Mặc Y Nghịch Phiến - 7
Cập nhật lúc: 15/07/2026 14:05
Trong khi cả phòng bệnh vẫn chìm trong sự im lặng bao trùm vì chấn động, Đường Chiêu lần đầu tiên nhìn Mặc Cảnh Hành bằng ánh mắt vừa kinh ngạc vừa khâm phục tột cùng.
Ở phía góc phòng, Tào Kha siết c.h.ặ.t nắm tay đến mức móng tay đ.â.m sâu vào da thịt, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt m.á.u.
Chương 5
Sau khi nhịp tim của vị đại lão Kinh Bắc hoàn toàn ổn định, phòng hồi sức đặc biệt lập tức rơi vào trạng thái bận rộn cực độ.
Toàn bộ các thiết bị tối tân nhất được khởi động để tiến hành một cuộc kiểm tra tổng thể.
Hội đồng chuyên gia vây quanh màn hình phân tích, liên tục đối chiếu các chỉ số sinh hóa vừa được cập nhật.
Huyết áp ổn định, sóng não bình thường, các dấu hiệu tổn thương nội tạng biến mất hoàn toàn.
Đáng kinh ngạc nhất là luồng độc tố quỷ dị từng tàn phá cơ tim của ông ta nay đã sạch bóng, không để lại bất kỳ di chứng nào.
Vị giáo sư già đầu ngành run rẩy đặt bản báo cáo xuống, giọng nói tràn đầy vẻ khó tin.
"Kỳ tích... Đây thực sự là một kỳ tích y học!"
"Mọi chỉ số sinh tồn đều đã khôi phục về mức của một người khỏe mạnh bình thường."
Toàn bộ thành viên hội đồng đồng loạt gật đầu thừa nhận, không một ai có thể tìm ra bất kỳ sai sót nào trong ca chữa trị vừa rồi.
Ánh mắt của họ nhìn về phía Mặc Cảnh Hành đã hoàn toàn thay đổi, từ hoài nghi, coi thường chuyển sang tôn kính và kinh hãi tột độ.
Một bác sĩ thực tập không có chỗ dựa, bằng chín cây ngân châm đã làm được điều mà cả nền y học hiện đại phải bó tay.
Tin tức nhanh ch.óng truyền đến tai Ban giám đốc Bệnh viện Kinh Thành.
Một cuộc họp khẩn cấp của Ban quản trị được triệu tập ngay lập tức tại phòng hội nghị tầng cao nhất.
Phó viện trưởng Tào ngồi ở góc bàn, sắc mặt xám xịt, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến phát ra tiếng động.
Gã muốn dùng quyền lực để dìm ca chữa trị này xuống, nhưng biên bản bệnh án điện t.ử đã tự động đồng bộ lên hệ thống y tế cấp cao.
Đường Chiêu đứng thẳng trước bàn nghị sự, phong thái lạnh lùng, dứt khoát ném tập hồ sơ của Mặc Cảnh Hành lên bàn.
"Với thành tích cứu sống một bệnh nhân đặc biệt cấp quốc gia, tôi đề nghị đặc cách chuyển chính thức cho Mặc Cảnh Hành ngay lập tức."
"Năng lực của cậu ấy đã vượt xa tiêu chuẩn của một bác sĩ chính thức thông thường."
"Nếu bệnh viện Kinh Thành còn chần chừ, các bệnh viện lớn khác ở thủ đô sẽ cướp mất nhân tài này."
Phó viện trưởng Tào định mở miệng phản đối, nhưng Giám đốc bệnh viện đã gật đầu cắt ngang.
"Đề xuất rất hợp lý."
"Thông qua quyết định chuyển chính thức, phong hàm bác sĩ chính quy cho Mặc Cảnh Hành ngay trong ngày hôm nay."
Quyết định được thông qua với sự đồng thuận tuyệt đối của toàn bộ ban giám đốc, biến mọi âm mưu chèn ép của cha con họ Tào thành một trò hề vô nghĩa.
Tại phòng bệnh VIP được canh phòng nghiêm ngặt, vị đại lão Kinh Bắc lúc này đã có thể tự ngồi dậy.
Ông yêu cầu tất cả mọi người lui ra ngoài, chỉ giữ lại một mình Mặc Cảnh Hành trong phòng.
Đường Chiêu khẽ gật đầu với hắn rồi chủ động khép cửa lại, đứng canh gác ngay bên ngoài.
Vị đại lão nhìn Mặc Cảnh Hành, ánh mắt sắc bén như chim ưng nay đã nhu hòa hơn rất nhiều.
"Cậu trẻ, ngồi đi."
"Nếu đêm qua không có cậu ra tay, cái mạng già này của tôi chắc chắn đã bỏ lại ở Kinh Thành này rồi."
Mặc Cảnh Hành đứng bên giường, thần thái thản nhiên, không hề có chút kiêu ngạo hay khúm núm.
"Đó là trách nhiệm của bác sĩ, ông không cần quá bận tâm."
Đại lão Kinh Bắc cười lớn một tiếng, tiếng cười sang sảng đầy khí lực.
"Trách nhiệm? Ha ha, ở cái thời đại này, người có trách nhiệm và năng lực như cậu quá hiếm."
"Tôi là người Kinh Bắc, cả đời này ghét nhất là nợ ân tình của người khác mà không trả."
Nói xong, ông chậm rãi đưa bàn tay vào dưới gối, lấy ra một vật nhỏ hất về phía Mặc Cảnh Hành.
Hắn giơ tay đón lấy, đó là một tấm lệnh bài nặng trĩu, được đúc từ một loại kim loại đặc biệt có màu tím ánh vàng.
Trên mặt tấm lệnh bài khắc nổi một biểu tượng gia tộc cổ xưa vô cùng tinh xảo, tỏa ra hơi thở quyền lực trầm hùng.
Đại lão Kinh Bắc thu lại nụ cười, giọng nói trở nên vô cùng nghiêm túc.
"Đây là T.ử Kim Lệnh của gia tộc chúng tôi."
"Ở vùng Kinh Bắc hay thậm chí là cả Kinh Thành này, bất kỳ ai nhìn thấy tấm lệnh này đều phải nể mặt ba phần."
"Cậu giữ lấy nó, sau này nếu gặp phải khó khăn không thể giải quyết, chỉ cần đưa T.ử Kim Lệnh ra, người của gia tộc tôi sẽ dốc toàn lực giúp cậu một lần."
Mặc Cảnh Hành khẽ siết c.h.ặ.t tấm lệnh bài trong lòng bàn tay, cảm nhận được sức nặng của một lời hứa trị giá ngàn vàng.
Hắn thản nhiên cất T.ử Kim Lệnh vào túi áo blouse, khẽ gật đầu chào vị đại lão.
Nửa tiếng sau, một cuộc họp báo ngắn được tổ chức ngay tại sảnh chính của bệnh viện dưới sự bao vây của hàng chục đơn vị truyền thông lớn.
Vị đại lão Kinh Bắc được hộ tống bước ra dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của các vệ sĩ mặc vest đen.
Đứng trước rừng ống kính máy quay, ông không hề né tránh, trực tiếp chỉ tay về phía Mặc Cảnh Hành đang đứng cạnh Đường Chiêu.
"Hôm nay, tôi muốn công khai gửi lời cảm ơn đến bác sĩ Mặc Cảnh Hành."
"Cậu ấy chính là ân nhân cứu mạng duy nhất của tôi."
"Tiện đây, tôi cũng muốn gửi lời cảnh cáo đến một số kẻ thích dùng thủ đoạn bẩn thỉu ở Kinh Thành này."
Ánh mắt sắc lạnh của vị đại lão quét qua đám đông, dường như cố ý dừng lại ở hướng của Phó viện trưởng Tào đang đứng trong góc tối.
"Bất kỳ ai cố ý chèn ép, hãm hại Mặc Cảnh Hành, tức là đang trực tiếp đối đầu với gia tộc Kinh Bắc chúng tôi."
"Lời của tôi nói ra, chưa bao giờ rút lại."
Tuyên bố đanh thép này như một trận cuồng phong càn quét qua sảnh lớn, khiến toàn bộ giới y khoa và truyền thông chấn động kịch liệt.
Bản tin tức thời được phát sóng trực tiếp, nhanh ch.óng lan truyền đến mọi ngõ ngách của bệnh viện Kinh Thành.
Tại các khoa phòng, thái độ của các nhân viên y tế đối với Mặc Cảnh Hành lập tức đảo chiều một trăm tám mươi độ.
Những bác sĩ từng cười nhạo hắn là đứa con hoang nghèo kiết xác, nay gặp hắn ngoài hành lang đều chủ động cúi đầu chào hỏi đầy kính cẩn.
Tống Kiều đứng ở quầy điều dưỡng khoa ngoại, nhìn chằm chằm vào màn hình tivi đang phát lại lời tuyên bố của vị đại lão Kinh Bắc.
Gương mặt cô ta trắng bệch, đôi mắt ngập tràn vẻ bàng hoàng và không dám tin.
Người đàn ông từng bị cô ta sỉ nhục, từng bị cô ta ném chiếc vòng ngọc vào mặt đêm qua.
Giờ đây chỉ sau một đêm đã đứng ở đỉnh cao danh vọng, được đại lão quyền lực bậc nhất bảo hộ.
"Làm sao có thể... Anh ta chỉ là một đứa con hoang không bối cảnh cơ mà?"
Tống Kiều lẩm bẩm, trái tim đột ngột thắt c.h.ặ.t lại trong một nỗi hối hận muộn màng và ê chề tột độ.
Cô ta nhận ra bản thân đã tự tay vứt bỏ một mỏ vàng thực sự để chạy theo một gã công t.ử bột nông cạn.
Nhân lúc hành lang vắng người, Tống Kiều lấy hết can đảm, lẻn đến phòng làm việc riêng vừa được cấp của Mặc Cảnh Hành.
Cạch.
