Mặc Y Nghịch Phiến - 8

Cập nhật lúc: 15/07/2026 14:06

Cô ta đẩy cửa bước vào, thấy hắn đang ngồi viết bệnh án dưới ánh đèn bàn ấm áp.

Mặc Cảnh Hành không ngẩng đầu lên, dường như hoàn toàn xem cô ta như không khí.

Tống Kiều tiến lại gần, hốc mắt lập tức đỏ hoe, những giọt nước mắt hối hận không ngừng rơi xuống lã chã.

"Cảnh Hành... Em biết mình sai rồi."

"Đêm qua là do em bị Tào Kha ép buộc, hắn dùng suất chuyển chính thức để đe dọa em, em không còn lựa chọn nào khác."

"Hai năm qua chúng ta bên nhau, anh biết em yêu anh thế nào mà đúng không? Cho em một cơ hội sửa sai được không anh?"

Cô ta khóc lóc t.h.ả.m thiết, tiến lên định nắm lấy bàn tay phải của hắn để cầu xin sự thương hại.

Mặc Cảnh Hành khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng rút tay ra, không để cô ta chạm vào dù chỉ một góc tay áo.

Ánh mắt hắn nhìn cô ta bình tĩnh đến lạnh lẽo, không có oán hận, không có phẫn nộ, chỉ có một sự xa cách vô hạn.

"Tống Kiều, đứng dậy đi."

Hắn nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói không có một chút d.a.o động cảm xúc nào.

Tống Kiều khựng lại, ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn hắn, thầm nghĩ hắn đang mềm lòng.

"Cảnh Hành, anh tha thứ cho em rồi đúng không? Chúng ta làm lại từ đầu..."

"Cô lầm rồi."

Mặc Cảnh Hành cắt lời cô ta, đứng dậy, đứng chắp tay sau lưng nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Tôi không hận cô, bởi vì đối với tôi hiện tại, cô đã không còn là gì cả."

"Tôi chỉ cảm thấy cô thật đáng thương."

Hắn quay lại nhìn thẳng vào mắt cô ta, từng câu chữ rõ ràng như sấm bên tai.

"Tống Kiều, thứ cô vừa đ.á.n.h mất đêm qua không phải là một mối tình, cũng không phải là một gã bạn trai nghèo."

"Mà cô đã tự tay vứt bỏ đi cơ hội duy nhất cuộc đời mình để gặp được một người sẵn sàng dùng cả sinh mệnh để đối xử thật lòng với cô."

"Bây giờ, mời cô ra ngoài cho."

Nói xong, Mặc Cảnh Hành thản nhiên bước tới, mở toang cánh cửa phòng làm việc.

Tống Kiều c.h.ế.t lặng tại chỗ, những lời nói của hắn như những cây b.úa nặng nề nện thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c cô ta, đau đớn đến mức nghẹt thở.

Không có mắng c.h.ử.i, không có sỉ nhục, sự thờ ơ dứt khoát của hắn mới là hình phạt tàn nhẫn nhất dập tắt mọi hy vọng của cô ta.

Tống Kiều lảo đảo bước ra ngoài hành lang, hai tay ôm lấy mặt bật khóc nức nở trong sự nhục nhã tột cùng.

Cạch một tiếng nhẹ nhàng.

Cánh cửa phòng làm việc khép lại trước mắt cô ta, ngăn cách hai người thành hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Bên trong phòng, Mặc Cảnh Hành bình thản lấy tấm T.ử Kim Lệnh ra, đặt gọn gàng vào ngăn kéo bàn làm việc, rồi tiếp tục lật giở xấp bệnh án như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ở một góc khuất cuối hành lang, Tào Kha lặng lẽ đứng tựa vào tường chứng kiến toàn bộ sự việc.

Gương mặt gã lúc này u ám đến đáng sợ, hai nắm tay siết c.h.ặ.t đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, rướm m.á.u.

Mặc Cảnh Hành không những không bị hủy hoại, mà còn cướp đi mọi thứ của gã, biến gã thành kẻ t.h.ả.m bại trước mặt Tống Kiều và toàn bệnh viện.

"Mặc Cảnh Hành... Mày đừng đắc ý quá sớm."

"Ở cái bệnh viện này, tao có hàng trăm cách để khiến một thằng bác sĩ mới nổi như mày phải thân bại danh liệt."

Ánh mắt Tào Kha hằn lên những tia m.á.u oán độc, một âm mưu tàn nhẫn mới nhằm hủy hoại danh tiếng của Mặc Cảnh Hành bắt đầu hình thành trong đầu gã.

Chương 6

Ánh nắng ch.ói chang của buổi trưa Kinh Thành chiếu vào văn phòng Phó viện trưởng, tạo nên những mảng sáng tối âm u.

Phó viện trưởng Tào sắc mặt thâm trầm, nhìn chằm chằm vào bản báo cáo truyền thông trên màn hình máy tính.

Tào Kha đứng bên cạnh, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, sự ghen tị và oán hận dường như đã nuốt chửng chút lý trí cuối cùng của gã.

Sự che chở công khai của đại lão Kinh Bắc dành cho Mặc Cảnh Hành khiến cha con họ hiểu rằng, những thủ đoạn chèn ép thông thường đã hoàn toàn vô hiệu.

"Bố, nếu không dẫm c.h.ế.t nó, sau này cả cái bệnh viện này sẽ bò lên đầu chúng ta mà ngồi!" Tào Kha nghiến răng kèn kẹt.

Phó viện trưởng Tào nhấp một ngụm trà sâm, ánh mắt lóe lên tia sáng âm hiểm của một con cáo già.

"Muốn dẫm c.h.ế.t một bác sĩ, cách tốt nhất không phải là đuổi việc, mà là để tự tay nó hủy hoại danh tiếng nghề y."

"Một khi nó phạm vào tội lỗi không thể dung thứ của ngành y, ngay cả đại lão Kinh Bắc cũng không thể mở miệng che chở."

Kế hoạch hãm hại tàn độc nhất bắt đầu được vạch ra từ phòng làm việc này, mục tiêu tối thượng là tước giấy phép hành nghề vĩnh viễn và tống Mặc Cảnh Hành vào tù.

Đêm hôm đó, bệnh viện Kinh Thành chìm vào không khí yên tĩnh rợn người của ca trực muộn.

Tào Kha âm thầm hẹn gặp một điều dưỡng trực đêm và hai thực tập sinh thân tín do chính mình nâng đỡ tại góc khuất cầu thang.

Tấm xấp tiền dày cộm được đẩy qua, kèm theo những lời hứa hẹn béo bở về tương lai tại bệnh viện.

Lợi dụng khoảng thời gian giao ca nhập nhèm, gã điều dưỡng lén lút lẻn vào kho t.h.u.ố.c đặc trị của khu điều trị nội trú.

Hắn ta nhanh ch.óng tráo đổi lọ t.h.u.ố.c của một bệnh nhân có ca bệnh tim mạch rất nặng bằng một loại hoạt chất gây co thắt động mạch cực kỳ nguy hiểm.

Cùng lúc đó, hai tên thực tập sinh nhanh tay truy cập vào hệ thống cấp phát t.h.u.ố.c nội bộ, sửa đổi hồ sơ và làm giả chữ ký điện t.ử xác nhận của Mặc Cảnh Hành.

Mọi dấu vết, mọi chứng cứ từ sổ sách đến hiện vật đều được chuẩn bị một cách hoàn hảo nhất.

Tất cả các mũi nhọn sắc bén của cạm bẫy này đều đồng loạt chĩa thẳng về phía Mặc Cảnh Hành.

Nửa tiếng sau, tại phòng bệnh số 302, còi báo động khẩn cấp đột ngột rú vang inh ỏi phá tan đêm tĩnh mịch.

Bệnh nhân trung niên nằm trên giường toàn thân co giật, mặt mày tím tái, các chỉ số huyết áp liên tục nhảy múa trong vùng nguy hiểm.

Mặc Cảnh Hành là người trực ca đêm đó, ngay khi nghe thấy tiếng còi đã lập tức lao vào phòng bệnh.

"Chuẩn bị máy khử rung tim và tiêm tĩnh mạch Atropine ngay lập tức!"

Hắn dứt khoát ra lệnh, thần sắc bình tĩnh, nhanh ch.óng tiến hành các thao tác sơ cứu khẩn cấp chuyên nghiệp.

Dưới sự chỉ đạo chính xác của hắn, nhịp tim bệnh nhân sau mười phút căng thẳng tột độ dần trở lại quỹ đạo an toàn.

Mặc Cảnh Hành khẽ thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán, định quay sang kiểm tra lại lọ t.h.u.ố.c truyền thì cửa phòng bệnh rầm một tiếng bị đẩy ra.

Phó viện trưởng Tào dẫn theo đại diện bộ phận quản lý y tế và lực lượng bảo an bệnh viện rầm rập bước vào.

"Mặc Cảnh Hành, cậu bị lập biên bản vì tội cố ý kê sai t.h.u.ố.c đặc trị, gây nguy hiểm trực tiếp đến tính mạng của bệnh nhân!"

"Tất cả bằng chứng thu giữ tại kho t.h.u.ố.c và chữ ký điện t.ử xác nhận của cậu đều ở đây, cậu không còn gì để chối cãi nữa!"

Bên quản lý y tế lạnh lùng đưa ra biên bản niêm phong, không cho Mặc Cảnh Hành bất kỳ cơ hội nào để tự mình điều tra nguyên nhân thực sự.

Sáng hôm sau, phòng họp của Ban quản trị Bệnh viện Kinh Thành chìm trong bầu không khí ngột ngạt khó tả.

Phó viện trưởng Tào không đợi thẩm định nội bộ, lập tức lấy danh nghĩa "bảo vệ uy tín bệnh viện" để triệu tập cuộc họp khẩn cấp.

Không chỉ có Ban giám đốc, gã còn dùng mối quan hệ cá nhân để mời hàng chục đơn vị truyền thông và phóng viên báo chí lớn đến tham dự.

Gã muốn dưới sức ép của dư luận xã hội, Mặc Cảnh Hành sẽ không có bất kỳ cơ hội nào để lật ngược thế cờ.

"Để đảm bảo tính khách quan và minh bạch của bệnh viện Kinh Thành, chúng tôi tạm thời đình chỉ toàn bộ công tác của bác sĩ Mặc Cảnh Hành kể từ giờ phút này."

Phó viện trưởng Tào dõng dạc tuyên bố trước toàn thể ban lãnh đạo, giọng điệu đầy vẻ chính trực giả tạo.

Mặc Cảnh Hành đứng ở góc phòng, thần thái vẫn bình thản như nước hồ không một chút gợn sóng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mặc Y Nghịch Phiến - Chương 8: 8 | MonkeyD