Ly Hạ - 9
Cập nhật lúc: 25/08/2026 03:01
Anh nói: “Kết hôn với Mạnh Đình Nguyệt.”
Bầu không khí đang ngái ngủ lập tức nổ tung lần nữa.
Giữa tiếng mọi người reo hò, tôi khó tin nhìn anh.
Trước tối nay, tôi chưa từng dám mong mình có thể kết hôn với Tạ Sơ Ngôn.
Lớp trưởng say rồi, người khác kéo cũng không nổi.
“Xin chúc mừng đôi tân nhân trước mặt chúng ta kết thúc cuộc chạy đường dài tình yêu mười năm…”
“Lớp trưởng!”
“Nói sớm quá rồi, câu này để dành đến đám cưới hãy nói.”
“Đúng đấy, tôi thấy hai người khỏi cần mời MC.”
“Cậu lên luôn đi.”
Mọi người phá lên cười.
Từng chiếc taxi rời đi.
Sự náo nhiệt của đêm nay khép lại.
Lớp trưởng dụi mắt, vỗ vai tôi và Tạ Sơ Ngôn.
“Được.”
“Hai cậu sống cho tốt.”
“Tớ chờ uống rượu mừng.”
Nhìn bóng lưng lớp trưởng rời đi, tôi như bỗng nhìn thấy khung cảnh đám cưới, cậu ấy đứng làm MC khuấy động không khí.
Tôi lắc lắc tay Tạ Sơ Ngôn, muốn nói lại thôi.
“Chú dì… không có ý kiến sao?”
“Không cần để ý đến họ.”
Anh uống một ít rượu, hơi say.
Về đến nhà, anh không nói gì, chỉ ôm tôi vào phòng ngủ chính.
Anh hôn tôi không chút kiêng dè.
Sống mũi cao cọ qua mũi và má tôi, kéo theo nhịp tim đập dữ dội.
“Tạ Sơ Ngôn… chờ đã…”
“Không chờ.”
Giọng anh khàn thấp, rồi lại cúi xuống hôn tôi.
Chặn hết mọi băn khoăn của tôi.
Dưới lòng bàn tay là nhịp tim mạnh mẽ của Tạ Sơ Ngôn.
Sống động, có lực, tràn đầy sức sống.
Tôi dần thôi chống cự, mặc mình chìm vào niềm vui khó gọi thành lời.
Trong bóng tối, tôi luống cuống tìm tay Tạ Sơ Ngôn.
Anh giữ tay tôi trước n.g.ự.c, cúi xuống hôn một cái.
“Mệt thì nói.”
“Không mệt.”
“Ôm em đi.”
“Được.”
Vì phải để ý sức khỏe của tôi, đêm ấy không kéo dài quá lâu.
Tôi nằm trên giường chợp mắt một lúc.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe Tạ Sơ Ngôn đang gọi điện thoại.
Giọng anh lạnh lẽo sắc bén vọng qua khe cửa.
Đầy địch ý chưa từng có.
Tôi bước xuống giường, khẽ mở cửa.
Giọng Tạ Sơ Ngôn từ phòng khách truyền đến.
“Mẹ, con đã nói rất rõ.”
“Đây là chuyện của con, bố mẹ đừng xen vào.”
Giọng mẹ Tạ Sơ Ngôn vang lên rõ ràng.
“Mẹ không xen vào, chẳng lẽ nhìn con cưới một người phụ nữ bất cứ lúc nào cũng có thể c.h.ế.t về nhà?”
“Con khó khăn lắm mới leo đến vị trí hôm nay.”
“Cần gì phải thế?”
Tạ Sơ Ngôn cười lạnh.
“Vậy mẹ nghĩ xem, con vì ai mới leo được đến vị trí này?”
Mẹ anh lập tức nghẹn lời.
“Không có Mạnh Đình Nguyệt thì không có Tạ Sơ Ngôn của ngày hôm nay.”
“Nhà họ Tạ các người càng không có một bác sĩ chịu thương chịu khó, đến lúc khám sức khỏe cũng phải đi cùng mọi người.”
“Đó là việc con nên làm!”
Tạ Sơ Ngôn nghiêm giọng.
“Năm đó bố mẹ vì tiền, tự ý sửa nguyện vọng của con để con ở lại địa phương.”
“Khi ấy sao không nghĩ đến hôm nay?”
Bố mẹ anh im lặng.
Tạ Sơ Ngôn cảnh cáo: “Nếu bố mẹ còn coi con là con, thì tôn trọng Mạnh Đình Nguyệt một chút.”
“Nếu dám tìm cô ấy gây dù chỉ một chút phiền phức, đừng trách con không nhận bố mẹ.”
“Rầm” một tiếng.
Điện thoại bị ném lên bàn trà.
Cùng lúc đó, tôi lạnh đến hắt hơi.
Bị Tạ Sơ Ngôn bắt quả tang.
Anh đứng dậy, đi vòng qua góc tường, nhìn thẳng vào tôi đang trốn phía sau nghe lén.
Vẻ giận dữ trên mặt anh dần biến thành bất lực.
Anh thở dài.
“Đi chân trần không lạnh à?”
Tôi gãi đầu.
“Ờ, tôi… ra uống nước.”
“Về đi, tôi rót cho.”
“Ờ, được.”
Tôi chuồn cực nhanh.
Đến lúc Tạ Sơ Ngôn bưng nước vào, tôi đã trùm chăn kín mít, chỉ chừa hai mắt bên ngoài.
Có lẽ vì vừa cãi nhau với bố mẹ, anh trông lạnh lùng đến mức người lạ chớ lại gần.
Tôi ôm chăn ngồi dậy.
“Lời vừa rồi anh nói là thật à?”
“Lời nào?”
“Chuyện họ sửa nguyện vọng của anh.”
Tạ Sơ Ngôn nhìn tôi uống hết nước, nhận lại cốc trống rồi mới nói: “Ừ.”
“Nếu chiều hôm đó tôi không đăng nhập hệ thống để sửa lại nguyện vọng, có lẽ đến khi nhận giấy báo trúng tuyển tôi mới phát hiện họ đã đổi.”
“Cho nên đừng tự trách vì chuyện tôi đổi nguyện vọng.”
“Không có cô, sẽ không có tôi của ngày hôm nay.”
Trong bóng tối, tôi lại dính sát vào, ôm lấy Tạ Sơ Ngôn.
“Học y có khổ không?”
“Không khổ.”
“Lừa người.”
“Không lừa cô.”
Tạ Sơ Ngôn chậm rãi vuốt lưng tôi.
“Có lúc tôi nghĩ, việc người với người gặp nhau rồi gặp lại vốn là định mệnh.”
Giọng tôi nghèn nghẹn.
“Cho dù chúng ta mãi không gặp lại, anh vẫn sẽ nghĩ thế sao?”
Ánh mắt Tạ Sơ Ngôn nóng rực, giọng vô cùng chắc chắn.
“Đúng.”
“Bất kể bao nhiêu năm trôi qua, Tạ Sơ Ngôn và Mạnh Đình Nguyệt nhất định sẽ ở bên nhau.”
“Chỉ là sớm hay muộn thôi.”
Sau ngày đó, cuối cùng tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ chuyện kết hôn với Tạ Sơ Ngôn.
Tạ Sơ Ngôn rất chắc chắn nói với tôi rằng tỷ lệ sống của bệnh này rất cao, gần như không ảnh hưởng đến tuổi thọ.
Nếu không tái phát, khả năng lớn là tôi có thể sống đến lúc thành một bà lão.
Vì thế hôn lễ tạm định khoảng nửa năm sau.
Trong khoảng thời gian ấy, tôi muốn dưỡng tóc thêm một chút.
Ít nhất lúc kết hôn không phải hai cái đầu trọc đứng cạnh nhau.
Nửa năm rất nhanh trôi qua.
Tôi lại trở về dáng vẻ hoạt bát, nhảy nhót.
Người có thêm chút thịt, tóc cũng dày lên không ít.
Nhìn từ xa, sắc mặt hồng hào, tràn đầy sinh khí.
Hôm ấy tôi tranh thủ gọi điện cho bố mẹ.
Đã chín tháng kể từ lần liên lạc trước.
Mẹ nghe máy.
“Alo, Đình Nguyệt à?”
“Ở Bắc Kinh thế nào rồi?”
“Bác sĩ nói sao?”
“Bệnh tình rất ổn định.”
“Chắc… sẽ không có vấn đề lớn.”
“Vậy là tốt.”
“Lâu thế không có tin, mẹ với bố còn định đến thăm con.”
“Nếu không phải em trai con đang bận chuyện chuyển cấp lên trung học cơ sở, mẹ với bố nó đã đi rồi.”
Không lâu sau khi tôi mắc bệnh năm đó, bố mẹ sinh em trai.
Trọng tâm của họ cũng dần chuyển hết sang nó.
Thật ra tôi không trách họ.
Một đứa con gái bất cứ lúc nào cũng có thể qua đời quả thật khó so với đứa con thứ hai khỏe mạnh, học hành và tính cách đều tốt.
Huống hồ trước khi em trai ra đời, họ đã bỏ ra rất nhiều tiền chữa bệnh cho tôi.
Tôi vội nói trước khi cuộc gọi bị cúp.
“Mẹ, con sắp kết hôn.”
“Kết hôn?”
“Có người chịu cưới con sao?”
Mẹ buột miệng, giọng đầy kinh ngạc không giấu nổi.
“Vâng.”
“Mẹ biết người đó.”
“Tạ Sơ Ngôn.”
“Bây giờ anh ấy ở Bắc Kinh, là chuyên gia về bệnh huyết học.”
“Tốt mà.”
“Mẹ… mẹ với bố con đều không có ý kiến.”
“Có người chăm sóc con, bố mẹ cũng yên tâm.”
“Định ngày cưới chưa?”
“Làm lễ ở đâu?”
“Ơ, chờ chút, em trai con làm đổ thức ăn vặt của ch.ó rồi.”
“Chuyện còn lại hôm khác nói.”
