Lưu Đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 517
Cập nhật lúc: 09/01/2026 02:02
Muốn đả thông thương lộ giữa Lĩnh Nam và bên ngoài, cần vốn — vốn để thu hút thương nhân tới đây buôn bán.
Hai trăm lượng bạc, đủ làm gì?
Nội đường tĩnh lặng như tờ. Chỉ có tiếng bấc nến thỉnh thoảng nổ lách tách.
Lục sư gia giọng gian nan: "Vương gia, lão hủ vô năng..."
"Không liên quan đến tiên sinh." Chu Dữ Uyên giơ tay ngăn ông lại, "Là bổn vương tính toán không chu toàn." Hắn dừng một chút, "Thượng Võ, trong kho riêng của bổn vương còn chút gì không?"
Thượng Võ sửng sốt, ngay sau đó hiểu ra, sắc mặt đại biến: "Vương gia! Những thứ đó đều là..."
"Bổn vương biết." Chu Dữ Uyên thần sắc bình tĩnh, "Nhưng bá tánh Lĩnh Nam cần tiền. Ngươi đi kiểm kê một chút, xem có gì cầm cố được, mang tới Hàng Châu cầm đi. Giang Nam giàu có, hiệu cầm đồ trả giá cao hơn chút."
"Không thể đâu Vương gia!" Thượng Võ gấp đến độ quỳ xuống, "Những thứ đó đều là Tiên đế ban tặng, còn có phần thưởng ngài chinh chiến bao năm qua, món nào cũng quan trọng nhất! Huống hồ... huống hồ cho dù cầm hết, thì đáng giá bao nhiêu? Như muối bỏ biển thôi ạ!"
Lục sư gia cũng liên tục lắc đầu: "Vương gia tam tư. Những thứ đó không chỉ liên quan đến tiền tài mà còn là tượng trưng cho thân phận của ngài. Nếu lưu lạc ra ngoài, e là rước lấy điều tiếng."
Chu Dữ Uyên sao lại không biết?
Bộ yên ngựa bạch ngọc nạm vàng kia là do phụ hoàng ban tặng khi hắn mười sáu tuổi mới ra chiến trường; thanh bảo kiếm khảm đá quý kia là do hoàng huynh đích thân tặng sau khi bình định loạn Bắc cảnh; những bức tranh chữ đồ cổ kia đa phần là vật hắn yêu thích...
Mỗi món đều mang theo ký ức và thân phận.
Nhưng nếu cứ giữ khư khư những vật c.h.ế.t này mà nhìn hy vọng vừa nhen nhóm của bá tánh Lĩnh Nam lại vụt tắt...
Hắn nhắm mắt lại.
"Các ngươi lui xuống trước đi." Giọng hắn có chút mệt mỏi, "Để bổn vương nghĩ lại đã."
Lục sư gia và Thượng Võ nhìn nhau, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn lặng lẽ lui ra ngoài.
Nội đường chỉ còn lại một mình Chu Dữ Uyên.
Ánh nến hắt bóng hắn lên tường, kéo dài ra, cô tịch mà nặng nề.
Hắn đi tới bên cửa sổ, đẩy cửa ra.
Gió đêm ùa vào mang theo cái lạnh cuối thu. Cây quế trong sân đã qua mùa hoa, chỉ còn đầy cây lá xanh xào xạc trong gió.
Bốn tháng.
Từ giữa hè đến cuối thu, từ tuyệt vọng đến ánh sáng le lói.
Hắn đã cứu sống rất nhiều người, nhưng cũng tiêu hết sạch tiền.
Hiện giờ đứng trước cửa ải này, tiến một bước có lẽ là liễu ám hoa minh; lùi một bước thì mọi công sức trước đó đều đổ sông đổ bể.
Hai trăm lượng bạc trên sổ sách giống như một lời chú giải đầy châm biếm — Ung thân vương quyền khuynh triều dã thế mà cũng có ngày phát sầu vì tiền.
Không, không phải vì tiền.
Là vì sinh kế của mấy chục vạn bá tánh Lĩnh Nam này.
Ánh mắt Chu Dữ Uyên dừng lại trong màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, ngón tay gõ nhẹ lên song cửa sổ, càng lúc càng nhanh.
Bỗng nhiên, động tác khựng lại.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu như tia chớp.
Trời tờ mờ sáng, sương sớm như sa.
Chu Dữ Uyên ngồi một mình trong thư phòng suốt đêm, trên án thư trải đầy giấy tờ viết vẽ lộn xộn.
Khi tia nắng sớm đầu tiên xuyên qua cửa sổ chiếu vào, hắn rốt cuộc cũng buông b.út, day day thái dương đang đau nhức. Một đêm không ngủ, trong mắt hắn vằn lên tia m.á.u, nhưng ánh mắt lại trong trẻo và kiên định.
Hắn đứng dậy, đi đến trước dãy kệ sách dựa tường.
Ở đó có mấy chiếc rương gỗ nam khóa c.h.ặ.t, là số ít vật dụng tư nhân hắn mang theo từ kinh thành.
Chu Dữ Uyên lấy chìa khóa, mở chiếc rương ngoài cùng bên trái.
Trong rương không có vàng bạc châu báu, chỉ có vài món đồ nhìn như bình thường — một bộ áo giáp cũ, mấy cuốn binh thư, vài bức thư đã ố vàng, cùng một chiếc hộp gỗ dài được bọc kỹ bằng gấm vóc và một chiếc hộp gỗ t.ử đàn chỉ to bằng bàn tay.
Tay hắn dừng lại trên chiếc hộp gỗ dài một lát rồi mới nhẹ nhàng cởi bỏ lớp gấm.
Hộp gỗ mở ra, bên trong là một cây cung nhỏ.
Thân cung được làm từ gỗ chá tốt nhất, do niên đại lâu đời nên màu gỗ đã chuyển sang nâu sẫm, nhưng được bảo dưỡng cực tốt, tỏa ánh sáng ôn nhuận. Dây cung làm bằng gân bò, vẫn căng chắc đầy lực.
Đặc biệt nhất là chỗ tay cầm có khảm một miếng bạch ngọc, bên trên khắc một chữ "Uyên" nhỏ, nét chữ non nớt, rõ ràng là do trẻ con viết.
