Lưu Sau Nương Tử - 3
Cập nhật lúc: 07/08/2026 01:02
6
Triệu Thanh Hà bắt đầu giở trò lưu manh. Hắn quăng lại một lượng bạc, xách bát hoành thánh đi và bảo sẽ giữ làm chứng cứ, nhỡ may ăn vào hỏng bụng thì còn tới bắt đền ta.
Mẹ chồng giơ cây d.a.o làm bếp lên hỏi ta:
"Nhị Nương này, có phải mình bị người ta đến ăn vạ rồi không? Không thể chịu nhịn được đâu, con người ta toàn thích bắt nạt kẻ yếu thôi, lần sau hắn có tới nữa, thấy cây d.a.o này là tự khắc thành thật ngay."
Ta không hiểu vì sao Triệu Thanh Hà lại làm vậy, nhưng nhìn chừng hắn chắc chắn sẽ còn quay lại, thế nên phải tìm một lý do thỏa đáng. Suy nghĩ một hồi, ta nửa thật nửa giả cất lời:
"Mẹ ơi, thực ra con có chuyện giấu mẹ. Tiền chữa bệnh cho mẹ là con đi vay đấy, chính là của vị ban nãy. Người ta sợ gia đình mình bỏ trốn nên thỉnh thoảng mới phải qua đây xem xét."
Gương mặt mẹ chồng xịu xuống:
"Rốt cuộc là vay bao nhiêu mà người giàu sang thế kia cũng phải tự mình tìm tới?"
Thế nhưng con bé Tiểu Hỉ lanh lợi lại thắc mắc:
"Không đúng nha, thúc ấy tới đòi nợ sao lại quăng lại một lượng bạc thế kia? Một lượng bạc gia đình mình phải bán hàng bao nhiêu ngày mới kiếm nổi."
Ta đau đầu nhìn thỏi bạc, chính bản thân cũng chẳng biết phải chữa ngại ra sao thì Triệu Thanh Hà lại thong thả quay trở lại. Hắn gõ gõ lên mặt bàn gỗ:
"Đi gấp quá nên quên mất, một bát hoành thánh tám văn, phiền cô nương tìm lại tiền thừa cho ta."
Mẹ chồng nhìn vào hộp đựng tiền chỉ có vỏn vẹn mấy chục văn, chẳng đủ tiền lẻ để trả lại. Bà c.ắ.n răng đưa trả lại thỏi bạc, gượng cười nói:
"Bát hoành thánh này coi như nhà tôi xin mời công t.ử. Cảm ơn công t.ử đã rủ lòng thương cho vay tiền cứu mạng già này. Số tiền ấy gia đình tôi nhất định sẽ trả đủ, chỉ xin ngài nới rộng thời hạn cho thêm chút thời gian."
Lời nói dối ta vừa bịa ra tưởng chừng sắp bị vạch trần, ta đành bất lực nhắm mắt lại. Nào ngờ Triệu Thanh Hà lại xuôi theo lời ta nói:
"Không gấp, mẫu thân ta rất thích ăn hoành thánh nhà bà. Ta cũng vì sợ hai người nghỉ bán nên mới cho vay tiền, sau này ta sẽ thường xuyên qua đây ăn."
Ta nhìn bóng lưng hắn khuất dần, lại nhớ đến dáng vẻ sang trọng quý phái của Triệu phu nhân. Thích ăn hoành thánh nhà ta sao? Vị quân t.ử thanh cao như trúc này, hóa ra khi nói dối còn thành thạo hơn cả ta nữa.
7
Từ đó, hắn thực sự bắt đầu thỉnh thoảng lại ghé qua. Mỗi lần hắn tới đều vào khoảng gần giữa trưa. Lúc vắng khách hắn thong thả ngồi ăn, một bát hoành thánh có thể nhâm nhi suốt nửa canh giờ. Lúc đông khách, hắn lại xắn tay áo lên giúp dọn dẹp bàn ghế.
Một vị quan lớn như hắn làm những việc này khiến ta xem mà thót tim. Nhưng mẹ chồng ta lại chỉ nghĩ hắn là vị công t.ử nhà giàu hiền lành, từ chỗ ban đầu hết lời ngăn cản hắn giúp đỡ, về sau lại chẳng ngừng khen hắn là người tốt.
Tiểu Viên và Tiểu Hỉ thì càng thích hắn hơn. Tiểu Hỉ vốn hiếu động, lần nào hắn tới cũng mang theo khi thì cái còi trúc, lúc lại là con quay. Hắn toàn bảo đó là đồ cũ trong nhà dùng rồi muốn bỏ đi, dỗ dành con bé cứ tung tăng bám theo sau lưng hắn.
Tiểu Viên tính tình trầm lặng hơn, hắn liền mang b.út mực tới dạy cậu bé tập viết. Chờ Tiểu Viên học thuộc, hắn lại bảo cậu bé dạy lại cho Tiểu Hỉ để củng cố kiến thức. Ta nuôi Tiểu Viên suốt năm năm trời, chưa từng thấy ánh mắt con trẻ lại sáng ngời đến thế.
Nếu là Liễu Miên tuổi mười lăm, có lẽ sẽ nghĩ đây là lòng tốt của vị quý nhân nào đó. Nhưng Liễu Miên tuổi hai mươi mốt, sau sáu năm trải qua đủ điều tiếng thị phi trước cửa nhà quả phụ, dù có muốn trốn tránh đến đâu cũng hiểu rõ tâm tư của hắn đối với đêm hôm ấy.
Người tốt thì rốt cuộc vẫn là người tốt. Một phụ nhân làm góa phụ lại còn là kẻ tạp vụ nửa cưỡng ép lấy đi lần đầu tiên của hắn, hắn chẳng những không chê xui xẻo mà vẫn một mực muốn chịu trách nhiệm.
Thế nhưng ta còn có con trẻ và người già phải chăm sóc, thật sự không gánh nổi giấc mộng si tâm vọng tưởng này. Lời Lưu ma ma dặn vẫn còn đó: Đừng ép phu nhân nhà bà phải dùng đến biện pháp tàn nhẫn.
Hôm ấy quán xá quạnh quẽ hơn thường ngày. Lúc rảnh rỗi, ta chặn hắn lại ở chính con hẻm nhỏ quen thuộc đó. Ta cúi người hành lễ rồi cất lời:
"Triệu công t.ử, ta biết ngài là người đọc sách giữ đúng lễ nghĩa, cảm thấy bản thân phải có trách nhiệm với ta vì đêm hôm đó. Nhưng ngài nhầm rồi. Ta chỉ là một góa phụ, không phải những nữ t.ử trong trắng thanh cao. Đêm đó vốn chỉ là một cuộc giao dịch, tiền trao cháo múc là xong chuyện. Ngài cứ liên tục tìm đến thế này chỉ làm phát sinh thêm phiền phức cho ta. Xin ngài hãy buông tha cho ta đi."
Ánh mắt Triệu Thanh Hà như muốn bốc lửa, hắn nhìn ta chằm chằm rồi gằn giọng:
"Miên Miên, ta tuy chưa cưới vợ, nhưng những điều con cháu thế gia nên học ta đều đã học qua. Phân biệt một nữ t.ử có còn là trinh nữ hay không, đối với ta chẳng phải điều gì khó khăn."
Cơn gió thu se lạnh thổi qua, lòng ta rơi thẳng xuống đáy vực sâu. Hắn đã biết rồi. Hắn biết Tiểu Viên và Tiểu Hỉ không phải do ta sinh ra.
8
Ta tên là Liễu Miên, là con gái thứ hai của nhà họ Liễu ở làng Song Kiều. Năm ta sinh ra, gia đình lần đầu tiên trồng bông nên mới thuận miệng đặt cho ta cái tên "Miên" (nghĩa là bông gòn).
Tựa như cái tên được đặt một cách tùy tiện ấy, trong nhà mẹ thương chị đại, cha xót đứa em trai, chỉ có ta là khúm núm khép lép mà lớn lên. Đến tuổi cập kê, vì muốn kiếm tiền làm lễ hỏi cho đứa em nhỏ, ta bị hứa gả cho nhà họ Vương để xung hỉ.
Năm ấy gương mặt của mẹ chồng trông thật đáng sợ. Ta đâu ngờ đằng sau vẻ nghiêm nghị ấy là một trái tim vô cùng ấm áp, chỉ biết nơm nớp lo sợ gả sang đó, tận tụy chăm sóc vị phu quân ngày ngày uống t.h.u.ố.c.
Phu quân Vương Viễn của ta là người tốt. Ánh mắt huynh ấy nhìn ta luôn đong đầy sự áy nấy:
"Mẹ ta cả đời này chỉ làm mỗi việc trái với lương tâm này là ép cô xung hỉ. Đều là cái nợ của ta cả, hy vọng sau này cô đừng ghi hận bà. Cô yên tâm, ta sẽ không đụng vào cô. Chờ sau khi ta c.h.ế.t, ta sẽ để lại lời dặn bảo bà cho cô tái giá."
Lúc huynh ấy nhắc đến cái c.h.ế.t, ta đã muốn bịt miệng huynh ấy lại. Nhưng khi đó ta quá nhút nhát không dám làm. Vô tình lời nói ấy lại bị ông trời nghe thấy, chỉ một tháng sau, huynh ấy qua đời thật.
Những kẻ tộc lão trong họ vu cho ta cái tội đổi bát tự làm hại phu quân, kêu la đòi kéo ta ra ngoài bán đi lấy tiền lo hậu sự cho huynh ấy. Ta sợ hãi đến cực điểm. Đúng lúc ấy, cha ta lại tìm đến.
Ta những tưởng dù sao ông cũng là cha mình, trước đây tuy đối xử không tốt nhưng khi con gái gặp hoạn nạn chắc vẫn sẽ xót thương. Thế nhưng ông ta lại kéo ta vào góc tối, giọng nói lộ rõ vẻ hưng phấn:
"Nhị nha đầu à, lão Ngô Hưng ở thôn bên cạnh chịu bỏ ra năm lượng bạc làm tiền cưới mày đấy. Con trai ông ta năm nay năm tuổi rồi, mày qua đó là được làm mẹ ngay. Mau theo cha về nhà để sống những ngày tháng sung sướng đi."
"Ngày tháng sung sướng" mà ông ta nói chính là gả làm kế thất cho một kẻ góa vợ từng đ.á.n.h c.h.ế.t vợ cũ. Hóa ra ông ta mò đến đây chẳng qua là muốn bán ta thêm một lần nữa.
Ngay trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, mẹ chồng ta – người vừa mới tỉnh lại sau hai ngày mê man – đã tay cầm d.a.o xông ra ngoài. Bà mắng c.h.ử.i xối xả vào mặt đám tộc lão, bảo họ chỉ chực chờ con trai bà mất đi, nhà thiếu vắng người đàn ông gánh vác để nghĩ ra đủ loại lý do bắt nạt mẹ góa con côi, âm mưu chiếm đoạt tài sản.
Bà còn thẳng chân đá mạnh vào người cha ta hai cú, c.h.ử.i ông ta là kẻ súc sinh không biết xấu hổ, con gái ruột mà muốn đem bán tới hai lần. Bà bảo ông ta mau từ bỏ ý định đó đi, giấy hôn thú của ta và Vương Viễn đã được ghi chép đàng hoàng trên quan nha, c.h.ế.t ta cũng là ma nhà họ Vương.
Sau khi đuổi sạch đám người đó đi, bà mới tiến lại vỗ về linh cữu của Vương Viễn:
"Nhà họ Vương không còn người đàn ông nào nữa, chút ruộng vườn nhà cửa này trước sau gì cũng bị dòng họ tìm cớ thu hồi. Bây giờ mẹ cho con hai con đường để lựa chọn: Một là nghe theo lời Vương Viễn, tìm một mối đàng hoàng gả con đi, nhưng vì thời gian gấp gáp, mẹ chỉ có thể cố hết sức đảm bảo không gả nhầm người xấu; Hai là ngày mai con sẽ 'mang thai', hai mẹ con chúng ta nương tựa vào nhau mà sống tiếp. Từ nay về sau mẹ coi con như con gái ruột chứ không phải con dâu."
Ánh mắt bà lúc ấy vô cùng kiên định, tưởng chừng như chẳng có khó khăn nào trên đời làm bà khuất phục được. Đó là cách sống mà ta chưa từng được thấy bao giờ. Ta muốn biết nếu được làm con gái của bà, ta sẽ trưởng thành ra sao, thế nên ta đã chọn con đường thứ hai.
Mẹ chồng cho ta uống một loại thảo d.ư.ợ.c. Đến khi người trong tộc lại kéo tới làm phiền, ta giả vờ ngất đi. Thầy t.h.u.ố.c đến bắt mạch liền phán ta đã có thai.
Đến tháng thứ chín, chúng ta tìm đến một hộ gia đình để đón Tiểu Viên và Tiểu Hỉ về. Mẹ của hai đứa nhỏ là một phụ nhân m.a.n.g t.h.a.i đến tháng thứ năm thì chồng mất. Nhà chồng không còn người thân thích, bản thân nàng ấy sau này cũng muốn tái giá nên định đổi con lấy chút tiền bạc.
Cùng là thân phận phụ nữ đáng thương, ta muốn để Tiểu Viên được nằm trong lòng mẹ thêm một chút, nhưng người mẹ ấy lại chẳng buồn nhìn đứa trẻ, lạnh lùng giục:
"Mấy người mau ôm nó đi cho rồi, tôi còn phải ra ngoài vứt cái đồ đao nợ này đi nữa, đừng làm mất thời gian của tôi."
Đứa trẻ "đao nợ" trong miệng nàng ấy chính là Tiểu Hỉ. Hóa ra nàng ấy sinh một cặp sinh đôi một trai một gái. Mẹ chồng ta vốn chỉ muốn mua bé trai, thế thời này chẳng ai đi mua bé gái làm gì, nàng ấy liền định đem vứt bỏ con bé.
Ta muốn thương lượng mang cả hai đứa về nhưng lại chưa tự tay kiếm ra nổi một đồng. Đang lúc ta còn e sợ thì mẹ chồng đã bế lấy Tiểu Hỉ, vứt thêm cho người mẹ đó một lượng bạc:
"Coi như hai đứa trẻ này chưa từng được cô sinh ra. Ngày tháng sau này còn dài, cầm lấy số tiền này làm vốn mà sống cho tốt."
Ngày hôm đó ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên. Ngày hôm đó, Liễu Miên đã tự hứa với lòng mình rằng ta phải rũ bỏ sự yếu đuối, sống một cuộc đời dũng cảm và lương thiện giống như mẹ chồng.
Mấy năm qua, chúng ta bán đi căn nhà và chút ruộng vườn ở quê, rời xa những kẻ họ hàng luôn rình rập c.ắ.n nuốt mình để chuyển đến kinh thành. Ta rốt cuộc đã dám đứng trước đám đông bày gánh hàng cất tiếng rao, dám đứng ra chu toàn đối phó với đám lưu manh vô lại. Ngay cả chuyện vào t.ử lao ngày ấy, vì cứu mạng mẹ chồng, ta cũng dám liều mình bước vào.
Ta đã từng chút, từng chút một trưởng thành theo đúng dáng vẻ mà mình từng khao khát.
Ta là do mẹ ruột sinh ra, nhưng chỉ khi gặp được mẹ chồng, ta mới biết thế nào là sống đúng nghĩa một con người.
Ta muốn học theo bà, học cách bà đã dạy dỗ phu quân Vương Viễn và ta, để dạy dỗ lại Tiểu Viên cùng Tiểu Hỉ.
Suốt năm năm năm tháng qua, chưa một ngày nào ta coi hai đứa trẻ ấy không phải do mình sinh ra. Cả đời này ta tuyệt đối sẽ không để chúng biết được rằng, người mẹ ruột thịt từng muốn vứt bỏ chúng.
Nỗi đau không được cha mẹ ruột yêu thương ta đã từng trải qua rồi, ta nhất định không để các con phải nếm trải thêm một lần nào nữa
