Mái Tóc Bạc Của Nhiếp Chính Vương - 3

Cập nhật lúc: 22/07/2026 12:01

Ta run rẩy gào lên, giọng nói đầy sự tự vệ của một kẻ đã quá quen với tổn thương. 

"Ta chỉ là một góa phụ! Chồng ta c.h.ế.t rồi, ta chỉ muốn sống yên ổn trôi qua nốt phần đời còn lại... Vương gia, xin ngài tha cho ta!"

Hắn nhìn cành đào gỗ bị rơi dưới đất, rồi lại nhìn phản ứng hoảng loạn của ta.

Ánh sáng hy vọng cuối cùng trong đôi mắt đỏ ngầu ấy... tắt phụt.

Hắn vươn tay ra, lơ lửng giữa không trung như muốn chạm vào mặt ta, nhưng lại không dám. 

Hắn sợ lực tay thô ráp của mình làm ta đau, hay sợ chính sự hiện diện của hắn sẽ xua đuổi ta đi mất.

"Hóa ra... nàng không phải trốn ta."

Hắn bật cười. Nụ cười chua chát, vỡ vụn, tựa như gã điên vừa nhận ra bản thân đã tự lừa mị chính mình suốt năm dài tháng rộng.

"Nàng là vứt bỏ ta. Nàng vứt bỏ vĩnh viễn rồi."

Hắn nhặt cành đào gỗ lên, cẩn thận nhét lại vào vị trí gần tim nhất trong l.ồ.ng n.g.ự.c. 

Hắn chống tay đứng dậy, thân hình cao lớn sừng sững gạt đi nửa khoảng ánh sáng trong trướng, nhưng bóng lưng hắn lúc này lại cô độc và kiệt sức đến lạ kỳ.

"Được. Nàng không nhớ cũng không sao."

Hắn quay lưng về phía ta, giọng nói trở lại vẻ lạnh băng, dứt khoát của vị đại tướng quân quyết đoán trên chiến trường, nhưng bên trong lại giấu kín một nỗi dứt nát điên cuồng.

"Nàng muốn yên ổn? Ta cho nàng yên ổn. Nhưng Lục Tĩnh Nguyệt... kiếp này nàng đừng mong thoát khỏi mắt ta một lần nữa."

04.

Chỉ trong đúng ba ngày, góc phố tây tàn tán của thành Cẩm Châu đã hoàn toàn biến mất.

Cơ nghiệp Vân Tích mục nát dưới đống tuyết đổ sụp của ta không được dọn dẹp. 

Tiêu Dật trực tiếp cho người san phẳng nó, vung tiền thu mua luôn cả chục căn nhà gỗ lân cận, biến cả một khoảng đất rộng lớn thành một Phủ Tướng quân nguy nga, uy nghiêm giữa lòng biên thùy.

Tốc độ tàn nhẫn và điên rồ ấy chỉ có mình hắn làm được.

Còn ta, từ một góa phụ mở quán trọ gom góp từng đồng tiền lẻ, đột nhiên trở thành "Nữ quan quản lý sổ sách" duy nhất của Phủ Tướng quân.

Nhưng ai trong phủ cũng hiểu, cái danh xưng "nữ quan" ấy chỉ là một cái cớ.

Một cái cớ vương giả để hắn công khai giam cầm ta bên mình.

Ta hiểu rất rõ thân phận của mình. 

Ta là một góa phụ mang danh sát phu, mắt kém, nhan sắc đã tàn phai theo những năm tháng bị vắt kiệt dưới tay gã chồng cũ Lý Hoài. 

Ta không muốn, và càng không dám dây dưa với vị Nhiếp Chính Vương quyền thế ngút trời này.

Thế nên, ta chọn cách an phận tối đa.

Mỗi ngày, ta đều cố tình mặc những bộ y phục vải thô màu xám tro già dặn nhất. 

Ta b.úi tóc đơn sơ như một mụ già, luôn cúi gập đầu mỗi khi hắn bước qua, miệng xưng "Thảo dân", hai tay chấp trước n.g.ự.c đúng lễ nghi của kẻ tôi tớ.

Ta tạo ra một bức tường băng kiên cố giữa ta và hắn.

Nhưng Tiêu Dật lại phát điên vì bức tường ấy. 

Hắn dùng mọi cách tàn nhẫn và ngông cuồng nhất để đập tan nó.

Giờ ngọ, tại đại sảnh Phủ Tướng quân.

Không khí bên trong ngột ngạt đến mức chỉ nghe thấy tiếng than hông lách tách trong lò sưởi. 

Hơn mười vị tướng sĩ thân cận của Định Bắc quân đang ngồi dọc hai bên bàn tiệc, ai nấy đều mang giáp trụ sáng quắc, gương mặt đốm sẹo đao kiếm, thở ra hơi lạnh. 

Họ là những kẻ g.i.ế.c người không chớp mắt trên chiến trường.

Và ta, một phụ nữ áo xám thô kệch, đang ngồi ngay vị trí bên cạnh Tiêu Dật, trên chiếc ghế bọc da hổ dành riêng cho chủ nhân.

Ta ngồi như ghim trên đống gai nhọn. 

Cúi gập mặt, dải lụa che mắt dường như cũng không giấu nổi sự hoảng sợ của ta trước những ánh mắt kinh ngạc, thăm dò của hàng chục võ tướng dưới trướng.

"Thảo dân... thân phận thấp kém, không dám ngồi cùng bàn với các vị tướng quân." 

Ta co gối, làm điệu bộ muốn đứng dậy lui xuống. 

"Xin Vương gia cho phép thảo dân trở về gian phụ."

"Ngồi xuống."

Giọng Tiêu Dật vang lên. Thấp trầm, dứt khoát, không chứa một chút nhiệt độ.

Bàn tay hắn ấn mạnh lên vai ta, lực tay vững chãi cố định ta lại trên chiếc ghế da hổ. 

Hắn hoàn toàn lờ đi ánh mắt sững sờ của các phó tướng xung quanh.

Trước mặt muôn vàn quân sĩ, vị Nhiếp Chính Vương khét tiếng tàn độc xắn tay áo bào bằng gấm thêu chỉ vàng lên. 

Hắn cầm lấy một con tôm biển nướng than hồng gắp từ đĩa gốm, thong thả tách từng lớp vỏ cứng rắn.

Thao tác của hắn tỉ mỉ, kiên nhẫn đến mức đáng sợ.

"Vương gia, việc này..." Vị phó tướng vạn hộ ngồi đầu bên trái không nén nổi kinh hãi, ngập ngừng lên tiếng. "Nữ t.ử này chỉ là một..."

"Rắc."

Tiêu Dật trực tiếp ngắt lời gã bằng âm thanh vỏ tôm vỡ vụn trong tay. Hắn không ngẩng đầu, ánh mắt u tối vẫn dán c.h.ặ.t vào con tôm trong tay, cất giọng thản nhiên:

"Ngữ khí của Trương tướng quân hình như có điều không hài lòng?"

Vị phó tướng kia lập tức biến sắc, cúi gập đầu không dám thở mạnh: "Thuộc hạ... thuộc hạ thất ngôn! Xin Vương gia thứ tội!"

Cả đại sảnh rơi vào trạng thái im lặng c.h.ế.t ch.óc. Không một ai dám ho hắng một tiếng.

Tiêu Dật nhét phần thịt tôm đã bóc vỏ sạch sẽ, trắng ngần vào chiếc bát sứ trước mặt ta. 

Rồi hắn xoay người, vươn ngón tay thô ráp quệt đi một vệt muội than vô tình dính trên má ta.

Động tác ấy dịu dàng đến mức mù quáng, đối lập hoàn toàn với bầu không khí ngột ngạt, nát thịt xương ngoài kia.

"Ăn đi." 

Hắn kề sát tai ta, thì thầm bằng một giọng điệu gần như là van lạy giấu sau sự cưỡng chế. 

"Ở trước mặt ta, nàng không cần phải sợ bất kỳ ai. Càng không được phép tự coi mình là thảo dân."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.