Mái Tóc Bạc Của Nhiếp Chính Vương - 4
Cập nhật lúc: 22/07/2026 12:01
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến mức bật m.á.u, hương vị tôm nướng thơm phức trong bát lúc này lại đắng ngắt như t.h.u.ố.c độc.
Hắn đang muốn nâng ta lên chín tầng mây, hay đang muốn đẩy một kẻ không quá khứ như ta vào vực sâu vạn trượng?
05.
Gió tuyết ngoài cửa Phủ Tướng quân gầm rú như tiếng quỷ khóc.
Nhưng tiếng c.h.ử.i rủa náo loạn xé tạc không khí biên thùy lúc này còn ch.ói tai hơn cả gió lạnh.
"Đồ dâm phụ góa chồng! Lục Tĩnh Nguyệt, ngươi bước ra đây cho ta!"
"Nó trốn bên trong kìa! Đồ sát phu, đồ xui xẻo! Chồng ngươi mới c.h.ế.t mấy năm, ngươi đã bò lên giường kẻ khác rồi sao?"
Ta đang ngồi ôm sổ sách trong gian sảnh phụ, đầu ngón tay chợt khựng lại.
Mực đen trên đầu ngọn b.út lông nhỏ xuống trang giấy tuyên thành, tạo thành một vệt loang nổ tàn nhẫn.
Cái giọng nói đao b.úa, cay nghiệt ấy... ta có nhắm mắt cũng nhận ra.
Lý Cường. Gã cháu họ tàn bạo của tên chồng cũ Lý Hoài.
Những ngày tháng ở Lý gia lại như bóng ma tràn về trong tâm trí ta.
Tiếng đòn roi xé da xé thịt, những cú đạp thô bạo vào mạn sườn, và những lời lăng mạ tục tĩu mà cả dòng họ Lý trút lên đầu một người phụ nữ bị xích trong hậu viện.
Khi Lý Hoài c.h.ế.t ở biên giới, chính lũ người này đã đuổi ta ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng, vừa ném đá vào lưng ta vừa c.h.ử.i ta là kẻ mang điềm sát phu.
Bây giờ, nghe tin ta được đưa vào Phủ Tướng quân, bọn chúng lại kéo đến.
Bọn chúng không sợ ta, bọn chúng chỉ ngửi thấy mùi tiền. Bọn chúng muốn đòi lại "tài sản", muốn dùng cái danh nghĩa phu gia cũ để tống tiền vị Tân Định Bắc Mẫu.
Ta siết c.h.ặ.t dải lụa che mắt, hơi thở trở nên dồn dập.
"Để thảo dân ra giải quyết."
Ta đứng dậy, định bước ra ngoài. Ta không muốn vì cái quá khứ dơ bẩn của mình mà vấy bẩn lên danh tiếng của Vương gia.
Nhưng ta chưa kịp bước tới cửa, một bóng đen cao lớn đã chặn ngang trước mặt.
Tiêu Dật.
Hắn không mặc giáp trụ, chỉ khoác một chiếc áo bào màu đen thêu chỉ bạc thô sơ.
Nhưng khí giáp lạnh lẽo, tàn độc quanh người hắn còn đáng sợ hơn cả hàng ngàn thanh đao tuốt khỏi bao.
"Nàng ngồi yên ở đây."
Hắn không quay đầu lại. Giọng nói thản nhiên đến mức rợn người.
"Vương gia, bọn họ..."
"Bốp!"
Tiếng cửa gấm nặng trịch bị gã Lý Cường đá văng ra.
Gã xông vào sảnh, đằng sau là vài gã gia nhân Lý gia tay lăm lăm gậy gộc.
Mặt gã đỏ gay vì rượu và băng giá, đôi mắt ti hí đảo quanh rồi dừng lại trên người ta, lóe lên sự khinh bỉ tột cùng.
"A, góa phụ Lục! Ngươi giấu phu gia đến đây làm dâm phụ sao?"
Lý Cường nhổ một bãi nước bọt xuống sàn đá cẩm thạch.
"Năm xưa Lý gia ta bỏ tiền mua ngươi về, giờ ngươi theo người khác, phải trả lại..."
"Xuy!"
Một ánh bạc xé tan không khí.
Nhanh đến mức không ai kịp nhìn thấy Tiêu Dật rút đao từ lúc nào.
Không có tiếng tranh cãi. Không có một câu đe dọa.
Chỉ có một tiếng xé thịt giòn tan, ghê rợn.
"Áaaa!"
Tiếng gào thất thanh xé nát màng tai.
Một cánh tay đứt lìa bay hẫng lên không trung, m.á.u tươi b.ắ.n xối xả lên bức tường tuyết trắng ngoài sân, nhuộm đỏ một khoảng đất băng giá.
Tay phải của Lý Cường rơi xoạch xuống sàn đá, năm ngón tay vẫn còn giật giật.
Lý Cường ôm lấy bờ vai trống rỗng, ngã gục xuống sàn, quẫy đạp như một con lợn bị chọc tiết.
Máu tươi từ vết thương phun ra xối xả, đầm đìa dưới chân Tiêu Dật.
Lũ gia nhân đi cùng hoảng sợ tột cùng, gào lên t.h.ả.m thiết rồi đ.â.m đầu chạy trối c.h.ế.t ra ngoài cổng.
Tiêu Dật đứng đó.
Thanh bội đao trong tay hắn không dính lấy một giọt m.á.u.
Hắn thong thả tra đao vào vỏ, âm thanh "keng" một tiếng giòn giã vang lên giữa không gian ngập mùi sắt gỉ.
Gương mặt hắn tĩnh lặng như hồ nước mùa đông. Không một chút gợn sóng.
Hắn dậm chân lên n.g.ự.c gã Lý Cường đang co quắp dưới đất, cúi người nhìn xuống, đôi mắt đen tuyền sẫm lại như hố sâu không đáy.
"Ngươi vừa gọi nàng ấy là gì?"
Hắn hỏi. Giọng thầm thì dịu dàng, nhưng lại làm cho gã Lý Cường đang gào khóc phải ngưng bặt, toàn thân run b.ắ.n lên vì sợ hãi tột độ.
"Nói lại ta nghe xem."
06.
Gã Lý Cường nằm co quắp dưới đất, hai mắt trợn ngược.
Gã dùng cánh tay còn lại bò lùi về phía cửa, để lại một vệt m.á.u kéo dài tàn nhẫn trên sàn đá.
Tiêu Dật không nhìn gã lấy một lần nữa.
Hắn chỉ khẽ vẫy tay, hai gã thị vệ giáp đen lập tức kéo lê Lý Cường ra ngoài như kéo một con thú c.h.ế.t.
Mùi m.á.u tanh nồng nặc đọng lại trong không gian tĩnh mịch.
Lồng n.g.ự.c ta phập phồng dữ dội. Tay ta bấu c.h.ặ.t vào mép bàn gỗ, những đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá đà.
Nỗi sợ hãi không phải đến từ cánh tay đứt lìa hay vệt m.á.u tươi dưới đất.
Nỗi sợ ấy xuất phát từ chính người đàn ông trước mặt ta.
Hắn tàn nhẫn, ngông cuồng và sẵn sàng hủy hoại tất cả chỉ vì một kẻ chẳng có thân phận như ta.
"Vương gia!"
Ta nuốt xuống ngụm đắng ngắt trong cổ họng, cất giọng run rẩy nhưng kiên quyết.
"Ngài điên rồi sao? Gã là người của Lý gia! Ngài ra tay tàn bạo như vậy ngay giữa ban ngày, người đời sẽ nhìn ngài thế nào?"
Tiêu Dật chậm rãi quay người lại. Hắn bước từng bước về phía ta, đế giày dẫm lên tuyết đọng nơi ngưỡng cửa, phát ra tiếng "rạo rực" ghê rợn.
"Người đời nhìn ta thế nào?" Hắn thản nhiên đáp, giọng không một chút gợn sóng.
"Ngài là Định Bắc Mẫu! Ngài là Nhiếp Chính Vương của Đại Chu!"
Ta gào lên, sự nhẫn nại suốt nhiều ngày qua hoàn toàn vỡ vụn.
