
Mài Chân
Khi tin tức về bạch nguyệt quang của Bùi Hoài hòa ly truyền đến, ta liền biết, chúng ta cũng sắp hòa ly rồi. Chiến tranh lạnh hơn một tháng, lúc hắn mua điểm tâm cho bạch nguyệt quang, tiện tay nhét vào tay ta một hộp bánh vân phiến: "Cũng không phải không quên nàng, còn làm mình làm mẩy cái gì nữa." Ta không cãi không tranh, mỉm cười nhận lấy. Hắn có vẻ hơi ngạc nhiên, theo bản năng sờ sờ hộp bánh cua hoàng tô ở trước ngực. Đó là món yêu thích nhất của bạch nguyệt quang hắn. Hôm nay là sinh thần của nàng ta, Bùi Hoài đã chạy khắp kinh thành để mua quà cho nàng. Còn bánh vân phiến của ta, chỉ là quà tặng kèm mà thôi. Đổi lại là ngày trước, ta nhất định sẽ làm ầm ĩ. Nhưng lần này, ta mệt rồi. Nội dung truyện: Khi tin tức về bạch nguyệt quang của Bùi Hoài hòa ly truyền đến, ta liền biết, chúng ta cũng sắp hòa ly rồi. Chiến tranh lạnh hơn một tháng, lúc hắn mua điểm tâm cho bạch nguyệt quang, tiện tay nhét vào tay ta một hộp bánh vân phiến: "Cũng không phải không quên nàng, còn làm mình làm mẩy cái gì nữa." Ta không cãi không tranh, mỉm cười nhận lấy. Hắn có vẻ hơi ngạc nhiên, theo bản năng sờ sờ hộp bánh cua hoàng tô ở trước ngực. Đó là món yêu thích nhất của bạch nguyệt quang hắn. Hôm nay là sinh thần của nàng ta, Bùi Hoài đã chạy khắp kinh thành để mua quà cho nàng. Còn bánh vân phiến của ta, chỉ là quà tặng kèm mà thôi. Đổi lại là ngày trước, ta nhất định sẽ làm ầm ĩ. Nhưng lần này, ta mệt rồi.











![Tôi Có Một Hòn Đảo Mang Theo Bên Mình [thiên Tai Mạt Thế]](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F698b48128e2c26e8e855b77b.jpg%3Ftime%3D1770735634335&w=3840&q=75)
