãn giấy đỏ, bên trên là tên t.h.u.ố.c và cách dùng do chính tay Vương chưởng quầy viết.
Lý Vân Đình cầm một gói lên, cẩn thận ngắm nghía: "Xong rồi! Thật sự xong rồi!"
Hắn lập tức quyết định tự mình mang lô t.h.u.ố.c này đi một chuyến Tô Hàng.
"Thương nhân d.ư.ợ.c phẩm Giang Nam tuy kén chọn nhưng cũng là những người biết hàng nhất." Hắn nói với Chu Dữ Uyên và Tống Thanh Việt, "Chỉ cần hiệu quả t.h.u.ố.c của chúng ta tốt, không sợ không mở được thị trường."
Chu Dữ Uyên gật đầu: "Trên đường cẩn thận. Nếu có khó khăn, kịp thời truyền tin."
Lý Vân Đình trịnh trọng nhận lời, ngày hôm sau liền mang theo hai tiểu nhị đắc lực, đi thuyền xuôi về phía đông.
Chuyến đi này kéo dài nửa tháng.
Tại phòng chế t.h.u.ố.c, lô thứ hai, thứ ba lần lượt hoàn thành. Đám học đồ ngày càng thuần thục, sản lượng cũng dần tăng lên. Tống Thanh Việt lại dựa theo đơn t.h.u.ố.c của sư phụ, bắt đầu thử chế tạo cao cầm m.á.u và miếng dán giảm đau.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Cho đến chập tối vài ngày sau, một con tuấn mã phóng vụt vào huyện thành Hoài Viễn.
Tiểu nhị cưỡi ngựa phong trần mệt mỏi nhưng trên mặt lại không giấu nổi vẻ hưng phấn tột độ, vừa chạy vào huyện nha vừa hô lớn:
"Vương gia! Tống cô nương! Lý công t.ử gửi thư! Thuốc... bán được rồi!"
Tháng mười ở Lĩnh Nam, cuối cùng cũng có dáng vẻ của mùa thu.
Gió sớm tối mang theo chút se lạnh, lá cây trên núi bắt đầu ngả vàng, dưới những dây khoai lang ngoài ruộng đã có thể thấy những gò đất nhô lên — đó là tín hiệu được mùa.
Tại hậu đường huyện nha Hoài Viễn, Chu Dữ Uyên đang nghe Lục sư gia bẩm báo, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn.
Ngoài cửa sổ, mấy chú chim sẻ đang mổ thức ăn trong sân, ríu rít kêu, hiện ra vài phần sinh cơ hiếm có.
"... Các huyện báo lên, khoai lang phát triển tốt, dự tính cuối tháng là có thể bắt đầu thu hoạch."
Lục sư gia lật cuốn sổ trong tay, chòm râu hoa râm khẽ rung lên vì xúc động, "Theo tính toán của Tống cô nương, sản lượng bình quân mỗi mẫu có thể đạt 800 đến 1000 cân. Chỉ riêng huyện Hoài Viễn, tính cả đất mới khai hoang và ruộng cày vốn có, ước chừng hai vạn mẫu trồng khoai lang, nếu thu hoạch thuận lợi, đó sẽ là gần hai ngàn vạn cân!"
